Chương 321. Nguyễn Đình Kiên.
Tháng giêng là tháng ăn chơi, sở dĩ có cách nói như vậy là vì đầu năm là thời điểm nông nhàn, người dân không bận dịp đồng áng lại nhân dịp xuân sang mà tổ chức ăn uống, vui chơi. Đương kim hoàng thượng giường như hưởng ứng câu này, nguyên thánh giêng ngài không tới Ngự Thư Phòng xử lý chính sự, cũng không thiết triều, cả ngày chỉ vui vẻ cùng Quý Phi nương nương ngắm hoa thưởng nguyệt, đàm luận nhân sinh. Hoàng cung tháng giêng bắt đầu chào đón người mới, ngày 22 tháng giêng ba vị tú nữ Trần Thị Tùng, Đỗ Quỳnh Trang, Đào Phi Yến chính thức tiến cung trở thành cung nhân mới của đương kim bệ hạ, từ đây sóng gió chốn hậu cung chuẩn bị nổi lên.
Cùng vào thời điểm cuối tháng giêng, Thái Uý Lê Quảng Độ mang theo chiếu chỉ của hoàng đế đến được phủ An Quận Công. Nhận được tin báo từ trước Đức Ý công chúa cùng hai người con riêng của người chồng quá cố là Nguyễn Đình Thả, Nguyễn Đình Thắng sớm chuẩn bị nghi lễ nghênh đón từ xa. Lê Thái Uý thay mặt triều đình gửi lời chia buồn đến đại gia đình, cùng với đó tuyên đọc chiếu chỉ của hoàng đế. Nội dung chiếu chỉ phần lớn là những lời an ủi, chia buồn, chỉ có phần nhỏ đề cập đến việc đương kim bệ hạ truy phong cho An Quận Công chức Thái Uý Phò Mã Đô Uý, cùng với đó là việc theo quy củ tập ấm phong cho Nguyễn Đình Thả một tước hầu. Theo quy củ thì khi một vị công thần qua đời thì con trưởng sẽ được tập ấm tước vị của người đó, tuy nhiên Nguyễn Đình Thắng vốn giữ chức Đô Tổng Bình một đạo thừa tuyên theo như Minh Uớc giữa quân đội và hoàng đế đã được thực hiện thì lão cũng được phong tước Hầu, bởi vậy mới có chuyện em lão là người tập ấm tước vị của An Quận Công. An Quận Công còn có một người con trai do Đức Ý công chúa sinh thành tên gọi Nguyễn Đình Kiên, hiện chưa nhược quán, đợi khi y trưởng thành với thân phận là con của công chúa sẽ được phong tước theo quy định.
Chiếu chỉ tuyên xong, Lê Thái Uý tiếp tục tới dâng hương tại linh đường cũng như viếng mộ An Quận Công. Xong xuôi mọi việc có thể xem như nhiệm vụ của lão trong chuyến đi này coi là hoàn thành. Nguyễn Đình Thắng, Nguyễn Đình Thả an bài nơi ăn ở cho đoàn người, đặc biệt chiếu cố sinh hoạt của quan Thái Uý.
Trong khi Thái Uý đang bận rộn nhiệm vụ thì một nội quan lớn tuổi theo đoàn xuôi nam lần này cũng thực hiện nhiệm vụ của lão. Tại nơi ở của Đức Ý công chúa lão quỳ gối hành lễ, tiếp đó bẩm lên :” thưa công chúa điện hạ, hoàng thượng có gửi cho người một bức gia thư.”
Đức Ý công chúa nghe xong có chút suy nghĩ, hoàng đế gửi cho nàng một bức gia thư, gia thư không phải chiếu chỉ hay mật chỉ mà giống như thư từ qua lại giữa những người thân trong gia đình có xa cách về địa lý. Như vậy có chút kỳ lạ rồi, năm đó nàng xuất giá thì đương kim bệ hạ mới chưa tròn một tuổi, cả hai vốn không có quá nhiều quan hệ qua lại, chuyện gửi thư trước nay chưa từng diễn ra, cớ làm sao lần này lại có gia thư. Dường như có suy đoán gì đấy, Công chúa liền dùng ánh mắt ra hiệu cho nô tỳ hầu cận nhận thư. Rất nhanh một bao thư nhỏ tới tay, phía trên ghi rõ gửi cho Đức Ý công chúa, người gửi tự xưng điệt nhi.
Xé niêm phong, một phong thư nhỏ tới tay, công chúa bắt đầu đọc thầm trong đầu :
“Thân gửi Nhị Hoàng Cô !
Nhận được tin dữ hoàng điệt vô cùng đau buồn, An Quận Công về trời là tổn thất to lớn của Đại Việt ta, không chỉ vậy nghĩ đến việc hoàng cô mất đi trượng phu khiến hoàng điệt thêm đau lòng. Hoàng điệt dù không có nhiều thời gian ở bên hoàng cô nhưng vẫn luôn trông mong những điều tốt đẹp nhất đến với người, nay Quận Công đã không còn, hoàng cô mất đi một nơi để dựa vào, tuy nhiên người không cần lo nghĩ, hoàng điệt cùng toàn thể hoàng gia luôn sẵn sàng hỗ trợ hoàng cô mọi thứ có thể. Không giấu gì hoàng cô, Quận Công đột ngột qua đời cũng khiến cho triều đình gặp chút bối rối, đơn cử như việc cử ai đến thầy thế tạm thời chức vụ của hai vị ái khanh Đình Thắng, Đình Thả trong thời gian 3 năm tới đây cũng là một nan đề giành cho hoàng điệt. Hoàng cô nhiều năm sinh sống tại phía nam có nghe Quận Công nói qua đánh tính một vài quan viên có năng lực nào hay không ? Nếu có xin giới thiệu cho hoàng điệt một số nhân tuyển. Viết thư không phải việc hoàng điệt thông thạo, nếu như từ ngữ có chỗ nào sai phạm xin hoàng cô lượng thứ, hoàng điệt xin tạm dừng thư này tại đây, mong sớm nhận được hồi âm từ hoàng cô.”
Đọc xong thư này Đức Ý công chúa xem như hiểu rõ dụng ý của vị hoàng điệt ngồi trên long ỷ ở Đông Kinh kia, bức này gia thư nào phải gia thư, nàng trầm ngâm đôi chút tiếp đó nói với nội quan :” trước khi hồi kinh ngươi lại đến chỗ này của ta lần nữa, giờ thì ngươi lui được rồi.”
Nội quan già lại hành lễ chào lần nữa rồi rời đi. Trong phòng chỉ còn lại những người thân cận, nữ tỳ lúc này mới hỏi nhỏ :” hoàng thượng viết gì trong thư mà khiến công chúa khó nghĩ như vậy ?”
Công chúa đáp :” chuyện này sẽ nói cho muội sau, giờ muội giúp ta đi mời Đình Thắng, Đình Thả tới đây, ta có chuyện muốn cùng bọn họ bàn bạc. À, gọi thêm cả Kiên nhi cùng tới, ta cũng có chuyện cần tìm nó.”
Nữ tỳ nghe vậy liền hiểu không nên lại tò mò, nàng nhanh chóng tuân lệnh đi làm. Qua ba khắc thời gian thì lần lượt Nguyễn Đình Thả, Nguyễn Đình Thắng đều có mặt trong gian phòng của Đức Ý công chúa. Chào hỏi xong xuôi công chúa chuyển cho hai người đọc qua thư mà hoàng đế gửi tới, xem xong hai người đều có vẻ đăm chiêu suy ngẫm.
Qua một lát công chúa phá vỡ sự im lặng trong gian phòng, nàng hỏi:” Hai người các con thấy thế nào về bức thư này ?”
Đức Ý Công chúa năm nay tuổi mới ngoài tứ tuần, đem so sánh cùng hai người con riêng của chồng thì chỉ là tương đương, thậm chí nàng còn nhỏ tuổi hơn trưởng tử Nguyễn Đình Thắng, tuy nhiên kế mẫu vẫn là mẫu, bối phận hai bên có sự khác biệt, ban đầu xưng hô còn hơi ngại ngùng, thời gian dài đã quen thuộc. Không lan man nữa, quay trở lại với cuộc trò chuyện, Nguyễn Đình Thắng đáp lời :” theo con thấy bệ hạ đây là muốn làm an lòng nhà chúng ta nên ngài mới dùng cách thức này dò hỏi. Thánh ý đã như vậy chúng ta không thể không làm theo, con và nhị đệ sẽ sớm thảo luận xong việc này, ngày mai xin bẩm lại với người để người hồi âm cho bệ hạ.”
Cả Nguyễn Đình Thắng và Nguyễn Đình Thả đều cho rằng cách làm này của hoàng đế thật cao minh, ngài hiện có quá nhiều đối thủ chính trị trong triều đình, vậy nên không muốn vì chuyện này mà có thêm kẻ đối đầu, để cho bọn họ tự đến đề cử nhân tuyển chính là thích hợp nhất, vừa giữ được Thuận Hoá yên ổn lại tránh được các phe khác trục lợi từ sự việc này.
Phía đối diện Đức Ý công chúa coi như hoàn thành một phần mục đích, nàng bắt đầu đề cập đến suy tính của mình :” Ta dự tính năm sau sẽ đưa Kiên nhi tới Đông Kinh học tập, để tiện bề chăm sóc ta sẽ cùng nó hồi kinh, hai người các con không có ý kiến gì chứ ?”
Nguyễn Đình Thắng và Nguyễn Đình Thả hiểu rằng kế mẫu đây là mưu tính tương lai cho mình và tiểu đệ. Cha bọn họ đã về trời, công chúa muốn dùng động thái này bày tỏ kế tiếp nàng và con trai không có ý định cùng huynh đệ bọn họ tranh giành gia sản. Kế mẫu đã có ý như vậy huynh đệ hai người bọn họ cũng không có lý do gì phản đối, đương nhiên không thể để nàng cứ thế dẫn theo tiểu đệ trở lại Đông Kinh, cần phải cấp cho hai người một phần tài sản thích đáng. Nguyễn Đình Thả lên tiếng:” Di nương đã muốn đưa tiểu đệ hồi kinh thì chúng con không dám giữ. Nhà chúng ta ở Đông Kinh có chút sản nghiệp, từ nay về sau tất cả những sản nghiệp này cùng với điền trang 1200 mẫu ở Sơn Nam đều giao cho Kiên đệ quản lý.”
Công chúa đáp lời :” Được, cứ quyết định vậy đi.” – Nàng hiểu rõ đây chính là những gì mà con trai nàng sẽ được thừa hưởng, về cơ bản đây chính là thoả thuận phân chia tài sản của An Quận Công phủ, về sau mẹ con các nàng năm sau coi như phân gia, đương nhiên không ai nó rõ ra mà chỉ ngầm hiểu với nhau. Có số sản nghiệp này cùng với phần sản nghiệp hồi môn của nàng thì về sau chỉ cần con trai không ngu dốt sẽ có thể sống thoải mái, cả đời không lo thiếu thốn.
Đã không còn việc gì lớn, ba người cùng nhau trao đổi một chút công việc trong thời gian tới trong phủ, qua hai khắc thời gian hai người Nguyễn Đình Thắng, Nguyễn Đình Thả xin phép rời đi.
Công chúa lúc này mới gọi con trai đang chờ ở gian kế bên vào phòng mình, nàng hỏi con :” con trai, nếu sau này không còn sống ở trong phủ con có nhớ nhà không?”
Nguyễn Đình Kiên mới chỉ 12 tuổi khó hiểu nhìn mẹ hỏi lại :” Tại sao chúng ta lại không sống ở trong phủ nữa vậy mẹ ?”
Công chúa đáp :” Năm sau chúng ta sẽ về Đông Kinh, mẹ con ta sẽ cùng nhau sống ở đó một thời gian dài, rất dài.”
Kiên hỏi lại :” Tại sao chúng ta phải tới Đông Kinh ? Không đi có được không mẹ ?”
Công chúa đáp :” Hoàng thượng vừa cho xây một trường học lớn ở Đông Kinh, lại lệnh cho các nhà đưa con cái đến tuổi tới đó theo học, con cũng nằm trong độ tuổi này, không thể trốn tránh.”
Kiên tiếp tục hỏi :” đã là thánh ý của bệ hạ tại sao lại phải là năm sau mà không phải sớm hơn hay muộn hơn vậy mẹ ?”
Công chúa giải thích :” Bởi vì trường còn đang xây, nhanh thì mấy tháng nữa, chậm phải cuối năm mới hoàn thành, vậy nên có lẽ đầu năm sau mới chính thức nhận học sinh tới học.”
Kiên không còn gì hỏi thêm, nó tỏ ra đã hiểu cũng chấp nhận chuyện từ năm sau phải rời xa nơi này tới Đông Kinh theo học. Có lẽ chính nó và Đức Ý công chúa cũng không thể ngờ được một tương lai đầy đặc sắc trong cuộc đời nó được mở ra từ chính quyết định này.