Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
a-cac-nang-deu-la-that

A? Các Nàng Đều Là Thật?

Tháng mười một 7, 2025
Chương 461: Đại kết cục Chương 460: Động thủ (4k6)
cuong-bao-thang-cap-he-thong.jpg

Cuồng Bạo Thăng Cấp Hệ Thống

Tháng 1 19, 2025
Chương 921. Kết cục! Phá Toái đỉnh phong! Chương 920. Tạo Hóa bát trọng
hong-hoang-ta-chinh-la-luan-hoi-dao-ton.jpg

Hồng Hoang: Ta Chính Là Luân Hồi Đạo Tôn

Tháng 1 17, 2025
Chương 350. Chứng đạo Thái Cực, vạn đạo duy nhất Chương 349. Nghịch phản Hồng Mông, Thái Cực vĩnh hằng
han-yeu.jpg

Hãn Yêu

Tháng 1 23, 2025
Chương 126. Vương triều The Gunners Chương 125. Penalty đại chiến đến rồi!
Gen Của Ta Vô Hạn Tiến Hóa

Bảy Tuổi Ta, Xin Phép Nghỉ Về Thôn Chủ Trì Hôn Tang Sự Tình

Tháng 3 28, 2025
Chương 974. Chu gia thôn hoàn mỹ thu quan Chương 973. Công phu lại cao hơn cũng sợ trường kiếm
lao-ba-nu-de-manh-oa-dai-nao-cuu-chau.jpg

Lão Bà Nữ Đế, Manh Oa Đại Náo Cửu Châu

Tháng 1 23, 2025
Chương 543. Chung diệt Huyết Ma Hoàng Chương 542. Một nhà 4 người cùng ra trận
trong-sinh-mo-dau-to-tinh-ngoi-cung-ban-tieu-ngu-ngo.jpg

Trọng Sinh: Mở Đầu Tỏ Tình Ngồi Cùng Bàn Tiểu Ngu Ngơ

Tháng 2 1, 2025
Chương 600. Đại kết cục Chương 599. Ta chờ đợi ngày này đợi rất lâu rồi
hau-dai-khoc-mo-phan-dai-thanh-thanh-the-lao-to-thi-bien

Hậu Đại Khóc Mộ Phần, Đại Thành Thánh Thể Lão Tổ Thi Biến!

Tháng 10 25, 2025
Chương 373 Vĩnh sinh, một cái thế giới khác Chương 372: Vĩnh sinh cơ duyên, tiến vào Bích Du Cung!
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 153: Mình đi gặp mình
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 153: Mình đi gặp mình

Nhìn thấy tràng cảnh quen thuộc, Yếm Tuyết và Liễu Như Nguyệt hai nữ có chút không rét mà run, trong lòng ẩn ẩn sinh ra một chút đồng tình với vị Hoàng tử xấu số này.

Lại thêm một người nữa rơi vào ma thủ của lão Lý…

Lý Thừa Tâm cố nén trong miệng đắng chát, nhíu mày nói: “Ngươi rốt cuộc cho ta uống thứ gì?!”

Phương Chính Đình thở dài: “Đồ ngốc, cái này còn phải hỏi sao?”

“Đương nhiên chính là độc dược.”

Hầu Khanh chớp chớp mắt: “Các ngươi giống như rất có kinh nghiệm.”

Ba người trầm mặc, Tô Kiến Minh nói: “Không cần phải căng thẳng, một lát tới phiên ngươi rồi thì tự khắc ngươi cũng có kinh nghiệm.”

Hầu Khanh im lặng, ngươi nói như vậy ta thật bắt đầu có chút căng thẳng rồi.

“Hừ, ngươi tưởng chỉ dựa vào một viên thuốc độc là có thể bắt ta ngoan ngoãn nghe lời sao?” Lý Thừa Tâm ngước mặt lên, tức giận nói.

Lý Thừa Nhân lại là lắc đầu: “Không không không.”

“Viên thuốc độc này ngược lại là thứ giúp huynh giữ mạng đấy hoàng huynh ạ!”

“Đại Lý chúng ta mấy đời đế vương, có mấy ai mà tay không nhuốm máu huynh đệ… huynh thật sự cảm thấy, ta giết huynh rồi thì phụ hoàng sẽ rất quan tâm sao?”

Lý Thừa Tâm trầm mặc: “Mẫu hậu của ta sẽ không tha cho ngươi!”

“Một đời quân một đời thần. Huynh mà đi rồi thì phe cánh bên này cũng sẽ mau chóng tan rã thôi. Nói là mẫu hậu bảo vệ huynh, thật ra huynh mới là người bảo đảm tương lai cho bọn họ, huynh sống thì mới có giá trị để người ta liều mạng hiệu trung.”

“Huống hồ thiếu gì cách giết người, ta đương nhiên sẽ không chọn cách ngu ngốc nhất.”

Nhìn gương mặt tà tính của đối phương, Lý Thừa Tâm nghẹn lời, cảm thấy giống như đang ở dưới vực sâu cùng ác ma đối mặt.

“Rốt cuộc ngươi muốn cái gì?”

Lý Thừa Nhân không vội trả lời: “Huynh đấu với lão đại lâu như vậy, cảm thấy mình thật sự có phần thắng sao?”

Nghe được lời ấy, Lý Thừa Tâm tỏ ra khinh thường lắm: “Nếu như phía sau hắn không có một đám người tu hành làm chỗ dựa, ta sớm đã lên ngôi Thái tử rồi.”

“Đáng tiếc nhỉ, nhưng mà hiện thực thì không có hai chữ nếu như này. Huynh đấu với hắn nhiều năm như vậy, hẳn là cũng dần cảm thấy được tuyệt vọng chứ?”

“Nói thật, một đám Tông Sư Chưởng Thiên Giáo gom vào một chỗ cũng không đủ đối phương giết. Mà xét về thế lực trong triều, lão đại hoàn toàn không thua kém huynh, những năm này không ngừng có đại thần quay đầu thuần phục cho hắn. Mà huynh… những năm này càng lúc càng bại, thật sự khiến người ta lòng dạ bàng hoàng, niềm tin sa sút. Cán cân này lệch nhiều lắm rồi.”

Lý Thừa Tâm trầm mặc, không có phản bác.

“Ngươi muốn gì thì nói luôn đi, không cần phải vòng vo nhiều như vậy.”

Lý Thừa Nhân quay qua cười, nét cười có mấy phần bễ nghễ: “Ta chỉ muốn nói cái giang hồ Đại Lý này từ nam ra bắc, hơn một nửa đều nằm ở trong tay ta rồi. Cộng với lực lượng trong triều của huynh ủng hộ, lật đổ lão đại chỉ là chuyện sớm muộn.”

“Ta giúp ngươi thì ta được gì?”

“Ta có thể đảm bảo huynh về làm Vương gia, cả đời hưởng lạc phú quý.”

“Hừ, tin được sao?” Lý Thừa Tâm cười nói, không chừng sau khi bản thân hết giá trị lợi dụng thì liền bị xử lý rồi.

“Nể tình huynh đệ một trận, ta chỉ đang tìm cho huynh một cái lý do để có thể sống tiếp thôi. Dù sao chuyện cũng đã náo đến mức này rồi, không đầu hàng, thả huynh về thì ta sẽ rất khó xử.”

“Cái này thì huynh có thể tin tưởng chứ?”

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều nhìn được trong mắt đối phương âm lãnh.

“… Ta tin.” Lý Thừa Tâm cuối cùng thở dài, không tin thì không sống qua hết hôm nay, hắn cũng là không còn cách nào.

Người huynh đệ này của mình có chút điên, đáng lẽ ban đầu liền không nên trêu chọc hắn.

“Được, sau đó huynh vẫn là Nhị Hoàng tử, Chưởng Thiên Giáo vẫn do huynh quản lý, hôm nay coi như chúng ta không có chuyện gì xảy ra.”

Lý Thừa Nhân vỗ vỗ vai hắn, sau đó lạnh mắt nhìn về quần chúng: “Còn lại bốn mươi sáu người này cùng với mấy tên nhiều chuyện ở trên lầu, e là không giữ được rồi.”

“Làm sạch sẽ chút.”

Hầu Khanh lúc này nhịn không được có chút ý kiến: “Còn ta thì sao?”

“Muốn hay không… cũng cho ta một viên thuốc độc?”

…

Nhiều người như vậy, giết hết thì quá lãng phí. Lý Thừa Nhân phân phó mấy vị Tông Sư mang bọn họ về Thiên Hạ Hội cho Diệu Mỹ ‘rửa não’ một phen, còn mình thì ăn sáng no nê rồi tiếp tục lên đường. Còn về Hầu Khanh, đương nhiên là cho một viên Liệt Dương đan rồi xong việc.

Đôi lúc Lý Thừa Nhân cũng sẽ cảm thấy, Tông Sư dưới trướng mình có phải hơi nhiều một chút hay không? Bây giờ thậm chí có chút lười đếm số rồi.

Nói giang hồ từ nam ra bắc đều nằm ở trong tay có chút phóng đại, nhưng nói về Tông Sư, e là tám phần mười Tông Sư ở Đại Lý đều là thuộc hạ của hắn rồi.

Mất mấy ngày đi đường, cuối cùng cả nhóm người cũng đến được trước cửa Diệp gia.

“Ngươi thật sự phải đánh với hắn sao?” Liễu Như Nguyệt có chút lưỡng lự, song vẫn là không nhịn được nói.

“Sao, cô đang lo lắng cho ta đó hả?” Hắn có chút ngả ngớn nói.

Còn nàng thì nhíu lại đôi mày thanh tú: “Lỡ ngươi bị đánh thành đầu heo rồi, đi chung rất mất mặt.”

“Chậc, tốt với cô như vậy, cuối cùng cô cũng chỉ quan tâm đến nhan sắc của ta?!”

Đối với dáng vẻ phẫn uất ấy, hai nữ đồng loạt ném ra một ánh mắt khinh bỉ. Yếm Tuyết nhìn cổng lớn Diệp gia, trong lòng như có một loại áp lực vô hình đè nặng. Đây nói cho cùng cũng là nơi cư ngụ của cường giả đệ nhất thiên hạ… thật phải đến đây gây chuyện sao?

Nghĩ như thế nào cũng có chút tìm ngược…

Lúc hai nữ còn đang lo lắng, Lý Thừa Nhân đã đi tới trực tiếp đá tung cửa lớn: “Diệp gia không có người rồi sao?”

Cửa lớn mở ra, hai tên hạ nhân trên mặt có chút hoài niệm. Đã bao lâu không có người trẻ tuổi tới cửa kiếm chuyện?

“Không biết vị này là?”

“Không quan trọng, ta hôm nay là tới để phá quán.”

Hai tên hạ nhân ngơ ngác một giây, sau đó liền bị đánh nằm tại chỗ.

Hai nữ đi sau nhìn Lý Thừa Nhân dáng vẻ đấm người như thể quen tay hay làm, trong lòng thật không biết nói gì cho phải. Đến cả Tạ Diệm đều có chút lặng lời.

Trước đó Cửu Hoàng tử đầu óc không tỉnh táo cũng thường hay đánh người, đập phá đồ đạt như vậy. Đó là nguyên nhân dẫn đến Cửu Thừa cung đường đường là chỗ ở của Hoàng tử mà không bày ra được mấy món đồ quý giá, hạ nhân cũng chỉ loe ngoe mấy người.

Lý Thừa Nhân cứ như thế bước vào cửa, rất nhanh thì trực diện một đám người trẻ tuổi. Diệp Khôi thân hình cao lớn mặc lên võ phục, dùng hai cánh tay cơ bắp thô to chấp quyền chào hỏi: “Không biết vị này là?”

Từ ngày Diệp Phong nổi danh, Diệp gia cũng có người đến thăm suốt. Lâu dài như vậy mấy người này cũng đúc kết ra được đón khách chi đạo. Riêng về khoản phá cửa xông vào, già một chút chắc chắn là cao thủ lợi hại, còn bộ dáng choai choai thì chỉ có thể là con ông cháu cha, gia cảnh lớn lắm mới dám làm trò như vậy.

Diệp Khôi nhìn Lý Thừa Nhân đi phía trước quý khí bức người, phía sau lại có hai nữ nhân ngực tròn eo thon xinh đẹp, cùng với một lão già thần bí theo hầu… đội hình này vừa nhìn liền biết là không dễ trêu vào.

“Bản Hoàng tử muốn gặp Diệp Phong, nói với hắn một tiếng đi.”

Lý Thừa Nhân tùy tiện phân phó một câu, giống như sai hạ nhân nhà mình. Tự nhiên đến mức làm người ta khó chịu.

Diệp Khôi xoắn xuýt một hồi mới nói: “Thiếu gia nhà ta lại bế quan rồi. Điện hạ nếu như không chê thì có thể ở lại làm khách ít ngày.”

Diệp Phong có thể nói là nhân vật không dễ gặp, nếu như không phải đang ở nhà vợ thì là đang bế quan luyện võ. Dù là ở chung một nơi, Diệp Khôi mấy tháng cũng chưa thấy được Diệp Phong mấy lần. Người giang hồ đến tìm hắn nếu không có hẹn trước, vậy thì đa phần đều phải đợi mười ngày nửa tháng.

Ngược lại khách của Diệp Phong không nhiều. Nếu không phải là Tông Sư hoặc là người của Hoàng thất, hắn cũng lười ra gặp.

“Nói một tiếng không được sao. Hắn nghe tên ta chắc chắn sẽ ra gặp ngay thôi.”

Diệp Khôi nghe mà cười trừ, mẹ nó ai tới cũng nói câu này, có thể tin thật mới là lạ rồi.

“Thiếu gia dặn là lúc đang bế quan thì không ai được làm phiền.”

“Mong điện hạ thông cảm.”

Lý Thừa Nhân trong bụng buồn cười, mình đi gặp mình mà còn phải xếp hàng chờ sao?

“Không sao. Ta có cách.” Lý Thừa Nhân mỉm cười tự tin nói, để cho cả đám người xung quanh đều ngỡ ngàng. Nhưng mà câu nói tiếp sau đó của hắn càng làm cho người ta ngỡ ngàng hơn: “Tạ Diệm, phá quán!”

Tạ Diệm chớp chớp mắt, cảm thấy mình nghe không rõ rồi: “Hả?”

Diệp Khôi khóe môi co giật, mà Diệp Liên Anh từ phía sau đi ra thì trực tiếp nhíu mày: “Có chuyện gì rồi? ai muốn phá quán?”

Lý Thừa Nhân lại cảm thấy chuyện này rất bình thường: “Đánh cho ta, làm động tĩnh lớn một chút.”

“Chờ cái gì mà chờ chứ, đánh xuyên Diệp gia thể nào Diệp Phong cũng lú đầu ra thôi!”

Yếm Tuyết trầm mặc, cảm thấy đi theo Lý Thừa Nhân so với làm sát thủ Thần Đô còn nguy hiểm hơn. Ít ra Thần Đô là không dám cho nhiệm vụ tới nhà Thiên Hạ Đệ Nhất gây chuyện như vậy…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

don-cui-cau-sinh-thien-dao-chuc-phuc-muoi-bua-tat-bao-kich.jpg
Đốn Củi Cầu Sinh: Thiên Đạo Chúc Phúc, Mười Búa Tất Bạo Kích
Tháng mười một 29, 2025
nuong-nho-mui-nhon-ben-trong
Nương Nhờ Mũi Nhọn Bên Trong
Tháng 10 22, 2025
mot-nguoi-mot-kiem-ta-tran-thu-co-thanh-bay-muoi-nam.jpg
Một Người Một Kiếm, Ta Trấn Thủ Cô Thành Bảy Mươi Năm
Tháng 1 18, 2025
hop-hoan-thanh-tu-bat-dau-nu-chu-toi-cau-thuoc.jpg
Hợp Hoan Thánh Tử, Bắt Đầu Nữ Chủ Tới Cầu Thuốc
Tháng 12 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved