Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Tà Võ Chí Tôn

Bản Ma Một Kiếm, Có Thể Khai Thiên Môn, Có Thể Đoạn Vạn Cổ

Tháng 1 15, 2025
Chương 512. Đại Tiên tha mạng Chương 511. Bụi trần đem rơi
ta-co-the-thang-cap-chinh-minh-than-the.jpg

Ta Có Thể Thăng Cấp Chính Mình Thân Thể

Tháng 1 12, 2026
Chương 330: Vườn hoa Chương 329: Âm hiểm
su-thuong-toi-cuong-lao-ban.jpg

Sử Thượng Tối Cường Lão Bản

Tháng 1 23, 2025
Chương 1814. Chu Dương cảnh, vĩnh viễn Vạn Giới Lâu Chương 1813. Vạn Giới Lâu tầng thứ chín
the-ket-hop-gen-phi-nhan-loai

Thể Kết Hợp Gen Phi Nhân Loại

Tháng mười một 2, 2025
Chương 869: Đại kết cục Chương 868: Phàm nhân dục vọng
cau-tai-vu-su-the-gioi-tu-dia-tien.jpg

Cẩu Tại Vu Sư Thế Giới Tu Địa Tiên

Tháng 1 18, 2025
Chương 535. Khai thiên tích địa Chương 534. Nuốt giới!
tu-tien-bat-dau-tu-tinh-bao-moi-ngay.jpg

Tu Tiên Bắt Đầu Từ Tình Báo Mỗi Ngày

Tháng 1 30, 2026
Chương 327: Ngộ thương Chương 326: Tình báo đổi mới
mo-phong-sau-ba-thang-quy-di-giang-lam-ta-giet-dien-roi.jpg

Mô Phỏng: Sau Ba Tháng Quỷ Dị Giáng Lâm? Ta Giết Điên Rồi

Tháng 12 26, 2025
Chương 449: Quả nhân muốn giết các ngươi đầu! Chương 448: Dám can đảm mặt đâm quả nhân chi tội người miệng đều cho ngươi chắn!
xuyen-qua-the-gioi-vo-hiep-moi-ngay-thu-hoach-duoc-mot-diem-dot-pha

Xuyên Qua Thế Giới Võ Hiệp, Mỗi Ngày Thu Hoạch Được Một Điểm Đột Phá

Tháng 10 13, 2025
Chương 964: Đại kết cục Chương 963: Biến thành tinh anh thành viên, Hồng Tinh ý chí nhận chủ
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 146: Kịch liệt!
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 146: Kịch liệt!

Liễu Như Nguyệt ánh mắt bất thiện, thoáng chốc liền như cơn gió lui lại phía sau, trước đó còn không quên đánh cho kẻ thủ ác một chưởng nhớ đời.

Lý Thừa Nhân không tránh không né, mặc cho một chưởng đó rơi vào lồng ngực, đúng như dự đoán là chỉ có khí thế hung hăng, không có bao nhiêu sức lực.

“Như Nguyệt cô nương, ngươi đã đề tên vào giấy bán thân, tính ra đã là người của ta rồi. Ta sờ một chút cũng không quá đáng chứ?”

“Trừ khi Liễu Như Nguyệt không phải là thân phận thật sự của cô nương, vậy ta xem như ta thua lỗ rồi, cả buổi mệt nhọc chỉ thắng về một tờ giấy lộn.”

Liễu Như Nguyệt có chút thở dài, cảm thấy tuồng này không thể diễn tiếp, mà đêm nay cũng không còn gì chơi vui.

“Hoàng tử điện hạ nếu như đã biết thân phận của ta từ trước, sao còn mệt nhọc như thế làm gì?”

Lý Thừa Nhân lười biếng ngồi dựa trên ghế, ánh mắt toát ra vẻ tự tin: “Bởi vì ta rất hiếu kỳ.”

“Không biết một Tông Sư như ngươi lãng vảng nơi Hoàng cung làm gì, đừng nói chỉ là vì tìm nam nhân chơi đùa?”

Liễu Như Nguyệt ngồi lại trên hàng ghế phía đối diện, sắc mặt dần dần nghiêm túc: “Xem ra ngươi chẳng những nhìn ra thực lực của ta, mà còn đoán ra được thân phận rồi.”

“Ban đầu thì không, nhưng hình như một chưởng ban nãy đường lối vận công có chút giống với Vạn Hoa kinh độc quyền của Di Hoa cung.” Lý Thừa Nhân vuốt vuốt ngực nói, làm như một chưởng vừa rồi bản thân bị đánh rất đau vậy.

Liễu Như Nguyệt khe khẽ mỉm cười: “Hoàng tử điện hạ có kiến thức như vậy, xem ra trước đây đều là giả ngốc. Lại hoặc là, ngươi căn bản không phải Lý Thừa Nhân.”

Khác với người trong hoàng gia, Liễu Như Nguyệt không biết được tồn tại của Ngự Long Công, nên trước tiên liền nghi ngờ thân phận của Lý Thừa Nhân là giả, do người khác cải trang. Bởi vì so với một người giả ngây suốt mười mấy năm kể từ khi chào đời, thuyết pháp này có vẻ đáng tin hơn nhiều.

Lý Thừa Nhân ngược lại rất thoải mái, đưa mắt nhìn về chính mình bàn tay phải: “Cô nương cảm thấy trong thiên hạ này, ngoại trừ bổn Hoàng tử ta, ai còn có lá gan như thế, ngay cờ ngực của Tông Sư cũng dám sờ vào?”

“Mà nói thì, ta sờ ngực ngươi một cái, cũng ngồi yên cho ngươi sờ ngực một chưởng. Chúng ta coi như là huề nhau rồi.”

Liễu Như Nguyệt trong lòng không nhịn được nổi lên suy nghĩ dùng một chưởng chụp chết đối phương, nhưng nghĩ tình cảnh hiện giờ, chỉ đành nhịn xuống.

“Hoàng tử điện hạ, ngài hôm nay gọi tiểu nữ đến đây, hẳn là còn có mục đích khác. Nếu không ngại thì cứ nói thẳng.”

Lý Thừa Nhân rót một chén rượu, có mỹ nhân bên cạnh quả nhiên là hương vị nồng hơn đôi chút. “Ta lại sợ mình nếu như nói thẳng, không khéo lại bị cô nương tức giận đánh chết. Như vậy thì quá oan uổng.”

Thoáng nói đùa một câu, sau đó hắn lại đổi giọng: “Ta không biết cô nương đến Hoàng cung để làm cái gì, nhưng Di Hoa cung là thế lực không có lợi ích gì cho giang hồ, hiện đang nằm trong danh sách những mục tiêu cần phải thanh trừ. Chuyện này ta có thể giúp một tay.”

Nghe được câu này, Liễu Như Nguyệt thoáng thất sắc: “Di Hoa cung ta giúp giang hồ trừ bỏ nhiều tên cặn bã như vậy, thế nào lại không có ích?”

“Bọn họ cặn bã trong chuyện tình cảm, nhưng mà lại rất có ích trong những việc khác. Di Hoa cung làm như vậy, trong mắt vài người là phù thiện phạt ác, trong mắt vài người lại là tà đạo bất nhân. Huống hồ, cặn bã mà mấy cô nương Di Hoa cung nhắm tới đa phần đều là người quyền quý, thậm chí là con em trong triều, chuyện này vậy thì liền có vấn đề rồi.”

Lý Thừa Nhân nghĩ tới chuyện này có chút buồn cười. Di Hoa cung ra ngoài làm việc, luôn nhắm tới một số nam nhân văn nhã có cả ngoại hình lẫn tiền bạc, trước lừa tình cho thê thảm, sau lại giết để trừ hại cho dân. Mà dạng người này, trong đó mười người thì có bảy, tám người là bại hoại rồi, dù sao điều kiện người ta tốt đến như thế.

Mà đám nữ nhân Di Hoa cung cũng có một số biến chất, tỷ như mê hoặc không được người ta cũng thẹn hóa thành giận, tại chỗ chém giết.

Cũng không phải khi không mà giang hồ đều gọi mấy nữ đệ tử Di Hoa cung là đám nữ nhân điên. Ngay cả bản thân Lý Thừa Nhân cũng cảm thấy nên giải tán cái tổ chức dở người này càng sớm càng tốt.

Liễu Như Nguyệt nghe tin này, sắc mặt biến ảo một thoáng, sau lại trở về bình thản:

“Hoàng tử điện hạ không định dùng chuyện này để uy hiếp tiểu nữ đấy chứ?”

“Di Hoa cung bị diệt ta tất nhiên sẽ rất đau lòng. Nhưng cũng không thể vì thế mà khiến bản thân mình chịu uất ức được.”

Lý Thừa Nhân có chút không đồng tình: “Ta đường đường là Hoàng tử Đại Lý, nhìn khắp thiên hạ có được mấy người lớn hơn? Cô nương trở thành người của ta, sao lại nói là uất ức?”

“Ở trong cung thật sự rất nhàm chán.”

Liễu Như Nguyệt ngồi đó, nâng tay chống cằm. Mái tóc đen dài đổ nghiêng như thác nước, ánh trăng dịu nhẹ điểm tô lên nét mặc ưu sầu, quả thật khiến người ta nhịn không được mà thương cảm, muốn ôm vào lòng mà hết mực chở che.

“Huống hồ nếu như ta muốn, có thể lựa chọn Đại Hoàng tử, hoặc Nhị Hoàng tử đang được đại thế. Sao lại phải chọn hầu hạ cho người không chút tiếng tăm như ngài?”

Lý Thừa Nhân lại rót cho mình một chén rượu, vừa thong thả uống vừa nói: “Cái này gọi là đầu tư.”

“Chứ đợi đến khi ta vang danh tứ hải, đến lúc đó cô nương muốn ở bên cạnh ta, rất có thể là chen không vào.”

Nhìn thấy Lý Thừa Nhân tự tin như thế, Liễu Như Nguyệt không khỏi cảm thấy buồn cười: “Điện hạ thứ cho ta nói thẳng, ngài không có chỗ dựa cũng không có thế lực. Trong cuộc tranh đoạt Hoàng vị này cũng chỉ là một con thuyền trôi trước sóng cả mà thôi, lấy đâu ra tự tin như thế?”

“Ồ, Liễu cô nương vẫn là rất có tầm nhìn.”

Lý Thừa Nhân bắt chước đối phương mà chống cằm suy tư: “Thế nên chắc hẳn là cô nương cũng đã nhìn ra, Hoàng cung rộng lớn, chỉ có mình ta tình nguyện trợ giúp cô nương rồi chứ.”

Liễu Như Nguyệt cũng là thẳng thắn: “Ta đến nơi này không phải vì chuyện của Di Hoa cung, chỉ là nghe nói Hoàng cung có một viên Dưỡng Nhan đan, muốn tìm cách mượn tới xem thử mà thôi.”

“Dù là chuyện nào trong hai chuyện, cũng không đến mức đủ quan trọng để ta cam tâm tình nguyện hầu hạ cho ngài.”

Liễu Như Nguyệt nói đến đây, cơ bản là đã có thể kết thúc cuộc trò chuyện. Thế nhưng giữa chừng nàng lại ác thú nổi lên, trêu ghẹo nói:

“Trừ phi, ngài hiện tại có thể đánh thắng ta.”

Lý Thừa Nhân bật cười: “So với hai chuyện kia, chuyện này dễ dàng hơn nhiều.”

“Liễu cô nương, ngươi làm như vậy là tự đưa đầu người đó biết không?”

Liễu Như Nguyệt nhíu đôi mi đẹp, thiếu niên trước mắt dường như trong ngực có vô hạn tự tin, mặc kệ là chuyện khó khăn gì cũng có thể nói ra như là chuyện nhỏ. Cái này để nàng rất là không thỏa mãn, muốn tên tiểu tử này chịu thua với mình một lần.

“Cái này ta thật không tin, điện hạ lại dựa vào cái gì để dùng thực lực Nhất Lưu đánh bại Tông Sư như ta. Cho dù là phích lịch đạn, ném không trúng thì cũng vô nghĩa.”

“Nhất Lưu đánh với Tông Sư thì không thắng được. Nhưng mà nam nhân đánh nữ nhân, vậy thì chuyện này đơn giản rồi.” Lý Thừa Nhân chỉ là tùy tiện nói ra một câu như thế, nhưng rơi vào trong tai Liễu Như Nguyệt lại là trắng trợn xem thường, khiến nàng ta bốc lên lửa giận.

“Hừ, điện hạ cũng quá xem thường nữ nhân rồi. Tông Sư chính là Tông Sư, nam nhân chết dưới tay ta nhiều vô kể siết, hôm nay rất có thể lại thêm một người!”

Liễu Như Nguyệt nổi giận, thân hình như tiên nữ đăng thiên lướt tới, lòng bàn tay từ từ mở ra đưa về phía trước, thình lình chính là Thần Hoa chưởng tinh diệu tuyệt luân.

Lý Thừa Nhân trong lòng thầm khổ, biết đối phương hiểu sai ý mình, nhưng giờ lại chẳng còn có cơ hội giải thích, chỉ đánh nhào tới đón đỡ.

Thần Hoa chưởng chiêu này hắn quá quen thuộc, chỉ có trực tiếp đối cứng mới có cơ hội phá giải.

Nhất Lưu đánh Tông Sư không được. Nhưng xét về cường độ thân thể, Liễu Như Nguyệt thân là nữ tử quả thật là kém xa Lý Thừa Nhân Cường Thân Kiện Thể công đại thành, coi như lợi khuyết bù nhau, miễn cưỡng cũng có thể đánh một trận.

Ngoài ra, Lý Thừa Nhân không chỉ có mỗi võ công.

Nơi này là Hoàng cung, nơi long mạch đổ về, cũng tức là nơi mà Ngự Long Công có uy lực mạnh mẽ nhất.

Buổi sáng Lý Thừa Nhân đánh bại Lý Thừa Dũng, cướp được một ngụm long khí, thuận tiện vừa đủ bước vào Ngự Long Công tầng hai. Tầng một chỉ có thể dựa vào long khí độ trì, bảo vệ thân thể, lại hoặc là đem ra như vật phẩm tiêu hao mà tấn công.

Lên đến tầng hai, Ngự Long Công còn có thể ảnh hưởng đến tinh thần kẻ địch.

Cho nên Liễu Như Nguyệt không hiểu sao mình có một thoáng thất thần như vậy, đến khi tỉnh táo nhìn lại thì Lý Thừa Nhân đã tung ra một chưởng mạnh mẽ đánh tới. Chưởng lực kinh khủng, bàn tay đánh xuống, hai ngọn núi đồi cũng theo đó mà chập chờn gợn sóng.

Liễu Như Nguyệt bay ngược ra ngoài!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-rau-kho-lau-di-vuc-khai-hoang
Trồng Rau Khô Lâu Dị Vực Khai Hoang
Tháng 1 31, 2026
nguoi-roi.jpg
Người Rối
Tháng 12 6, 2025
phe-tho-trung-quan-chu-te.jpg
Phế Thổ Trùng Quần Chủ Tể
Tháng 1 21, 2025
Tà Võ Chí Tôn
Luân Hồi Mô Phỏng: Ta Có Thể Nghịch Thiên Cải Mệnh
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP