Chương 310. Đại thần thương nghị.
Chương 310.
Hoàng đế tạm thời không thể xử lý chính sự khiến rất nhiều công vụ bị đình trệ, đau đầu nhất chính là Lễ Bộ Tả Thị Lang Nguyễn Bảo Khuê và Hộ Bộ Thượng Thư Dương Nguyên Trực. Trước tiên nói về Nguyễn Bảo Khuê, lão tuân theo chỉ lệnh của hoàng thượng chuẩn bị cho cuộc thi Đình dự kiến diễn ra vào ngày 23 tháng Chạp này, tuy nhiên long thể của bệ hạ gặp vấn đề khó có thể đúng hẹn chủ trì cuộc thi này. Thi Đình không như thi Hội, đối với kỳ thi cuối cùng này hoàng đế có vai trò đặc biệt trọng yếu, ngài vừa là người ra đề vừa là người chấm thi trực tiếp, hoàng đế không xuất hiện thì Thi Đình không thể diễn ra, mà lúc này đâu ai dám chắc sức khoẻ của bệ hạ sẽ ổn sau hai ngày nữa, càng không cần nói ngài sẽ xuất hiện chủ trì cuộc thi. Gặp phải vấn đề khó, Nguyễn Thị Lang đành đi tìm Bùi Xương Trạch, lão đem chuyện mình gặp phải báo cáo với Tả Tướng Quốc, tiếp đó xin Tướng Quốc đại nhân cho lão một chỉ đạo nào đó.
Bùi Tướng Quốc nghe xong chuyện này đắn đo một chút, lão đưa ra chỉ đạo tạm hoãn thời điểm tổ chức kỳ thi Đình, chờ đợi sức khoẻ của hoàng thượng ổn định trở lại, khi ấy ngài sẽ quyết định thời điểm tổ chức thi Đình. Nguyễn Thị Lang nhận được chỉ đạo liền làm theo, Lễ Bộ lập tức dán công báo để cho các sĩ tử trúng cử khoá này được biết. Công báo này lại dấy lên một chút xôn xao trong dư luận Đông Kinh, không ít người dựa vào nguồn này kia mà biết được tin sức khoẻ của hoàng đế không ổn, có kẻ lớn gan khi trò chuyện đã đặt ra nghi vấn liệu ngai vàng có phải đổi chủ lần thứ 4 trong vòng hai năm hay không.
Lại nói về chuyện của Dương thượng thư, khi hoàng đế đổ bệnh gặp vấn đề lớn nhất có lẽ là Hộ Bộ do lão phụ trách. Vốn dĩ định tiến hành báo cáo lần cuối các vấn đề thu chi một năm vừa qua trong buổi đại triều ngày 20, cùng với đó dâng lên kế hoạch phân bổ ngân sách cho năm sau, ai ngờ hoàng đế ngất giữa sân chầu khiến cho tất cả bị gác lại. Việc phân bổ ngân sách kịp thời rất quan trọng đối với quốc gia, ai mà không muốn nhận lương hưởng đúng kỳ kia chứ. Quan lại có thể nhận bổng lộc chậm một chút không sao nhưng mà việc phân bổ tiền lương cho quân đội không thể chậm trễ, đặc biệt là biên quân, không thể để binh sĩ nhịn đói dăm bửa nửa tháng canh giữ biên cương đi.
Ngoài những chuyện này ra còn có một chuyện khiến Dương Nguyên Trực cảm thấy sốt sắng đó là tiến tước, trước kia bệ hạ có hứa cuối năm nay sẽ tiến tước cho những người hiệu trung ngài, đám tướng lĩnh quân đội đã được nhận nhưng những người khác như Dương Nguyên Trực, Lê Niệm, Nguyễn Quang Mỹ thì chưa, bản thân là người có lợi ích liên quan lão không thể không suy nghĩ về chuyện này.
Quay lại vấn đề ngân sách, Dương thượng thư quyết định tìm Tả Hữu Tướng Quốc tổ chức cuộc họp nhỏ. Trong phòng làm việc của Bùi tướng quốc, Dương Nguyên Trực trình bày một lượt các vấn đề cấp thiết hiện nay, tiếp đó thể hiện ý muốn cùng với đồng liêu thương nghị chuyện này, dù sao cũng không ai rõ khi nào hoàng thượng có thể xử lý chính sự trở lại.
Lê Quảng Độ là người trong quân, lão hiểu lương hưởng có ý nghĩa quan trọng ra sao với quân đội, liền đưa ra đề nghị :” Theo ta thấy Hộ Bộ có thể phát trước 3 tháng quân lương đầu năm cho các quân, số còn lại thì đợi bệ hạ khoẻ lại sẽ quyết đoán. Các vị cảm thấy thế nào ?”
Bùi Tướng Quốc nghe thấy hợp lý, như vậy có thể giải quyết vấn đề cấp bách trước mắt lại không quá vượt quyền, về sau bệ hạ có hỏi cũng không đến nỗi bị tội, lão tỏ ra đồng ý với đề nghị này của Lê Quảng Độ. Tuy nhiên Tả Tướng nêu thêm một ý :” Ta thấy Hộ Bộ có thể chuẩn bị cho phương án theo lời Thái Uý đưa ra, trong trường hợp từ giờ đến tết bệ hạ không thể quyết đoán việc quân lương thì cho tiến hành theo phương án này, đương nhiên nếu bệ hạ sớm khoẻ lại thì do ngài quyết định.”
Dương Nguyên Trực cảm thấy đây có lẽ là cách tốt nhất có thể lựa chọn vào lúc này, lão nói :” Vậy thì tại hạ xin nghe theo lời hai vị Tướng Quốc đại nhân, khi trở về sẽ lập tức cho người chuẩn bị, phòng trường hợp long thể của bệ hạ không thích hợp xử lý chính vụ trong thời gian tới.”
Vấn đề này coi như tạm có phương án, Dương Nguyên Trực lại nêu ra vấn đề mới :” gần đây thời tiết rét lạnh, nhiều nơi trâu bò không cầm cự được mà chết cóng, hai ngài cảm thấy thế chuyện này thế nào?”
Bùi Tướng Quốc đương nhiên biết chuyện này, lão cũng có cái nhìn riêng của mình. Vào những năm có mùa đông lạnh hơn bình thường sẽ diễn ra tình trạng có tuyết rơi ở một số vùng cao, gây tổn hại cho hoa màu mùa đông cùng với đó là tình trạng gia súc bị chết cóng. Năm nay là một năm lạnh như vậy, tuy nhiên việc có nhiều trâu bò chết cóng như những gì địa phương báo lên thì không hợp lý. Chỉ cần tinh ý một chút có thể hiểu rõ rằng đây là do người gây nên, có nhiều nhà trâu bò vốn không có chết cóng lại cố làm cho nó chết cóng để xẻ thịt, có thể vì muốn ăn, cũng có thể vì muốn bán. Năm nay đời sống nhân dân khấm khá hơn nhiều, phần vì mùa màng thu hoạch cũng được, phần vì triều đình cho xây dựng nhiều công trình, tiền lương nhân công lại trả cao vậy nên chỉ cần chăm chỉ tới công trường làm việc thì đều có thu nhập khá, sức mua trong dân nâng cao đáng kể. Có tiền mọi người đều muốn ăn ngon, các loại thịt cá thông thường chẳng thể nào hấp dẫn khẩu vị bằng thịt trâu bò, thứ bình thường vốn bị cấm trong dân gian. Tết sắp đến rồi, nhiều nơi xảy ra tình trạng nhân khi thời tiết trở lạnh hơn mà lách luật xẻ thịt trâu bò bán là bình thường, triều đình muốn quản cũng khó. Tả Tướng hiểu việc này có nguy hại cho sản xuất nông nghiệp nhưng cũng không có cách nào, lão vốn định báo lên hoàng thượng chuyện này nhưng ngài đổ bệnh mất rồi.
Bùi Tướng Quốc chỉ có thể thở dài mà than :” dân chúng ngu muội không có ý thức bảo vệ sức kéo, việc làm nông của họ sẽ gặp khó về sau, lão phu cũng muốn ngăn cản tình trạng này chỉ là lực bất tòng tâm.”
Lê Quảng Độ không cho là vậy, lão nói:” Thực ra chuyện này không khó, chỉ cần triều đình cứng rắn có thể dẹp yên được, theo ta nên giết một dăn trăm, chỉ cần có kẻ vì cố ý làm trâu chết cóng mà bị xử tử thì không kẻ nào dám lại phạm tội này.”
Bùi Tướng Quốc nghe vậy liền xua tay, lão nói :” Không thể làm theo lời Thái Uý vừa nói, trâu chết cóng rất khó phân biệt đâu là cố ý đâu là không, muốn xác định rõ ràng cần phải đầu tư nhân lực không nhỏ, quan phủ các nơi khó làm. Chưa kể dù có thể làm được thì cũng đã trễ rồi, không còn cần thiết phải thực hiện biện pháp này.”
Lê Quảng Độ không hiểu, lão hỏi :” Ý ngài là thế nào ? Tại sao lại không cần thiết ? Tại sao lại nói là trễ rồi ?”
Bùi Tướng Quốc đáp :” Thái Uý, nếu làm theo lời ngài cần ít nhất nửa tháng mới có hiệu quả răn đe, mà nửa tháng sau tiết trời đã sang xuân rồi, khi đó thời tiết ấm áp hơn so với hiện tại rất nhiều. Thời tiết không còn rét lạnh như bây giờ thì việc trâu chết cóng không còn hợp lý rồi, khi đó không cần làm gì tình trạng xẻ thịt trâu tự khắc phải ngừng lại, kẻ nào ngu xuẩn còn dám vin cớ trâu chết cóng mà xẻ thịt trâu chính là tìm chết.”
Lê Quảng Độ hiểu ra, tuy nhiên lão vẫn có điểm không phục :” Lý là thế nhưng vẫn không thể bỏ mặc như vậy, theo ta vẫn phải điều tra rồi giết vài kẻ phạm tội lạm sát trâu bò làm răn, nếu không năm nay bọn chúng có thể làm thì năm sau, năm sau nữa chúng cũng sẽ làm, năm nay không phải năm duy nhất có mùa đông lạnh, trước kia có, ngày sau vẫn còn có.”
Lời của Thái Uý cũng có lý, khiến cho Bùi Tướng Quốc cùng Dương Thượng Thư suy ngẫm. Dương Nguyên Trực lúc này lên tiếng :” Theo hạ quan thì nên làm theo lời của Thái Uý, bảo vệ trâu bò có ý nghĩa vô cùng quan trọng với nông nghiệp, triều ta không thể qua loa chuyện này.”
Bùi Tướng Quốc nghĩ kỹ càng cuối cùng cũng cảm thấy nên làm như vậy, lão hỏi:” Theo hai người thì chuyện này nên giao cho bên nào xử lý ? Hình Bộ, Địa Phương, hay bên nào khác ?”
Lê Quảng Độ đáp :” Theo ta đây là chuyện lớn, triều đình nên thể hiện ra thái độ đặc biệt coi trọng, vậy nên cả Hình Bộ và các Địa Phương đều phải vào cuộc, ta sẽ huy động lực lượng của quân đội trợ giúp khi cần thiết.”
Tả Tướng Quốc cảm thấy như vậy thế trận có chút lớn, chỉ là bắt mấy tên giết trâu không cần thiết huy động lực lượng lớn như vậy. Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, lần này triều đình làm quyết liệt như vậy sẽ có tính răn đe rất cao, ngày sau kẻ khác sẽ kinh sợ mà không dám lại phạm chuyện này. Nghĩ kỹ càng cuối cùng Bùi tướng cũng nhẹ gật đầu thể hiện mình đồng ý với phương án này. Dương thượng thư cũng là hai tay đồng ý, Hộ Bộ đương nhiên muốn đảm bảo nền sản xuất nông nghiệp ổn định, ngăn cấm việc giết trâu rất quan trọng.
Vậy là một quyết định mới được ba người họp bàn đưa ra, Bùi tướng quốc cho người chuẩn bị công văn, bản thân lão cùng với Lê Quảng Độ cùng nhau tiến cung tâu chuyện lên Hoàng Thái Hậu, xin người ân chuẩn quyết định này. Thái Hậu đang lo lắng tình trạng sức khỏe của hoàng đế, không có nghĩ nhiều liền chuẩn cho tấu trình của hai vị Tướng Quốc. Đến đây mọi sự đã xong, mệnh lệnh ban xuống, quan quân các địa phương bắt đầu điều tra những nhà từng xẻ thịt trâu bò chết cóng trong hơn nửa tháng vừa qua.