Chương 152: Rất nhanh sẽ không còn đau rồi
Lý Thừa Tâm cảm thấy mình chưa hẳn là thua.
Bàn mới được dọn ra, Lý Thừa Nhân thong thả cầm lấy tách trà mà Liễu Như Nguyệt mang tới. Hắn vừa uống trà vừa trong lòng khó hiểu, Lý Thừa Tâm tên này từ đâu tới tự tin là chính mình có thể thắng. Mới thua theo cách tà môn như vậy mà vẫn không đủ gây sợ sao?
Cái bàn lớn mang đi, đổi lại là một cái bàn nhỏ. Hai người ngồi đối diện nhau, căn bản là không thể giở trò gì được.
Lý Thừa Tâm cầm cái chén, sắc mặt lạnh nhạt lắc lắc mấy cái rồi để xuống.
Lý Thừa Nhân nhìn hắn nghiêm túc như vậy, không nhịn được nói: “Huynh đoán xem lần này là bao nhiêu điểm.”
Lý Thừa Tâm cười như không cười: “Không thể lại là ba điểm nữa chứ?”
“Nói không chừng đây.”
Lý Thừa Nhân nhếch môi, bàn tay đặt lên bàn gỗ, mi mắt hạ xuống, Ngự Long Công lần nữa toàn lực triển khai. Nếu như ai khai mở thiên nhãn có thể nhìn thấy sau lưng hắn khí vận hội tụ hóa thành hư ảnh một con hoàng kim thần long giơ nanh múa vuốt.
Trong bóng tối, ở nơi không người có thể nhìn thấy, mấy viên xúc sắc bị khí vận ảnh hưởng, lắc lư hồi lâu mới dừng lại được.
Lý Thừa Tâm tay vịn lên chén, lúc này hắn có thể mơ hồ cảm ứng được Ngự Long Công đang hoạt động, thế nhưng lại không biết làm sao để mà ứng phó. Dù sao trước nay mấy vị Hoàng tử đều coi Ngự Long Công là võ học mà vận dụng, chưa từng thử qua cách thức tà môn này.
Nghĩ tới đây, mày kiếm Lý Thừa Tâm nhíu chặt. Hắn mở chén ra, quả như dự đoán chính là ba con một, ba điểm.
Kết quả này để cho đám người phía sau hắn rơi vào trầm mặc, một số binh sĩ nhịn không được siết chặt cán kiếm, dự là lại sắp có một phen đổ máu. Mà Hầu Khanh cùng Triệu Nhị cũng nhíu chặt chân mày.
Lý Thừa Nhân cười cười: “Vận may của hoàng huynh hôm nay thật không tốt.” Lý Thừa Tâm một mặt âm trầm, không đáp.
Nói đoạn, Lý Thừa Nhân tùy tiện cầm cái chén lắc qua lắc lại, tay nghề nghiệp dư thấy rõ. Thế nhưng khi đặt chén xuống, hắn biết người được thiên mệnh chiếu cố như mình chắc chắn có thể lắc ra mười tám điểm. Mà cho dù kết quả không tốt thế nào đi nữa, chẳng lẽ có thể so với ba điểm còn nhỏ hơn.
Lý Thừa Nhân vừa đặt chén xuống thì bàn tay của Lý Thừa Tâm cũng cùng lúc vương ra. Hắn trên mặt treo theo mỉm cười, trong mắt lại không có chút ý tốt nào.
“Để ta giúp hoàng đệ mở ra.”
“Không cần hoàng huynh nhọc lòng, tự ta cũng có thể làm.”
Hai bàn tay đặt lên mặt chén, âm thầm từ sức lực tranh phong biến thành nội lực so đấu. Mặt bàn run lên từng hồi tạch tạch, mà chén nhỏ cũng không ngừng phát ra tiếng leng keng.
Không tới năm giây, Lý Thừa Tâm cong lên khóe môi thu tay lại, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. “Nếu đệ đã không cần ta giúp vậy thì tự mở ra đi.”
Lý Thừa Nhân cười tự giễu một cái. Chén mở ra, quả nhiên ba viên xúc sắc bên trong đã bị nội lực chấn thành bột phấn, căn bản không còn một điểm nào để nhìn.
Lý Thừa Tâm thở dài một tiếng, sau đó lẳng lặng nhìn Lý Thừa Nhân mà mỉm cười. Ánh mắt đó phảng phất như đang nói: ‘Muốn đấu với ta, đệ còn non lắm’.
Hầu Khanh cơ mặt giãn ra, bất chợt liền nói: “Ấy dô, Cửu Hoàng tử lắc không ra điểm nào, nói như vậy có phải chúng ta thắng rồi hay không?”
Triệu Nhị bưng bít vết thương, ánh mắt dần trở nên hung ác: “Ta nhớ ban nãy có người nói muốn cược mạng. Không biết là cược mạng của ai đây?”
“Vô lễ.”
“Ngươi gấp gáp như vậy làm gì?”
Lý Thừa Tâm khẽ quát một tiếng, lại không tỏ ra muốn trách cứ chút nào, sau đó liền bày ra bộ dạng tiếc nuối nói với Lý Thừa Nhân: “Cửu đệ, đáng lẽ đệ nên nhẹ tay một chút.”
“Thế nào? có muốn lắc lại một lần hay không?”
“Không cần.”
Lý Thừa Nhân thở dài một hơi, cảm thán nói: “Hoàng huynh nói chí phải.”
“Gấp gáp như vậy làm gì.”
“Thắng thua còn chưa rõ ràng mà.”
Nói xong Lý Thừa Nhân thổi mạnh một cái, bụi mịn trên bàn lập tức bay lên tung tóe. Mà sau khi bụi bặm đi hết, bên trên mặt bàn vậy mà còn sót lại một mặt xúc sắc duy nhất. Một mặt xúc sắc này bị nội lực khảm xuống mặt bàn, vừa vặn chỉ có bốn điểm không hơn không thiếu.
Kết quả này… trực tiếp làm tất cả mọi người trợn to mắt.
“Ta Lý Thừa Nhân, chưa từng biết thua là gì.”
Nhất Lệ Tiếu khóe miệng cong lên, nhân lúc mọi người còn đang chú ý vào kết quả trên bàn, một vệt bạch quang từ trong ống tay áo của hắn bay ra với tốc độ nhanh như điện chớp.
Phập một tiếng, viên xúc sắc bắn vào mắt trái Triệu Nhị, trực tiếp đâm vào trong óc. Một đời Tông Sư cứ như thế oan ức mất mạng.
“Lý! Thừa! Nhân!”
Lý Thừa Tâm vỗ một cái, bàn gỗ trực tiếp chia năm xẻ bảy. Mà một giây sau đó, ba vị Tông Sư phía sau cũng đồng loạt bộc phát ra khí thế, lập tức xông lên… bắt hắn lại.
Hầu Khanh vừa định lao lên, rõ ràng sửng sốt một chút. Lý Thừa Tâm bị khóa đến không thể nhúc nhích không thể ngẩng đầu, trong lòng sửng sốt nhiều chút. Mà quần chúng xung quanh sau khi rút kiếm, cũng là trực tiếp ngây ngốc.
Ba người đồng loạt gỡ che mặt, không khó đoán, chính là Ôn Lương, Phương Chính Đình và Tô Kiến Minh.
Hầu Khanh đưa ngón tay có chút run rẩy của mình lên, không thể tin chỉ chỉ vào ba người, trong cổ họng phát ra âm thanh đứt quãng: “Ngươi… các ngươi… uống lộn thuốc rồi?”
Những lúc ngại ngùng như thế này, ba vị Tông Sư lựa chọn nở ra một nụ cười tự tin. Hiển nhiên không thể nào là uống lộn thuốc.
“Hầu Khanh, nể tình quen biết đã lâu. Khuyên ngươi một câu, bây giờ ở yên thì giữ được mạng.” Phương Chính Đình chân tình nói, chủ yếu là Hầu Khanh thiếu nợ lão mấy ngàn bạc chưa trả, đánh chết rồi vậy thật khó xử.
Hầu Khanh cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, có chút không nói nên lời: “Các ngươi … phản bội?”
“Đã bao lâu rồi?”
“Con mẹ nó. Tập thể phản bội cũng không nói ta một tiếng, các ngươi sống như vậy cảm thấy có nghĩa khí sao?”
Ôn Lương khinh thường không nói, nhìn tính tình của đối phương, hôm trước rủ hắn phản bội thì hôm sau có khi bị bắt cả lũ rồi.
Nhị Hoàng tử nhìn Hầu Khanh cũng là không nói nên lời. Con mẹ nó ngươi tức giận chính là vì cái này?
Lý Thừa Tâm nộ khí công tâm, tức tối nói: “Uổng công bấy lâu nay ta dung túng, bồi dưỡng các ngươi như vậy. Bây giờ lại quay ra đâm ta một đao! đây là cốt cách Tông Sư sao! Các ngươi làm vậy chẳng lẽ lương tâm không thẹn.”
Phương Chính Đình nghe vậy cũng là thở dài tiếc nuối, trong mắt lóe lên vẻ hồi ức:
“Quả thật là có chút không dứt, sau này liền không thể tiếp tục lãnh hai đầu lương được nữa.”
Hầu Khanh chậc lưỡi: “Còn có chuyện tốt như vậy?”
Sao trước đây ta không nghĩ tới làm nội gián cái nghề này, mấy năm trời, vậy cũng tổn thất biết bao nhiêu là tiền…
Tô Kiến Minh với tư cách là người trước tiên đầu hàng phe địch, bày ra dáng vẻ trung thành nhất mực, lại nói: “Có thể giúp sức cho điện hạ, dù là không có lương bỗng cũng có làm sao!”
Sau đó hắn liền bị mấy người còn lại nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ.
Lý Thừa Nhân bước tới phía trước:
“Hoàng huynh, Chưởng Thiên Giáo cái tên này quả thực là có chút chói tai.”
“Quản lý thuộc hạ còn không xong, nói gì đến chuyện quản trời?”
Lý Thừa Tâm không khách khí phun một bãi nước miếng: “Hừ, Thừa Nhân, ngươi khá lắm. Huynh đệ bọn ta mấy năm qua đều bị ngươi lừa. Hóa ra ngươi từ lâu đã cấu kết với Thiên Hạ Hội nuôi ý đồ tạo phản. Thuộc hạ mà ta âm thầm bồi dưỡng để chống đối Thiên Hạ Hội đều bị ngươi âm thầm mua chuộc. Cao tay, quả thực là cao tay!”
“Cũng chính là ta không ngờ được, huynh đệ ruột của chính mình lại nối giáo cho giặc rồi!”
Mấy câu nói của Lý Thừa Tâm cùng với dáng vẻ phẫn uất, đau khổ kia thoáng chốc làm hoang mang dư luận. Đến cả Lý Thừa Nhân chính mình cũng xém chút tin rồi.
“Hoàng huynh chớ có đặt điều nói khống, nếu không ta mà tức giận, vậy thì chuyện gì cũng có thể xảy ra được.”
Lý Thừa Tâm cười khinh: “Bớt có hù.”
“Nơi này cách Long Đô không xa, ngươi giận thì có thể thế nào. Chẳng lẽ lại còn dám giết ta?”
“Máu này, lau tay không sạch nổi đâu. Giết ta thì ngươi cũng xong rồi.”
Lý Thừa Nhân lại khẽ nhếch môi: “Hoàng huynh, hôm nay ra ngoài rồi lại ghé đến ta chỗ này, thật sự là ý của huynh sao?”
Lý Thừa Tâm sửng sốt một chút, giống như chính mình vừa lúc cần ra ngoài xử lý vài việc, vừa vặn đi ngang qua cho nên ghé vào. Vừa vặn… Lý Thừa Tâm quay sang liếc mấy vị Tông Sư phía sau, rõ ràng là chính mình bị tính kế rồi. Trên đời làm gì có nhiều trùng hợp như vậy.
“Ta đã thiết kế gặp ngươi ở đây, chẳng lẽ chưa từng nghĩ đến việc giải quyết hậu sự?”
Lý Thừa Nhân vỗ vỗ gương mặt trắng bệch của đối phương, sau đó nâng lên chiếc cằm có vẻ thanh tú kia, khóe môi nở ra nụ cười tà ác: “Hoàng huynh, nói xem…”
“Muốn ta chơi với ngươi như thế nào đây?”
Nhìn nét cười phi nhân tính kia, Lý Thừa Tâm trong lòng tự nhiên có chút hoảng hốt. Xém chút nữa thì quên vị hoàng đệ này trong người có bệnh, nói không chừng hôm nay chính mình liền cắm.
Nghĩ tới tình cảm rướm máu, sắc mặt của Lý Thừa Tâm đã trắng lại càng thêm trắng, run rẩy nói: “Ngươi… tuyệt đối đừng có làm bậy!”
Lý Thừa Nhân cười cười, nghe nói câu này, trong lòng giống như bị chọc ngứa, lại càng muốn hung hăng làm bậy rồi!
“Hoàng huynh, đừng sợ.”
“Ngoan một chút, há miệng ra nào…”
“Rất nhanh sẽ không còn đau rồi.”