Chương 313. Chữ Nhẫn lập thân.
Chương 313.
Phủ Thiên Trường, Nam Sách Thừa Tuyên, đây là quê nhà của Trình Dục, hắn trở về. Tuân theo mệnh lệnh của hoàng đế hắn cùng với các chiến hữu chia nhau đảm nhận công tác gửi tiền tuất đến thân nhân những binh sĩ đã hi sinh trong trận chiến vừa rồi. Hắn cùng với hai chiến hữu tạo thành một nhóm phụ trách địa bàn phủ Thiên Trường, tổng cộng đảm nhiệm đến đủ 100 nhà, tận tay giao cho thân nhân của những chiến hữu hy sinh những đồng tiền phủ tuất của triều đình. Dù không muốn tỏ ra mình yếu đuối nhưng khi đối diện với những cha mẹ già mất con bọn họ vẫn không thể kìm được nước mắt, trong lòng vừa bi vừa hận, từ sâu trong mọi người hình thành nên ý chí trả thù, đúng vậy phải trả thù cho những huynh đệ đã hi sinh, cũng là giành cho thân nhân của họ một chút an ủi.
Chiều ngày 28 tết, Trình Dục về đến quê nhà ở Trình Gia Thôn, huyện Giao Thủy, cha mẹ và họ hàng của hắn đều ra đón. Gặp mặt đứa trẻ xa nhà lâu ngày mọi người không có vui mừng mà không khí rất trầm mặc, khi biết tin Thủy Quân Đại Việt thảm bại trên vùng biển Đông Bắc mọi người đã rất lo lắng cho những đứa trẻ xuất thân Trình Gia Thôn đang phục vụ trong Thủy Quân. Nhìn thấy Trình Dục một mình trở về mà ba người anh em cùng họ của hắn không thể lần nữa trở về mọi người chỉ biết im lặng.
Trình Gia Thôn hay đúng ra phải gọi là Trần Gia Thôn, nơi này vốn là Thái Ấp thời Trần, những người sống ở đây phần lớn đều là bàng chi của tôn thất triều Trần. Trước kia họ Trần làm chủ giang sơn, với tư cách là thành viên hoàng tộc tổ tiên của Trình Gia Thôn được hưởng không ít phúc ấm. Tuy nhiên thời thế nay đã khác, giờ họ Lê nắm giữ thiên hạ, Trần Triều đã vong, từ thời cha con Hồ Quý Ly nắm giữ giang sơn thì hoàng tộc họ Trần đã gặp không ít tai ương, đến khi đương triều Thái Tổ lập quốc dù không còn quá khắt khe với những người họ Trần nhưng các đời quân vương họ Lê vẫn luôn dành sự đề phòng với dòng này, ai cũng lo ngại một ngày bọn họ sẽ lại mưu đồ đế nghiệp. Khi Thánh Tông thượng vị ông đã dùng lý do phạm húy mà ép hậu duệ của Hoàng Tộc họ Trần phải cải họ thành Trình, đây là thủ đoạn chính trị nhằm xoá bỏ tính chính danh của dòng tộc này, tránh ngày sau họ dùng đánh nghĩa hoàng tộc họ Trần nổi dậy.
Quay trở lại cảnh đầu thôn, Trình Dục cảm xúc phức tạp nhìn về phía thân nhân của ba người huynh đệ Trình Nhạc, Trình Phong, Trình Phổ đã hi sinh vì nước. Hắn quả thực khó mà đối diện với bọn họ, trong số những con cháu của Trình Gia Thôn tham gia Thuỷ Quân thì hắn là nhỏ tuổi nhất, cũng nhập ngũ muộn nhất, luôn được các huynh đệ trong tộc quan tâm giúp đỡ từ những ngày đầu tòng quân. Tình cảm của hắn cùng với ba người anh em họ vô cùng tốt, lúc này đây chỉ mình hắn trở về được, bọn họ thì táng thân nơi đáy biển, lòng ai trong hoàn cảnh này mà có thể cảm thấy dễ chịu. Dù vậy hắn vẫn là quân nhân, phục tùng mệnh lệnh là thiên chức của hắn, Trình Dục từ từ bước tới, lấy ra ba chiếc túi trắng từ trong tay nải, bên trong mỗi túi đều chứa vàng. Hắn chầm chầm cúi đầu nói :” Trình Dục thay mặt triều đình xin chuyển đến thân nhân các liệt sĩ Trình Nhạc, Trình Phong, Trình Phổ tiền phủ tuất cùng trợ cấp thân nhân, mỗi phần là 1 lượng 5 chỉ vàng.”
Phía đối diện, phụ mẫu, huynh đệ của ba người đã hi sinh không quá để tâm, đối với bọn họ bao nhiêu tiền cũng không thể bù đắp được việc mất đi người thân, họ chỉ cần người trở về, chỉ là điều đó là không thể. Tiếng khóc nghẹn ngào của người mẹ mất con xen lẫn với đó là tiếng khóc của cô nhi, quả phụ khiến không khí càng trở nên bi thương.
Lúc này Trình Câu, với tư cách là trưởng thôn, cũng là tộc trưởng của Trình Gia Thôn cảm thấy không thể cứ kéo mãi như vậy, ông đành thở dài rồi khẽ nói :” Cha mẹ thằng Phong, thằng Nhạc, thằng Phổ mau nhận lấy đi, thằng Dục đang làm nhiệm vụ, các ngươi cũng không thể làm khó nó.”
Nghe vậy đám phụ nữ càng khóc to hơn, tuy nhiên với tư cách là đàn ông trụ cột trong nhà những người cha đã cố kìm nén bi thương trong lòng, họ tiến tới nhận lấy phần tiền được đánh đổi bằng tính mạng của con trai mình, tay ai cũng nắm rất chặt giống như có thù với vàng vậy. Tiếp đó mấy người đàn ông đều cố gắng kéo theo vợ và con dâu trở về nhà, tang lễ của con trai bọn họ vẫn còn kéo dài, ai cũng mong sẽ có người đưa được di thể con trai mình trở về, dù đó chỉ là tàn thể, một bộ phận nào đó thôi cũng được, họ thật không cam lòng hạ huyệt quan tài chỉ có bộ quần áo cũ của con mình. Đáng tiếc là nguyện vọng của bọn họ không thể thực hiện được, dù Trình Dục trở về nhưng chẳng có phép màu nào cả, cái mà hắn đem về chỉ là thỏi vàng lạnh ngắt mà không ai muốn nhận. Bởi vậy dù không muốn mỗi nhà vẫn phải chấp nhận hạ táng quan tài không di thể, nhà Trình Phong khá hơn vì người vợ còn giữ được nắm tóc xe duyên năm xưa, vừa vặn có thể.
Bên kia Trình Dục được tộc lão dẫn đến từ đường cùng dâng hương tổ tiên, cảm tạ anh linh người đã khuất che trở cho hắn có thể vượt qua kiếp nạn lần này, cũng báo lên việc mấy con cháu trong tộc gặp nạn bỏ mình. Nghi lễ xong xuôi Trình Dục được đưa tới phòng lớn, nơi bình thường các trưởng lão trong tộc thường hội họp, tại đây mấy vị tộc lão có chuyện muốn hỏi riêng hắn.
Trình Câu là tộc trưởng, lão hỏi trước :” Dục à, cái nhìn của người về sự việc lần này như thế nào ?”
Trình Dục đã ngẫm nghĩ rất lâu vấn đề này, đắn đo một chút cuối cùng hắn quyết định nói ra suy nghĩ thật trong lòng mình :” thưa cụ Cả, thưa các cụ, cá nhân cháu cho rằng thảm bại lần này của thủy quân là có người cố ý sắp đặt, thủy quân từ trước khi ra biển đã định trước sẽ bại, bại rất thảm.”
Mấy vị tộc lão đều đăm chiêu, bọn họ kẻ ít tuổi nhất cũng đã ngoài thất tuần, ai mà không phải là già thành tinh, mới đầu có thể bọn họ không nhận ra nhưng đến lúc này còn không biết chiến bại lần này của thủy quân có điều kỳ quặc thì không xứng làm tộc lão.
Trình Mậu, một vị tộc lão khác lại lên tiếng hỏi : ” ngươi đoán là ai an bài chuyện này ?”
Câu hỏi này thật sự làm khó Trình Dục, hắn bối rối không biết nên hay không nên nói ra suy nghĩ của mình. Phía bên kia Trình Câu thấy người trẻ khó xử, lão dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Trình Dục rồi nhìn lên mái nhà, tiếp đó gợi ý :” không cần nói ra, nếu con cũng nghĩ như ta thì gật đầu cái là được.”
Trình Dục như được mở lối thoát, hắn nhanh chóng đáp lại Trình Câu cùng với ánh mắt chờ xem của các vị tộc lão bằng một cái gật đầu dứt khoát.
Trình Câu thấy vậy cũng nhẹ gật đầu tỏ vẻ hài lòng, ánh mắt lão nhìn Trình Dục càng lúc càng sáng. Ngẫm một chút lão lại hỏi :” Dục à, nói xem cháu có dự định gì ?”
Trình Dục không cần nghĩ nhiều, lập tức đáp :” Thưa ông Cả, cháu định sẽ quay trở lại trong quân vào cuối tháng hai tới đây, tiếp đó tìm cách báo thù cho những huynh đệ đã hi sinh, kém nhất cũng phải khiến lũ hải tặc Nhai Châu trả giá.”
Trình Câu nghe hiểu ý tứ mà Trình Dục muốn nói lên, lão khen :” có ý chí, tốt, rất tốt, tuy nhiên chỉ có nhiệt huyết thì không thể thành sự, muốn thành sự cần phải có trí, có dũng, quan trọng hơn là phải biết chờ đúng thời cơ, không làm thì thôi đã làm phải nhất kích tất sát, vậy nên ta khuyên con phải thật tỉnh táo, cần phải biết ẩn nhẫn quan sát. Mấu chốt nhất chính là chữ ” nhẫn” chỉ cần con nhẫn được, nhẫn giỏi hơn người khác thì mới làm được đại sự, nhớ rõ lời này của ta.”
Trình Dục quỳ gối dập đầu:” Cháu đã biết thưa ông Cả, cháu sẽ luôn khắc chữ “Nhẫn” ông Cả dạy trong tâm khảm, đời này xin lấy chữ Nhẫn lập thân.”
Trình Câu nhẹ vuốt vuốt bộ râu đã bạc trắng của mình, tiếp đó hài lòng vẫy vẫy tay mà nói :” Được rồi, cháu lui ra đi, đi xa lâu ngày cũng nên sớm về nhà, cố gắng cùng với cha mẹ trải qua một cái tết thật ấm cúng, con đường tiếp theo của cháu sẽ rất gian nan, nên trân trọng cơ hội này, bởi vì có thể sau này sẽ không còn nhiều thời gian cùng người nhà trải qua sinh hoạt như vậy nữa đâu.”
Trình Dục lại dập đầu, tiếp đó xin phép lui ra. Rời khỏi căn phòng hắn nhanh chóng tìm về căn nhà đã xa cách hai năm này, hắn muốn sớm chạy về ôm lấy cha mẹ của hắn.
Trong phòng họp Trình Câu liếc nhìn mọi người một vòng, tiếp đó hỏi :” Các ngươi thấy đứa trẻ này thế nào?”
Một vị tộc lão đáp : ” khá tốt, so với Trình Phong còn tốt hơn một chút, chỉ là ta cảm thấy nó còn thiếu chút gì đó, sợ khó mà hi vọng vào nó.”
Trình Mậu nghe vậy liền phản bác :” ngươi còn muốn cái gì, phải biết Trình Dục mới hơn 20 tuổi, tuổi trẻ chính là nhiệt huyết, đợi vài năm nữa sẽ trầm ổn hơn, ta cho rằng tương lai tộc ta có thể nhờ vào đứa trẻ này lần nữa quật khởi.”
Trưởng lão trong tộc lập tức chia phe, có người ủng hộ quan điểm của Trình Mậu, có người thì ủng hộ ý kiến cho rằng Trình Dục khó thành đại sự. Cuối cùng Trình Câu phải đứng ra phán định, lần này lão nghiêng về phía Trình Mậu. Nhận được sự ủng hộ của Tộc trưởng phê của Trình Mậu nhanh chóng chiếm ưu thế trong trưởng lão hội. Cuối cùng phe đối lập cũng cũng phải nhượng bộ, dưới sự chứng kiến của mọi người Trình Câu tuyên bố chọn Trình Dục là người dự bị cho một ghế trong trưởng lão hội, cũng là ứng viên cho vị trí tộc trưởng của Trình Gia Thôn trong tương lai.