Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cam-y-ve-bat-dau-max-cap-long-tuong-cong-quet-ngang-thien-ha.jpg

Cẩm Y Vệ: Bắt Đầu Max Cấp Long Tượng Công Quét Ngang Thiên Hạ

Tháng 1 17, 2025
Chương 295. Đăng cơ lập quốc, thế giới tương dung Chương 294. Thuyết phục cùng bức thoái vị
hoi-han-nhung-ta-la-ma-ton-doat-xa-trong-sinh-a.jpg

Hối Hận? Nhưng Ta Là Ma Tôn Đoạt Xá Trọng Sinh A!

Tháng 1 31, 2026
Chương 246: Rất thật có lỗi, các ngươi chi mạch đã bị chúng ta Trấn Huyền Ti diệt Chương 245: Ngạo mạn khinh địch tu tiên giả
tan-the-giang-lam-bat-dau-danh-dau-hanh-tinh-cap-cho-tranh-nan

Tận Thế Giáng Lâm: Bắt Đầu Đánh Dấu Hành Tinh Cấp Chỗ Tránh Nạn

Tháng 2 4, 2026
Chương 1931: Lại lần nữa vững tin uổng phí cảm xúc (1) Chương 1930: Từng nhóm kiểm tra trong lúc cười nói (2)
d3ee1e441294b2a3e40599d24351b471

Bắt Đầu Bất Tử Chi Thân, Các Hạ Nên Như Thế Nào Ứng Đối?

Tháng 1 15, 2025
Chương 176. Toàn cầu thần phục, đế hoàng Lục Uyên! Chương 175. Miểu sát thú hoàng, thú hoàng rất mạnh sao?
de-quoc-la-ma-than-thanh.jpg

Đế Quốc La Mã Thần Thánh

Tháng 1 21, 2025
Chương 176. Một cái thời đại kết thúc Chương 175. Lung tung kia Mỹ Châu
hon-xuyen-bien-canh-tieu-binh-quan-cong-ban-thuong-nuong-tu.jpg

Hồn Xuyên Biên Cảnh Tiểu Binh, Quân Công Ban Thưởng Nương Tử?

Tháng 12 21, 2025
Chương 238: khoác hoàng bào, ta giang sơn, mỹ nhân của ta ( đại kết cục ) Chương 237: binh phong trực chỉ Kinh Thành
tam-quoc-vao-lien-quan-bi-nhuc-tro-tay-nhan-to-quy-tong.jpg

Tam Quốc: Vào Liên Quân Bị Nhục, Trở Tay Nhận Tổ Quy Tông

Tháng 2 24, 2025
Chương 606. Xong xuôi (2) Chương 605. Xong xuôi (1)
trong-sinh-ta-that-se-khong-cu-tuyet.jpg

Trọng Sinh Ta Thật Sẽ Không Cự Tuyệt

Tháng 2 1, 2025
Chương 460. Đại kết cục Chương 459.
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 139: Phục
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 139: Phục

Lý Thừa Nhân khoát tay áo, bước ra cửa nhìn xem. Tình cảnh trước mắt khiến hắn nhất thời chỉ biết yên lặng.

Chỉ thấy Tạ Diệm và cả Xà Hạc song sát đều tê liệt nằm ở dưới đất, mà xung quanh thì cắm đầy cương châm lít nha lít nhít, vừa nhìn liền biết là tác phẩm của Âu Dương Đức làm.

“Tham kiến điện hạ.” Âu Dương Đức chạy tới hành lễ, thật ra cả đoạn đường này y đều âm thầm theo ở phía sau.

Lý Thừa Nhân gật đầu, sau đó một đường đi thẳng đến trước mặt Thiết Kiếm Hầu. Đoạn hắn lấy phong thư trong ngực ra, xé mở bao bì, ánh mắt liếc nhìn từ trên xuống dưới một cách qua loa rồi khẽ lắc đầu.

Thiết Kiếm Hầu như đã rõ ràng nguồn cơn sự việc, cũng không có cầu xin tha thứ, chỉ yên lặng nhắm mắt chấp nhận số mệnh.

Lý Thừa Nhân một mồi lửa đốt cháy phong thư, sau đó để nó rơi xuống trên người Thiết Kiếm Hầu, ánh sáng trong đêm lóe lên vô cùng bắt mắt.

“Nể tình ngươi theo ta nhiều năm, ban cho ngươi cái chết.”

Âu Dương Đức ở phía sau hiểu ý, vung tay rắc xuống một ít bột phấn. Ngọn lửa nhỏ theo bột phấn mà lan tràn, trở nên lớn mạnh, dần dần nuốt chửng thân thể Thiết Kiếm Hầu, thiêu đốt ánh mắt bất đắc dĩ của y.

Lý Thừa Nhân bỏ lại ánh lửa vàng rực sau lưng, từ từ bước tới ba người trong góc, trên gương mặt thiếu niên non nớt hiện lên vẻ lười biếng nhàn nhã cùng với nét lạnh lùng không phù hợp với tuổi tác.

“Tạ công công, ngươi còn sống nổi không?”

Tạ Diệm sắc mặt trắng bệch, thế nhưng vẫn cố gắng quỳ xuống hành lễ: “Lão nô mệnh lớn, vẫn còn phúc theo hầu điện hạ.”

Lý Thừa Nhân gật đầu, bước tới đá Xà Hạc song sát mỗi người một cước: “Đến cả Hoàng tử mà cũng dám giết, Thần Đô dạo này gan to thật nhỉ?”

Xà Nhất ngửa mặt lên, bất đắc dĩ: “Mưu sinh thôi, giết ăn mày hay giết Hoàng đế cũng là giết người, có khác gì nhau.”

Hạc Nhị cũng nói: “Chỉ cần là giá tiền hợp lý, ai không thể giết?”

Sau đó Lý Thừa Nhân nâng chân đạp cho mỗi người một đạp vào hạ bộ, đau đến cả hai nhe răng trợn mắt, mím môi rên rỉ.

“Ta không có hứng nói nhảm với các ngươi, một là đi theo làm đầy tớ cho ta, hai là trở về làm vật thí nghiệm cho Âu Dương Đức. Các ngươi chọn đi.”

Xà Hạc hai người quay qua, thấy Âu Dương Đức vừa lúc lấy ra một con dao nhỏ nhìn mình mỉm cười tà dị, nội tâm không nhịn được run lên một cái. Hạc Nhị nuốt một ngụm nước bọt, cố xua đi hình ảnh không mấy tốt đẹp trong đầu mà hỏi: “Chúng ta không được chết sao?”

Lý Thừa Nhân nhún vai: “Sao có thể lãng phí sự sống vô nghĩa như vậy được. Hoặc là cống hiến sức lực cho đất nước, hoặc là cống hiến thân thể cho khoa học. Ta đang cho các ngươi một cơ hội quay đầu làm người đó.”

Hai huynh đệ Xà Hạc nhìn nhau, sau cùng thở dài, bọn họ căn bản là không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ đành cúi đầu thỏa hiệp. Hai huynh đệ không đứng lên nổi, chỉ có thể nằm ở đó mà đồng thanh nói: “Bái kiến Hoàng tử điện hạ, từ nay Xà Nhất (Hạc Nhị) nguyện ý tôn ngài làm chủ, cả đời hiệu trung.”

Lý Thừa Nhân móc hai viên thuốc đen ngòm nhét vào miệng hai người, sau đó dặn dò: “Đây là Vô Tận Đoạn Dương đan, nếu trong vòng một tháng không có thuốc giải thì sẽ phát bệnh, dục vọng trong người càng lúc càng lớn, trong ngày phải giao hợp đủ mười tám lần thì mới dứt được triệu chứng, nếu không qua ngày thứ hai thì con số sẽ lên ba mươi sáu lần, ngày thứ ba là năm mươi bốn lần, cứ thế mà tính…”

Hai huynh đệ nhìn nhau, rồi lại nhìn thân thể gầy như da bọc xương của mình. Đừng nói ngày thứ hai, ngày thứ nhất chưa giao hợp đủ mười tám lần có khi hai huynh đệ đã hồn về cõi lạc luôn rồi.

“Dính phải thuốc này còn có một tác dụng phụ, chính là không thể nảy sinh dục vọng với người khác giới, nếu không có thuốc giải thì sẽ càng lúc càng nặng. Đến cuối cùng ngươi sẽ cảm thấy một con heo mẹ còn đẹp hơn tiên nữ, nhịn không được muốn lại gần giao lưu.”

Xà Hạc huynh đệ hai người hít vào một hơi khí lạnh: “Trên đời còn có loại thuốc tàn độc như vậy…”

Lý Thừa Nhân lại nói: “Các ngươi chỉ cần theo ta hai năm, nếu như làm được việc thì ta sẽ thả cho các ngươi tự do.”

Xà Nhất kinh ngạc: “Cái gì?”

Hạc Nhị: “Điện hạ, nhìn chúng ta dễ lừa lắm sao?”

Lý Thừa Nhân phất tay áo: “Sau hai năm các ngươi cũng không còn giá trị gì với ta nữa, thả đi lại có làm sao. Bổn hoàng tử xưa này chưa từng nuốt lời, càng không cần thiết phải nói dối với thuộc hạ.”

Hai huynh đệ đưa đưa mắt nhìn nhau, sâu sắc cảm thấy võ đạo Tông Sư ở trong lòng đối phương cũng không đáng giá.

…

Lý Thừa Nhân cầm theo dây thừng lớn trở lại trong phòng, từ từ bước đến bên giường.

Yếm Tuyết bị điểm huyệt chỉ có thể nằm yên ở đó, trán đổ mồ hôi lạnh, cả kinh nói: “Ngươi định làm gì?”

“Ngươi thích ngủ cạnh ta hay ngủ một mình?” Lý Thừa Nhân hỏi.

Yếm Tuyết đáp với dáng vẻ đương nhiên: “Ngủ với ngươi, ta thà chết còn hơn.”

Sau đó nàng liền bị Lý Thừa Nhân dùng dây thừng quấn thành đòn bánh tét rồi ném xuống dưới chân giường. “Có phúc mà không biết hưởng, ài…” Lý Thừa Nhân phủi phủi tay, sau đó mặc kệ đối phương la hét inh ỏi, cứ thế mà đắp mền đi ngủ.

…

Bên ngoài trời đêm, một ông lão mặc áo khoác tơi phủ kín người, tóc xám tán loạn theo gió mà lay, trên tay chỉ cầm duy nhất một thanh kiếm trúc. Lão nhìn thiếu niên toàn thân áo trắng phía trước, không nhịn được hỏi: “Chẳng phải ngươi nói từ nay ở ẩn, không xen vào chuyện giang hồ nữa sao. Cớ gì đêm nay lại chặn trước mặt lão phu.”

Thiếu niên này không ai khác ngoài Diệp Phong. Hắn đứng trên đỉnh lầu các, nhìn xuống khách điếm bên dưới, không khỏi bất đắc dĩ nói: “Hắn và ta có chút quan hệ, không thể không quản.”

Lão nhân kia cũng im lặng đặt tay lên kiếm, chậm rãi nói: “Người kia và lão phu cũng có chút quan hệ, không thể không quản.”

Hai người nhìn nhau, sau đó chớp nhoáng biến mất trong bóng tối. Nguyệt quang rơi xuống, chiếu rọi ánh kiếm sáng choang như cánh bướm chao lượn giữa đêm dài tịch mịch.

Diệp Phong hai tay chấp ở sau lưng, tựa như chiếc lá nhỏ theo gió mà lay, như trăng trong đáy nước mãi mãi không thể chạm tới.

“Tiền bối, ta không muốn đánh nhau, hay là chúng ta tìm chỗ ngồi xuống nói chuyện?”

“Đáng tiếc, lão phu lại không có nhã hứng đó.”

Diệp Phong thở dài, rút ra thiết phiến, dùng kiếm pháp y hệt đối phương mà ứng chiến. Dưới bầu trời đêm, giống như thêm ra hai cánh bướm ưu nhã bay lượn.

…

Yếm Tuyết trằn trọc đến hừng sáng mới có thể chợp mắt, chưa được bao lâu thì đã bị hai cái chân dẫm đau đến thức.

“Ấy chết, quên là còn có ngươi ở dưới.”

Yếm Tuyết cắn răng nghiến lợi, hôm qua bị ném xuống giường, trán va với nền gạch sưng lên một cục, sáng nay lại còn bị đạp đến muốn trẹo cả eo, trong lòng cảm thấy người này rõ ràng là muốn chơi mình.

Lý Thừa Nhân mở cửa ra, đã thấy Tạ Diệm theo lệnh chờ sẵn ở đó. Tạ Diệm nhìn thấy Yếm Tuyết bị trói nằm ở dưới sàn, lòng có kinh ngạc, lại không dám hỏi nhiều.

Lão cúi đầu, mang theo một đống giấy trắng, bút mực để ở trên bàn.

“Ngươi luyện Huyền Băng Bảo Giám nhiều năm, chân khí âm hàn, tuy rằng cũng khá lợi hại nhưng không đủ dai sức bền bỉ, cũng thiếu mấy chiêu về khoản cường công. Hai huynh đệ Xà Hạc một thân tạp kỹ cũng có thể dựa vào ưu thế hai người mà đánh bại ngươi liền là minh chứng.”

Tạ Diệm cúi thấp đầu: “Lão nô bất tài, để cho điện hạ thất vọng rồi.”

Lý Thừa Nhân không nói gì mà chỉ cặm cụi viết. Tạ Diệm thấy vậy cũng không dám lên tiếng, im lặng đứng hầu ở bên cạnh.

Mãi cho đến hơn nửa canh giờ, Lý Thừa Nhân mới xoa xoa trán mà đưa cho Tạ Diệm một quyển võ học mới tinh, trên bìa ghi mấy chữ: “Huyền Âm Bảo Giám”

Tạ Diệm cầm lấy trong tay, vô thức lật ra vài trang xem thử, sau đó hai mắt trợn to, giống như nhìn đến nghiện mà không thể dừng lại tay mắt. Huyền Âm Bảo Giám này giống như phiên bản cải tiến của Huyền Băng Bảo Giám, chỉ là nội luyện càng thêm tinh thâm, chiêu thức càng thêm âm độc, sát phạt kinh khủng.

Cao thủ luyện đến cảnh giới này ngại nhất chính là thay đổi nội công. Bởi vì như đã đề cập, quá trình từ Nhị Lưu cho đến Tông Sư, cơ thể phải trải qua không ngừng biến đổi để thích hợp với loại nội công đó, quỹ tích nội khí vận chuyển cũng đã cố định khó mà thay đổi.

Cho nên muốn thay đổi nội công rất khó khăn, hoặc là tìm một môn nội công tương tự từ hình tới ý, hoặc là tự hủy ti vi luyện lại từ đầu. Phương pháp thứ nhất thì khó kiếm, phương pháp thứ hai lại chẳng khác nào bỏ qua mấy chục năm nổ lực trước đó, từ cao thủ trở thành tân thủ. Cho nên người trong giang hồ có thể học nhiều chiêu thức, nhưng lại rất ngại thay đổi nội công.

Chỉ là với người kiêm tu cả chục loại nội công như Diệp Phong, sửa đổi võ học đã là chuyện gì đó quá đơn giản. Lý Thừa Nhân kế thừa ký ức võ đạo đó, thoáng nâng cấp Huyền Băng Bảo Giám lên một tầm khác cũng chẳng là việc khó gì, xem như tiện tay thì làm.

“Điện hạ, cái này…” Tạ Diệm đọc có mấy trang thì hô hấp dồn dập, một mặt khó có thể tin tưởng nhìn về nhà mình điện hạ.

Lý Thừa Nhân lại bày ra dáng vẻ chẳng đáng là bao, phất phất tay nói: “Ngươi đi tìm Âu Dương Đức, bỏ tiền ra mua vài viên Huyền Âm đan sẽ có lợi cho tu luyện, có thể tăng mấy phần công lực. Sẵn tiện thì gọi cả hai huynh đệ Xà Hạc qua đây, ta vừa lúc có chuyện cần phân phó bọn họ đi làm.”

Tạ Diệm không dám nhiều lời, sau khi tạ ơn liền thu Huyền Âm Bảo Giám rồi lui ra ngoài.

Rất nhanh sau đó thì hai huynh đệ Xà Hạc cũng theo lệnh mà tới. Thấy Yếm Tuyết bị trói bất lực nằm trong góc, hai huynh đệ nhìn nhau cười khổ, sau lập tức quỳ xuống mà thưa: “Tham kiến hoàng tử điện hạ.”

Lý Thừa Nhân gật đầu, vào luôn chuyện chính:

“Ta muốn các ngươi trở về Thần Đô.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tam-gioi-thanh-su.jpg
Tam Giới Thánh Sư
Tháng 2 16, 2025
092a6c5e451358adcdee56c80236bc47
Ta Giúp Sư Phụ Thu Đồ, Vừa Thu Lại Một Cái Không Lên Tiếng
Tháng 5 12, 2025
sieu-than-dao-thuat.jpg
Siêu Thần Đạo Thuật
Tháng 1 23, 2025
gia-thai-giam-cuop-doat-khi-van-theo-hoa-loan-hoang-trieu-bat-dau.jpg
Giả Thái Giám: Cướp Đoạt Khí Vận Theo Họa Loạn Hoàng Triều Bắt Đầu
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP