Chương 154: Dâm tặc?
Lý Thừa Nhân miệng vừa nói xong thì hai tay cũng tới, trực tiếp đánh về phía Diệp Liên Anh. Còn về phần Diệp Khôi da dày thịt cứng, đấm dễ đau tay thì trực tiếp bị hắn bỏ qua.
Trong số thế hệ tuổi trẻ Diệp gia, Diệp Liên Anh không phải người mạnh nhất, nhưng nếu so về độ linh hoạt trong chiêu thức cũng như kinh nghiệm chiến đầu thì không ai bằng nàng. Đây là một cô gái rất mạnh mẽ, chỉ dựa vào một hơi nhiệt huyết mà phấn đấu cho đến vị trí hiện tại.
Lý Thừa Nhân chụp được cái chân thon dài từ trên quét xuống, không nhịn được có chút ghé mắt.
“Đồ dâm tặc!” Lý Liên Anh vặn eo, chân còn lại quét về phía hạ bộ của đối phương. Nàng luyện thung công đến mức đại thành, thậm chí có thể ngắn ngủi mượn lực giữa không trung, cho nên đá người cũng không sợ chân bị bắt lấy.
Đôi chân dài ở trước mặt hóa thành tàn ảnh, bên tai có tiếng gió thét vù vù báo hiệu mấy đòn này không dễ chịu… Lý Thừa Nhân nhức đầu không thôi, đã làm gì đâu mà mang tiếng dâm tặc rồi?
Diệp Khôi thấy hai người đánh đến năng nỗ, trong lòng cũng ngứa ngáy không thôi. Kết quả là hắn vừa mới xông lên đã bị một chưởng đánh cho bay ngược trở về.
Tạ Diệm thở dài thu tay, cho dù không rút kiếm thì thực lực Tông Sư của lão cũng đủ để dọn dẹp đám thanh niên này. Thế nhưng vấn đề hậu sự phía sau mới là thứ khiến người ta đau đầu…
Lý Thừa Nhân hai chưởng liên tiếp đánh vào ngực Diệp Liên Anh khiến cô nàng sắc mặt trắng xám. Mà hắn cũng không vui vẻ gì, tinh tế cảm nhận xúc cảm từ lòng bàn tay, cuối cùng chỉ có thể ai thán… giáp ngực con mẹ nó dày thật.
Diệp Liên Anh vỗ ngực phát ra tiếng sắt thép bong bong, có chút nhếch môi nhìn hắn: “Cảm giác đánh vào tấm sắt như thế nào hả?”
“Bổn cô nương chuyên trị cái loại dâm tặc như ngươi!”
Lý Thừa Nhân đầy mặt phiền muộn: “Lần này để lại dấu tay trên giáp ngực, lần sau ta đánh vào mông cô!” Nói ta dâm tặc, lần sau ta làm dâm tặc thật cho cô xem.
Diệp Liên Anh đương nhiên cảm giác được giáp ngực lõm một chút, hai chưởng vừa rồi khiến cho nàng khí huyết rối loạn, bây giờ đứng cũng khó khăn, nếu không cũng không lui lại mà đánh võ mồm.
Cơ mà tên này ra tay cũng thật ác chứ… Diệp Liên Anh thầm may mắn mình có giáp dày, nếu không ban nãy nói không chừng liền bị hai chưởng kia đánh cho bầu ngực biến dạng. Thật là càng nghĩ càng tức!
“Liên Anh, không sao chứ?” Diệp Khôi bị một chưởng đánh cho sưng mặt, chạy đến bên cạnh lo lắng hỏi thăm.
Việc này chọc cho Diệp Liên Anh tức giận trừng mắt, thấy vậy còn hỏi?!
Lúc này mấy chục người bên phía Diệp gia đều đã nằm ra đất. Cơ bản là mỗi đứa lao lên tùy tiện ăn một chưởng rồi lui về giả bộ. Mấy năm nay người đến kiếm chuyện không ít, đám thanh niên này ngoại trừ rèn luyện được thân thủ, còn thuận tiện rèn được bản lĩnh diễn xuất.
Thấy đội hình bên kia có hai Tông Sư, cả đám liền hóa thân thành diễn viên quần chúng. Chính là loại đi ngang sân khấu một cái rồi lãnh tiền kia.
Yếm Tuyết thậm chí còn trải nghiệm được cảm giác một quyền đánh bay cao thủ cùng cảnh giới, trong lòng có chút không nói nên lời…
“Được rồi, đến trạm khác.”
Cũng mặc kệ người khác nghĩ gì, Lý Thừa Nhân quen thuộc đi vào sâu trong Diệp phủ. Dọc đường có vài tên thanh niên hay hộ vệ đi ra, đều bị hắn cho mấy đấm mà nằm sấp nằm ngửa.
Chẳng mấy chốc, Lý Thừa Nhân thấy được Diệp Trần ôm kiếm đứng trên mái nhà nhìn xuống. Tên này đáng lẽ trầm tĩnh ít nói, không hiểu sao dạo này cũng học theo Diệp Phong biết tạo dáng, chọn chỗ ra sân rồi. Lý Thừa Nhân có chút im lặng, giữa trưa nắng nóng chạy lên mái nhà ôm kiếm mà đứng… cảm thấy mình thật sự rất ngầu sao?
Đã vậy Diệp Trần còn nói: “Đi về đi, đừng để ta phải rút kiếm.”
Giọng Diệp Trần không to, cách nhau mấy chục mét, lại là giữa trưa gió lớn, Lý Thừa Nhân xém chút thì tưởng tên kia đang đọc thoại nội tâm rồi.
“Ta ghét mấy thằng thích làm màu quá.”
Ta thì được.
Nói đoạn, Lý Thừa Nhân trực tiếp móc súng ra bắn.
Đạn chưa ra khỏi nòng, Diệp Trần đã sợ xanh mặt vội vàng nhảy ra phía sau trốn mất dạng. Mấy năm nay Thiên Hạ Hội nghiên cứu ra súng ống đạn dược sớm đã danh chấn võ lâm, một viên đạn rời nòng, cao thủ Tuyệt Đỉnh mà sơ ý cũng có thể bị bắn chết tại chỗ.
“Đỡ tốn đạn.” Lý Thừa Nhân cười nhếch, cất súng vào sau thắt lưng mà đi tiếp.
Cửa lớn vừa mở ra, hai ngón tay gần ngay trước mắt. Diệp Trần tuy không rút kiếm, nhưng mà tốc độ cũng không chậm chút nào. Ngón tay thi triển Sát Tâm kiếm pháp đồng dạng là vừa nhanh vừa hiểm.
Chỉ tiếc là chiêu này đối với Lý Thừa Nhân… quá quen thuộc rồi.
Diệp Trần thân hóa tàn ảnh, lấy chỉ làm kiếm tấn công không ngừng. Bóng dáng ở trong sân như một hồn ma thoắt ẩn thoắt hiện thế nhưng lại chẳng ảnh hưởng được đến Lý Thừa Nhân mải mai.
Phần vì thân thể của hắn đã luyện quá cứng cáp, đao kiếm súng đạn còn ảnh hưởng được, chứ hai ngón tay thì quá xoàng. Phần vì sở hữu kinh nghiệm đối chiến của Diệp Phong – người mà ngay cả Vô Ảnh Kiếm Ca của lão Kiếm Thánh còn không làm khó được, thì Diệp Trần làm gì có cửa.
Diệp Trần phát hiện dù cảnh giới nội lực thì Lý Thừa Nhân thấp hơn, nhưng mà cường độ thân thể và cả kinh nghiệm chiến đấu thì gã này quả thực là nằm trên một bậc. Kết quả chính là hai bên đánh có qua có lại, song bước chân của Lý Thừa Nhân vẫn cứ bước tới nơi hắn muốn, không hề dừng lại mải mai.
“Có phải rất muốn rút kiếm không?”
“Nói cho ngươi biết, ngươi mà rút kiếm thì ta cũng rút súng.”
Diệp Trần im lặng, tự nhiên cảm thấy đánh thường như vậy cũng rất tốt.
Yếm Tuyết đi theo phía sau, trong lòng hơi hơi tin tưởng giữa Lý Thừa Nhân và Diệp Phong có chút quan hệ, nói không chừng còn rất quen thuộc.
Bởi lẽ, nàng nhớ không lầm thì Lý Thừa Nhân chỉ luyện võ có hơn một tháng mà đã có thể đánh nhau với cao thủ Tuyệt Đỉnh có đi có về, dù cho thiên phú tu luyện hơn người, trình độ võ thuật này không phải chỉ có dăm ngày ba tháng là luyện ra được.Vật hợp theo loài, thiên tài thường cùng một chỗ.
Từng nhìn thấy Lý Thừa Nhân xuất thủ, ai cũng không khỏi cảm thấy động tác võ thuật của hắn quá thành thạo, đến mức không giống một thiếu niên có thể nắm giữ.
Liễu Như Nguyệt hôm nay nhìn Lý Thừa Nhân đánh võ hồi lâu, trong lòng cũng nhận là mình kỹ thuật không bằng, xem ra đêm hôm đó thiệt thòi dưới tay đối phương không phải là không có đạo lý… ơ, tự nhiên sao mình lại nghĩ mấy thứ chết tiệc này!
Không biết có phải là đồng bệnh tương liên hay không, nhìn thấy nét mặt Liễu Như Nguyệt bỗng nhiên sa sầm khó chịu, Yếm Tuyết cũng là vô thức nghĩ đến đêm hôm đó mình bị tên khốn kia khi dễ, tức thì khó chịu đầy ngực.
Không biết hai nữ tâm lý biến hóa khôn lường, Lý Thừa Nhân lúc này bỗng nhiên thân hình uốn éo ngã ra như thể không xương, hiểm hiểm né tránh một chưởng. Nội lực sượt qua có chút mát mẻ, hắn cũng không quên móc ngược một cước vào sườn non của Diệp Trần.
Diệp Khôi còn có thể chịu đánh, kiếm khách như Diệp Trần thì tương đối giòn, ăn một cước liền cảm thấy khí huyết đảo lộn, xương cốt đau nhức. Lúc này Lý Thừa Nhân nhào tới nắm cổ áo rồi tống thêm cho mấy đấm, Diệp Trần cơ bản liền không còn sức chiến đấu gì.
“Đánh thì đứng một chỗ mà đánh, chạy qua chạy lại, múa hoa cả mắt!”
“Dậy múa nữa đi.”
“Dậy mà múa nữa đi!”
Lý Thừa Nhân bắt đầu hiểu được tại sao lúc trước Diệp Phong lại thích tay không đấm người như vậy, quả thật là rất đã ghiền.
Tạ Diệm nhìn Lý Thừa Nhân ra tay dứt khoát, quyền quyền đến mặt như thế, Diệp Trần biên độ vùng vẫy càng lúc càng yếu như vậy, quả thật có chút muốn nói lại thôi. Đánh nữa thật sự không ra án mạng chứ?
Diệp Phong bước ra thấy cái cảnh quen thuộc này cũng là trầm mặc. Hóa ra trước đó mình đánh người đều khiến người ta không đành lòng nhìn thẳng như vậy.
“Được rồi, ngươi đánh nữa thì hắn liền có chuyện.” Diệp Phong không nhịn được nói.
Lý Thừa Nhân vó chút tiếc nuối buông tay. Diệp Trần sau đó liền trực tiếp cam chịu nằm ra đất, quả thực chính là bị đánh đến mức toàn thân đều mềm.
Nhưng không có ai để ý đến hắn.
Diệp Phong chỉ tùy tiện mặc một bộ áo trắng bước ra rồi đứng đó, vẫn như thường có thể thu hút mọi ánh mắt ghé qua. Bởi vì hiện tại hắn thế nhưng là võ lâm thần thoại.
Một mình ung dung đánh mười vị Tông Sư, đối với võ lâm Đại Lý hiện tại thì chiến tích này đủ để quét ngang một thời đại.
Đến mức Tạ Diệm âm thầm cầu nguyện điện hạ nhà mình đừng làm điều gì dại dột, lão tuổi già sức yếu, cũng không biết chính mình có chịu nổi ba quyền hay không.
Gặp Diệp Phong, ai cũng rén. Hai nữ lén nhìn Diệp Phong, trong lòng ngoại trừ cảm thấy áp lực, cũng là không khỏi loạn nghĩ linh tinh một hồi. Từ xưa mỹ nhân mến anh hùng, chỉ đáng tiếc là Diệp Phong có vợ rồi, sau đó dường như bao nhiêu mỹ nhân trong thiên hạ cũng không vào được mắt hắn nữa.
Chuyện này thật sự để cho người ta ghen ghét mà ngưỡng mộ… trái tim già cỗi của Liễu Như Nguyệt bỗng nhiên nghĩ đến, nếu như cũng có người đối với ta như vậy… thì tốt quá.