Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
toan-cau-luan-hoi-dong-doi-te-thien-phap-luc-vo-bien

Toàn Cầu Luân Hồi: Đồng Đội Tế Thiên Pháp Lực Vô Biên

Tháng 10 21, 2025
Kết cục hố cùng sách mới Chương 654: Đại kết cục (2)
sword-art-online-kiem-si-anh-trang.jpg

Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.

Tháng 1 14, 2026
Chương 393: Fuscus the Vacant Colossus. Chương 392: Khi Quá Khứ Bước Song Song.
nam-thang-ve-sau-ta-vay-ma-vo-dich-thien-ha.jpg

Nằm Thẳng Về Sau, Ta Vậy Mà Vô Địch Thiên Hạ

Tháng 1 18, 2025
Chương 139. Ngươi cũng không muốn nam nhân của ngươi, biết ta tại cái này a? Chương 138. Chuẩn Đế Cảnh trung kỳ, Thái Thượng trưởng lão Huyền U!
ro-rang-co-the-an-com-chua-ta-lai-muon-tram-yeu-tru-ma

Rõ Ràng Có Thể Ăn Cơm Chùa, Ta Lại Muốn Trảm Yêu Trừ Ma

Tháng 10 26, 2025
Chương 307: Đại kết cục. Chương 306: Thần sông.
ta-that-khong-co-muon-ho-nhi-tu-a

Ta Thật Không Có Muốn Hố Nhi Tử A

Tháng 1 9, 2026
Chương 1285: Thần ma nghĩa trang tại…… Chương 1284: Lâm mỗ muốn giết người, các ngươi...
nhap-xam-vo-tan-dong-man.jpg

Nhập Xâm Vô Tận Động Mạn

Tháng 2 27, 2025
Chương 123. Lục đại mỹ nữ mang đến kinh hỉ (3) Chương 122. Lục đại mỹ nữ mang đến kinh hỉ (2)
noi-tot-lam-ngu-thu-su-lam-sao-nguoi-nhuc-than-thanh-thanh.jpg

Nói Tốt Làm Ngự Thú Sư, Làm Sao Ngươi Nhục Thân Thành Thánh

Tháng 1 14, 2026
Chương 277: Nhân loại bất quá là tại trong khe hẹp sinh tồn mà thôi Chương 276: Truyền kỳ Ngự thú SưVõ Đế
tinh-hai-kiem-ton.jpg

Tinh Hải Kiếm Tôn

Tháng 1 26, 2025
Chương 1446. Chánh thức Tinh Hải Chương 1445. Đại Đạo chi tranh
  1. Đại Việt Quỷ Vương
  2. Chương 314. Đừng chơi cờ bạc.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 314. Đừng chơi cờ bạc.

Chương 314.

Bằng tinh thần trách nhiệm của quân nhân Trình Dục cùng với hai binh sĩ cùng nhóm hoàn thành nhiệm vụ được giao, tuy nhiên không phải binh sĩ nào cũng giống như ba người họ, có một số nhóm binh sĩ khi thực hiện nhiệm vụ đã có vài biến số. Nhóm của ba binh sĩ Lương Minh, Tô Văn, Cao Thái Sơn là một ví dụ, ba người này cùng quê ở Phủ Lạng Giang, thừa tuyên Kinh Bắc nên được phân thành một nhóm đi thực hiện nhiệm vụ giao tiền phủ tuất cùng với khoản trợ cấp thân nhân cho những binh sĩ Thủy Quân có xuất thân từ phủ Lạng Giang đã hi sinh trong trận chiến vừa rồi.

Tô Văn tính cách tham lam nên khi nhận được nhiệm vụ này hắn đã tính toán vụ lợi. Cụ thể hắn biết giá vàng trên thị trường hiện là 14 quan đổi 1 lượng vàng, triều đình giao mỗi túi vải trắng chứa 1 lượng 5 chỉ, tính theo thời giá tương đương với 21 quan tiền đồng, trong khi đó chiếu chỉ ghi rõ tiền phủ tuất 10 quan, tiền trợ cấp thân nhân 10 quan, tổng cộng chỉ có 20 quan. Thấy được cơ hội kiếm tiền Tô Văn liền bàn với hai người đồng đội còn lại cùng đổi vàng thành tiền đồng, thay vì đưa túi vải trắng chứa 1 lượng 5 chỉ vàng thì đổi thành đưa 20 quan tiền, như vậy cứ mỗi phần tiền sẽ dư ra được 1 quan, nhóm bọn họ phụ trách đưa tiền tới 100 nhà, làm theo cách này sẽ dư ra được 100 quan tiền, phần dư đó chia 4:3:3, Tô Văn cho rằng mình là người nghĩ ra kế hay nên phải được chia nhiều hơn so với hai đồng đội 1 thành tiền dư.

Cao Thái Sơn, Lương Minh đều có hứng thú với kế hoạch của Tô Văn, họ nhanh chóng đồng ý tham gia vào. Lúc đầu 3 người cùng nhau hành động, tuy nhiên việc vừa phải đổi vàng thành tiền đồng, vừa phải vận chuyển lượng tiền đồng nặng nề di chuyển đến từng nhà khiến tốc độ phân phát của bọn họ chậm đi rất nhiều. Cảm thấy không thể như vậy, Tô Văn lại đề nghị hai người còn lại chia lẻ ra, mỗi người phụ trách đến 30 nhà sau khi ba người bọn hỏi đã hoàn thành việc cấp 20 quan tiền cho 10 gia đình liệt sĩ ban đầu. Hai người còn lại cũng mong sớm có thể hoàn thành công việc, tránh cho gây chú ý để người khác phát hiện sự việc vụ lợi của bản thân, bọn họ đều nghe theo Tô Văn.

Sau khi phân chia danh sách ba người chia nhau thực hiện tiếp kế hoạch, Tô Văn là kẻ khôn ngoan, tính tình có chút tham tài nhưng chấp hành vẫn rất nghiêm chỉnh, hắn lần lượt đưa tới 30 hộ gia đình liệt sĩ đầy đủ 20 quan tiền đồng, không thiếu một xu. Ngày 28 thì họ Tô hoàn thành việc này, hắn vui vẻ mang theo phần vàng trị giá 40 quan tiền dư cùng với 1,5 lượng vàng theo tiêu chuẩn của bản thân về quê, cùng với cha mẹ, vợ con đón tết.

Lương Minh bản tính háo sắc, bỗng có một số tiền từ trên trời rơi xuống hắn liền nghĩ đến việc tìm các cô nương. Trên đường đi hắn thấy một thanh lâu nhỏ trong huyện thành Bảo Lộc có tên là Túy Dương Lâu, không thể cưỡng lại bản năng đàn ông mãnh liệt của bản thân hắn chui vào nơi son phấn này dự định khoái hoạt một đêm.

Bà chủ Túy Dương Lâu tên là Chu Nghị niềm nở chào đón :” Quân gia, xin mời quân gia vào chơi, chỗ của thiếp có nhiều cô nương xinh đẹp, rượu cũng là ngon nhất vùng này, đảm bảo sẽ khiến quân gia hài lòng.”

Lương Minh nghe vậy rất hào hứng, rượu ngon và gái đẹp chính là mơ ước lớn nhất của hắn. Trước đây khi đóng quân ở Đông Bộ Đầu hắn từng thử đi dạo quanh những chốn ăn chơi náo nhiệt ở Đông Kinh, chỉ là tiêu phí của những nơi đó quá đắt đỏ, với chút ít tiền lương của một binh sĩ thủy quân như hắn không thể vào chốn đó. Lương Minh cùng với những binh sĩ khác chỉ có thể cầm chút tiền ít ỏi của mình đến khu xóm nghèo ở ngoại ô phía Tây thành Đông Kinh tìm vui. Đương nhiên tiền ít thì không thể mong chờ được cùng mấy cô nương xinh đẹp trang điểm ăn mặc lộng lẫy mà chỉ có thể cùng mấy quả phụ, nông phụ luống tuổi giải quyết nhu cầu sinh lý. Lương Minh không thích cái mùi ngai ngái như mùi nước tiểu dính trên quần áo của quả phụ họ Bùi mà hắn vẫn tìm tới mỗi khi được phát lương, tuy nhiên đó là lựa chọn khả dĩ nhất khi đó.

Lần này rất khác, Lương Minh hắn giờ là người có tiền, thậm chí rất nhiều tiền. Con người ta khi có tiền sẽ rất tự tin, có câu ” mạnh vì gạo, bạo vì tiền” chính là lý này. Vậy nên họ Lương ưỡn ngực, bước nhanh tới, không ngại mà vỗ vào mông bà chủ Chu một cái, cảm giác rất co giãn, dù rằng nàng ta bề ngoài hẳn đã tầm bốn mươi xuân xanh. Họ Lương cười khoái chí, lớn tiếng nói với nàng :” ta muốn cô nương xinh đẹp nhất, rượu ngon nhất, chỉ cần có thể khiến ta thoải mái, tiền không thành vấn đề.”

Chu Nghị bị tấn công bất ngờ có chút giật mình, tuy nhiên làm nghề này của nàng đã sớm không ngại nam nhân đụng chạm. Khi nghe thấy giọng điệu nói chuyện của Lương Minh thì nàng biết đây là cá lớn, vậy nên không ngại cười nói ởm ờ, dắt tay hắn vào trong. Vừa đi nàng vừa đánh mắt ra hiệu cho các cô nương cùng xum lại lôi kéo họ Lương tiến vào. Chu Nghị lại giới thiệu nào là Hồng, Đào, Linh, Lan, Huệ…. Toàn là các cô nương tươi trẻ cho họ Lương, tiếp đó khẽ hỏi :” Quân gia, ngài muốn chọn cùng cô nương nào của chúng ta đối ẩm đêm nay ?”

Lương Minh chăm chú một hồi, cuối cùng chọn hai vị cô nương tên Lan, Huệ cùng vui đêm nay. Sở dĩ hắn chọn một lúc hai vị cô nương là vì nghe kể qua các phú ông, đại quan nhân có thú chơi này, trước kia không có tiền nào dám nghĩ tới, giờ có tiền phải thử một lần cho biết, xem thử sung sướng cỡ nào.

Chu Nghị thấy vậy cười tươi như hoa, vị quân gia này nhìn dáng người cường tráng muốn một mình cùng hai cô nương qua đêm, nàng đương nhiên là vui. Hai người đồng nghĩa với tiền cũng gấp đôi, thậm chí tính gấp ba cũng không quá đáng, rất nhiều vị đại gia muốn chơi kiểu này đều không để ý việc phải trả thêm chút tiền. Nàng liền đưa mắt ra hiệu, Lan và Huệ hiểu ý liền lại gần kéo tay Lương Minh cùng lên lầu, cả quá trình hai nàng không ngại cọ sát cơ thể tạo thêm hứng thú cho đối phương.

Lương Minh sa vào sắc dục, lại thêm rượu tốt và đồ ăn ngon, vậy nên qua một đêm vẫn không thể rời đi khỏi Túy Dương Lâu, mãi đến hai ngày sau người ta mới thấy hắn đi ra trong bộ dáng mệt mỏi, ba ngày liền hẳn là hắn tiêu hao không ít tinh lực trên người mấy cô nương thanh lâu này. Tiêu hao không chỉ là sức lực mà còn là tiền bạc, ba ngày liên tiếp hưởng thụ rượu ngon và gái đẹp đã tiêu tốn của hắn ba lượng vàng, tính ra là 42 quan tiền. Như vậy chỉ ba ngày này hắn đã tiêu sạch số tiền dư được chia, không những vậy còn phải bỏ thêm tiền từ phần tiền triều đình cấp cho bản thân, tính ra nếu thực hiện đúng việc chuyển 20 quan tiền đến tay từng hộ gia đình có liệt sĩ hi sinh thì hắn chỉ còn dư 9 quan tiền, trừ đi chi phí đi lại ăn uống thì chắc chỉ còn 7 quan cầm về nhà. Dù cuộc chơi này quá tốn kém nhưng hắn vẫn cảm thấy đáng, được cùng hai người phụ nữ chơi đùa tình thú thực là sướng như tiên, thế mới thấy mấy vị phú hộ, đại quan nhân quả là biết chơi.

Tiếp tục lên đường, dù chậm trễ hơn so với Tô Văn nhưng Lương Minh cũng giao tận tay số tiền 20 quan đến từng nhà trong danh sách, chỉ có điều bản thân hắn có chút nghèo vậy nên đến mỗi nhà đều giở chút thủ đoạn xin ít tiền trà nước đi đường. Thân nhân của các liệt sĩ mà hắn tới nhà cũng không có hộ nào cứng rắn, bọn họ đều biết nhà mình con trai đã gặp chuyện, không ai muốn cùng công sai gây gổ, vậy nên rất biết điều mà đưa chút tiền, nhà thì 100, nhà thì 200-300 đồng, coi như bỏ chút tiền mua yên bình. Nhờ vào cách này Lương Minh thu được chút tiền, một nhà thì không lớn nhưng 30 nhà gom lại cũng được gần chục quan chứ không ít. Ngày 29 tháng Chạp hắn hoàn thành nhiệm vụ, bản thân mang theo tiền về cùng gia đình đón tết.

Lại nói về Cao Thái Sơn, tên này mê đỏ đen, tự nhiên trong tay có một số tiền lớn không kìm được mà đi tìm sòng bạc huyện thành Yên Thế thử chút vận may. Hai canh giờ, chỉ hai canh giờ ngắn ngủi hắn đã thua sạch toàn bộ số tiền có trong người, đương nhiên không chỉ là tiền của bản thân hắn mà còn có 45 lượng vàng tiền phủ tuất cùng trợ cấp thân nhân của 30 liệt sĩ mà hắn phụ trách đưa tiền tới nhà.

Hắn tự trách bản thân tham lam, rồi lại trách ông trách ông trời hại hắn, chứ hắn không thể nào lại thua như vậy, chỉ có thể là trời hại hắn. Hắn xui sao, chưa hẳn, trong nửa canh giờ đầu tiên hắn bước chân vào sòng bạc hắn đã thắng hơn 80 quan tiền, chỉ là hắn cảm thấy còn chưa đủ, muốn thắng thêm cho tròn 100 quan thì sẽ đứng dậy. Ông trời cũng cho hắn toại nguyện, trong nửa canh giờ sau hắn lại thắng thêm hơn 70 quan, tổng cộng hắn đã thắng hơn 150 quan tiền chỉ trong một canh giờ đầu. Hắn vẫn cảm thấy chưa đủ, hắn lại dặn lòng rằng đánh tiếp, thắng thêm chút tiền, đủ 200 quan thì đứng dậy. Cờ bạc nào có ai thắng được mãi, thần may mắn không thể mãi giúp đỡ một con bạc, hắn bắt đầu thua lại, ban đầu thua 20 quan, hắn dặn lòng nếu thua thêm hơn 30 quan nữa sẽ đứng lên, coi như thắng được 100 quan. Nhưng cờ bạc mà nào có phải bảo dừng là dừng được đâu, số tiền lời của hắn nhỏ dần đi, ít hơn con số 100 quan rồi ít hơn 50 quan, tiếp đó là mất hết số tiền lời trong hơn một canh giờ trước đó. Không cam lòng, hắn lại móc tiền ra đánh tiếp, như một con bạc khát nước, tiền cược của hắn ngày càng lớn dần, số vàng trong tay nải càng ngày càng ít, cuối cùng một ván hắn đặt 20 lượng vàng vào cửa tài. Cờ bạc khi đã thua còn cố gỡ thì càng gỡ càng thua, cho đến khi trong người không còn cái gì có thể cược mới có thể đứng dậy, hoàn toàn chấp nhận mình đã thua. Cao Thái Sơn cũng như vậy, nhưng mà hắn cho rằng ông trời hại hắn, chứ không thể nào lại đen như vậy, ba con súc sắc, một con 6, một con 3, vậy mà con cuối cùng còn có thể ra 1, thật là không thể tin được.

Sau khi rời khỏi sòng bạc nửa canh giờ hắn mới tỉnh táo lại, lúc này hắn mới ý thức được mức độ nghiêm trọng trong hành vi của mình. Đó là tiền phủ tuất của các huynh đệ, là tiền được đổi lại bằng xương máu của những binh sĩ thủy quân từng kề vài sát cánh cùng hắn, ấy vậy mà hắn đem nướng hết trên xới bạc, hắn làm sao mà ăn nói với gia đình các liệt sĩ đây, không thể, thật không có gì có thể nói. Chưa hết, đây là nhiệm vụ hoàng thượng giao cho, hắn không thể hoàn thành tốt mà thua bạc hết số tiền đó, sự trừng phạt của triều đình thiết nghĩ khó mà tránh khỏi. Không được, không thể như vậy, nếu không không chỉ hắn mà người nhà cũng có thể bị liên lụy, hắn phải đòi lại số tiền đó. Hắn nghĩ một chút, cuối cùng quyết định quay trở lại sòng bạc, lớn tiếng chửi bới sòng bạc gian lận, tiếp đó nói cho chủ xị của sòng bạc biết rằng đó là tiền của triều đình, yêu cầu trả lại nếu không khi quan trên điều tra bọn họ cũng không thoát được tội.

Chủ xị sòng bạc đương nhiên không nghe, làm gì có chuyện trả lại tiền thua bạc, còn cái gì mà tiền triều đình, cái gì mà điều tra hắn nào có sợ, phía sau sòng bạc có người, trước giờ chưa từng có ai dám nháo sự qua. Bối cảnh phía sau sòng bạc cũng không nhỏ, chỗ này là sản nghiệp của Đường Vương, dù là tri phủ Lạng Giang muốn đụng vào cũng phải cân nhắc xem mình có đủ phân lượng hay không. Đối với việc Cao Thái Sơn làm loạn chủ xị liền ra lệnh cho đám tay chân xử lý.

Cao Thái Sơn xuất thân là quân nhân, đương nhiên một hai tên hộ vệ thông thường không làm khó được hắn, rất nhanh hai tên hộ vệ binh đánh gục. Chủ xị biết gặp khúc xương cứng, không ngần ngại ra lệnh cho hơn hai mươi tên thuộc hạ cầm gậy vây công. Họ Cao tuy rằng võ công không tệ nhưng khó mà chống đỡ được, lần này hắn bị đánh cho sứt đầu mẻ trán, cuối cùng cố gắng lắm mới có thể chạy thoát khỏi sự truy đuổi của đám hộ vệ.

Hai ngày sau, khi vết thương của bản thân ổn hơn một chút, Cao Thái Sơn quyết định nhanh chóng trở về nhà, hắn phải thông báo cho người nhà để bọn họ trốn đi trước khi triều đình điều tra việc này.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

van-menh-tro-choi-nguoi-choi-nay-khong-giong-nhau-lam
Vận Mệnh Trò Chơi: Người Chơi Này Không Giống Nhau Lắm
Tháng mười một 19, 2025
nguyen-lai-bao-tang-nu-hai-doi-ta-muoi-bay-nam.jpg
Nguyên Lai Bảo Tàng Nữ Hài Đợi Ta Mười Bảy Năm
Tháng 2 8, 2025
toan-thanh-vay-bat-ta-that-khong-phai-toi-pham-a.jpg
Toàn Thành Vây Bắt: Ta Thật Không Phải Tội Phạm A
Tháng 5 19, 2025
ngu-thu-thoi-dai-ta-co-the-cho-sung-thu-them-trang-thai.jpg
Ngự Thú Thời Đại: Ta Có Thể Cho Sủng Thú Thêm Trạng Thái
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved