Chương 298. Hỏi tội.
Chương 298.
Đấu giá diễn ra vào buổi sáng, chiều tới hoàng đế vẫn làm việc trong Ngự Thư Phòng. Hôm nay ngài cho triệu Quảng Nam Thừa Chính Sứ tới hỏi chuyện.
Giờ Thân, Lê Tấn mắt hơi híp, miệng mỉm cười nhẹ, bắt đầu hỏi :” Đỗ ái khanh, ngươi nói xem trẫm nên làm gì với ngươi ?”
Đỗ Thế Nam cảm thấy rất mờ mịt, không hiểu vì sao bệ hạ lại hỏi vậy, để chu toàn mọi điều lão đáp :” bệ hạ, người muốn sai xử thần làm gì xin cứ ra dụ, thần sẽ nhất nhất tuân theo.”
Lê Tấn lại nói :” Vậy sao ? Đã thế ngươi nói thật cho trẫm biết là ai là người khởi xướng dâng dân nguyện?”
Nghe đến đây Đỗ Thế Nam lòng có sợ hãi, việc dâng lên dân nguyện này thực ra không phải xuất phát từ trong dân, là phu nhân trong nhà bày mưu cho lão lấy lòng đương kim bệ hạ. Phu nhân phân tích rằng bệ hạ mới thượng vị đang cần chính tích, còn gì tuyệt hơn là dân chúng dâng lên nguyện thư cảm tạ hoàng ân. Đỗ Thế Nam cảm thấy lời này rất có lý nên đã ngầm chỉ thị vài người có tiếng nói ở Quảng Nam hô hào một chút, tiếp đó dùng danh nghĩa dân chúng mời một vị lão tiên sinh dạy học có tiếng chấp bút, lại huy động nhiều người ký tên lên tờ dân nguyện.
Chuyện này làm rất kín kẽ, dù là Lữ Côi Vương đến trước hay Đô Ngự Sử Nguyễn Vĩnh Tín tới sau đều không phát hiện được điểm gì khác thường. Dân chúng lại càng không cần nói, họ đều cho rằng chuyện này hoàn toàn tự phát trong dân.
Chẳng nhẽ có kẻ mật báo với bệ hạ, nếu không sao ngài lại hỏi câu này, hay là bệ hạ chỉ đang nắn gân để lão sợ hãi khai ra. Đỗ Thế Nam cân nhắc cẩn thận rồi đáp:” bệ hạ, dân nguyện dâng lên là do một nhóm bá tánh cảm tạ hoàng ân rộng lớn của bệ hạ đã cứu giúp bọn họ vượt qua thời kỳ khó khăn sau thiên tai mà soạn ra. Chuyện này ban đầu do ai khởi xướng thần cũng chưa rõ, chỉ biết là do một nhóm người có danh tiếng ở trên địa bàn kêu gọi, xuất phát từ cảm kích trong lòng đối với sự cứu trợ của triều đình nên dân chúng nhiệt liệt hưởng ứng, cuối cùng mọi người đề cử Tô Bối Ninh tiên sinh chấp bút.”
Ngừng lại một chút lão tiếp tục :” khi xuất cung thần lập tức truyền lệnh về Quảng Nam cho điều tra, có kết quả thần sẽ lập tức dâng tấu tâu lại với bệ hạ việc dâng dân nguyện do ai khởi xướng .”
Lê Tấn thấy tên Đỗ Thế Nam vẫn cứng miệng liền lắc đầu nhẹ, tiếp đó lớn tiếng ra lệnh :” Đỗ Khắc Hải, ngươi đi gọi ngự tiền mang tên này tới Đoan Môn chém đầu cho trẫm.”
Đỗ Khắc Hải chắp tay nhận lệnh, toan đi gọi người. Phía bên kia Đỗ Thế Nam lúc này mới hết bàng hoàng, lão không thể tin bệ hạ chỉ hỏi một câu liền xử tử lão. Phải biết lão là Thừa Chính Sứ một đạo thừa tuyên, tứ phẩm đương triều, một trong số ba người đứng đầu một địa phương, dù bệ hạ có muốn giết lão cũng không thể qua loa vậy chứ, đến một tội danh cũng không có định.
Dù cảm thấy chuyện này rất hoang đường nhưng lão tin vị trước mặt dám làm như vậy, ai cũng biết vị này phong cách hành sự ra sao mà. Lão biết lúc này phải nhanh tự cứu lấy mình, không do dự quỳ gối cầu xin :” bệ hạ tha mạng, thần xin khai, xin được khai hết.”
Lê Tấn lúc này mới gọi Đỗ Khắc Hải lại, sau đó ra lệnh :” Nói đi, trẫm không thích người khác coi trẫm là kẻ ngốc, ngươi mà còn gian dối vậy thì đừng có trách trẫm.”
Đỗ Thế Nam nhận sợ, lão một năm một mười nói ra toàn bộ quá trình của sự việc, không quên nhấn mạnh mình không có ý xấu, chỉ là muốn làm bệ hạ vui vẻ.
Lê Tấn nghe xong liền hiểu, hoá ra là Đỗ Thế Nam bị vợ xúi dục, chứng tỏ người phụ nữ trong nhà lão cũng là kẻ có tầm nhìn chính trị không kém. Tạm bỏ qua chuyện này, hắn hỏi :” Vậy tình hình thực tế ở Quảng Nam vừa qua như thế nào ?”
Đỗ Thế Nam vội vàng tâu :” bẩm bệ hạ, Quảng Nam ban đầu cũng có chút phức tạp, một nhóm nhỏ người Chiêm bị kích động có gây chút hỗn loạn nhưng rất nhanh được dẹp yên. Về sau khi áp dụng chính sách của triều ban xuống thì mọi chuyện khá thuận lợi, chỉ có một số nhỏ thành phần siêng ăn nhác làm gây chút chuyện, rất nhanh đều được giải quyết thoả đáng. Người Thượng ở khu vực Nam Bàn không giống với người thượng ở Thuận Hoá, bọn họ không dám gây hấn với Đại Việt nên không có xảy ra tình trạng cướp phá thôn trang. Trước khi thần hồi kinh vào đầu tháng mọi chuyện đều rất thuận, bách tính nhìn chung được yên.”
Lê Tấn trầm tư, chuyện có kẻ trong dân lười lao động muốn triều đình áp dụng chính sách cứu trợ như trước kia, để bọn họ không cần làm gì vẫn có thể nhận tiền lương trợ cấp rất bình thường, xã hội nào cũng có những thành phần kiểu vậy. Còn chuyện dân Thượng ở khu vực phía tây Quảng Nam không dám làm loạn cũng có thể hiểu được, đó phần lớn đều là các tộc trước kia chịu sự nô dịch của người Chiêm Thành, năm đó Thánh Tông phá diệt Đại Chiêm Thành dẫn đến bọn họ giành được quyền độc lập với danh nghĩa Vương quốc Nam Bàn. Bọn họ có thể cũng gặp khó khăn do do thiên tai nhưng có thể xin nhận được sự trợ giúp của các tộc khác, tuyệt không muốn xâm phạm Đại Việt, họ là sợ quân Đại Việt lấy cớ đó mà tràn sang đồ sát, giống như thảm cảnh năm xưa Đại Chiêm Thành từng gặp phải . Nói như vậy là tình hình Quảng Nam không tốt đẹp như những gì Đỗ Thế Nam đã báo cáo trong buổi chầu, tuy nhiên vẫn khá ổn định, dân chúng đều sống được.
Lê Tấn lại hỏi Đỗ Thế Nam :” Ngươi khai gian chính tích, đây là tội khi quân, nói thử xem trẫm nên xử trí ngươi như thế nào?”
Đỗ Thế Nam cho rằng chỉ cần mình thành thật sẽ được bệ hạ khai ân mà tha cho, nào ngờ vẫn bị khép tội khi quân, lập tức cảm thấy run sợ. Lão biết mình là quan viên thuộc phe phương nam thế tộc, trong triều tranh đấu rõ như ban ngày, e là bệ hạ định nhân cơ hội này trừ đi bản thân. Cân nhắc hồi lâu lão đi đến quyết định, liền nói :” bệ hạ, trước khi bệ hạ xử phạt thần, thần có một vật muốn dâng lên, xin bệ hạ vui lòng nhận cho.”
Lê Tấn đúng là có ý định bãi trừ tên này, tiếp đó cử một người thuộc phe sĩ phu Bắc Hà vào nam làm Thừa Chính Sứ, vừa là để làm suy yếu quyền kiểm soát Quảng Nam của hai nhà Trịnh-Nguyễn, vừa là để tạo chút mâu thuẫn giữa hai phe trong triều. Đối với chuyện Đỗ Thế Nam còn muốn dùng đồ vật lấy lòng mình nhằm giữ lại chức quan hắn chỉ cảm thấy khinh thường, ngồi trên ngôi cửu ngũ chí tôn hắn còn thiếu mấy đồ gì đó sao. Tuy nhiên hắn vẫn cho phép lão dâng lên, đơn giản là muốn xem lão cho rằng dùng thứ gì có thể làm lung lay quyết định của hắn.
Đỗ Thế Nam rất cẩn thận lấy từ trong áo ra một vật nhỏ, bên ngoài được bọc bởi vải lụa đỏ, cung kính hai tay dâng lên. Đỗ Khắc Hải tiến lên nhận lấy kiểm tra, ngay khi nhìn rõ đồ vật lão giật mình, tiếp đó dùng ánh mắt khó tin nhìn Đỗ Thế Nam. Kiểm tra hoàn tất lão bọc lại vải lụa, chuyển nó tới trước mặt hoàng thượng rồi lui ra.
Lê Tấn mở lụa ra xem, bên trong là một tấm lệnh bài, phía trên chỉ có hai chữ vô cùng quen thuộc “Tĩnh Vương”. Trầm ngâm suy nghĩ một hồi lâu, tiếp đó hắn xua tay nói:” chuyện lần này trẫm bỏ qua. Đỗ ái khanh, ngươi có thể đi được rồi.”
Đỗ Thế Nam lập tức dập đầu tạ ân rời đi, trong lòng cảm thấy thật may mắn, may mà có tặng lão tấm lệnh bài ân công tặng, không có nó lão hôm này quả thực gặp chuyện lớn rồi, dù không chết cũng bị mất mũ quan trên đầu. Ân công đúng là Phúc Tinh đời này của lão, nhờ có ngài ấy giúp lão mới kịp thời tham gia kỳ thi Hội, từ đó mới có cơ hội làm quan, lần này lại nhờ mối quan hệ này mà thoát được một kiếp nạn. Tuy nhiên qua chuyện này phải rút kinh nghiệm, từ giờ làm việc gì cũng phải cẩn trọng hơn, lệnh bài chỉ có một, lần này lão đã dùng, tiếp theo còn mắc lỗi bệ hạ sẽ không bỏ qua cho bản thân.
**
Quay lại Ngự Thư Phòng, sau khi Đỗ Thế Nam rời đi không lâu thì lại có nội quan báo lên Tự Vương vừa đi bộ qua cửa Đoan Môn. Lê Tấn biết tiểu hoàng đệ của hắn đến tìm mình đòi ăn rồi, lập tức ra lệnh cho Đỗ Khắc Hải đi Ngự Thiện Phòng chuẩn bị món gà.
Khi trong thư phòng không còn người ngoài, Lê Tấn mới ngửa đầu nói vọng lên hỏi :” Lão Quỷ, ngươi đem lệnh bài của ta đưa cho người khác từ khi nào vậy, tại sao không báo lại ?”
Lão Ma Rượu nhấm nhẹ ngụm rượu, mới kể lại :” đợt trước ngươi cử ta đi giải quyết chuyện Hồng Phúc Trại, nơi đó già trẻ có tới hơn 5000 người, giải tán sơn trại cần an trí cuộc sống về sau cho bọn họ, vậy nên ta đi tìm Đỗ Thế Nam. Hắn từng được ta giúp đỡ vậy nên rất sảng khoái giúp việc này, đến đây giữa hai bên coi như thành toán xong, không ai nợ ai. Thế nhưng hắn lại đưa ta thêm một vò Rượu Bồ Đào, như vậy thành ra ta lại nợ hắn, mà con người ta không thích nợ kẻ khác vậy nên đem lệnh bài đưa hắn, coi như trao đổi.”
Lê Tấn nghe xong cảm thấy khó chịu, lão quỷ này lại dám đem lệnh bài của hắn đi đổi rượu, thật đáng giận. Nhưng mà có chút không đúng, một vò rượu Bồ Đào nói rẻ không rẻ nhưng bảo đáng để Lão Ma Rượu đem thứ này ra đổi thì không hợp lý, hắn hỏi lại :” lão quỷ, nói thật xem ngươi còn nhận những gì từ Đỗ Thế Nam?”
Lão Ma Rượu hơi ngại ngùng, cười trừ đáp :” không có gì nhiều, dạo đó ta thua hơi nhiều, hắn lại có thành ý đưa ta 200 lượng hoàng kim, dù sao cũng đang khó khăn nên ta cầm tạm.”
Ra là vậy, Lê Tấn hừ một cái, tiếp đó nói :” lệnh bài này ta thu lại, từ nay về sau ngươi sẽ không bao giờ được phát thêm lần nào nữa. Không có ý kiến gì chứ ?”
Lão Ma Rượu đương nhiên không dám ý kiến, cái lệnh bài đó đều là chứng minh thân phận của bọn lão, khi cấp thiết có thể đi tìm quan phủ các nơi đưa ra, từ đó nhân danh phủ Tĩnh Vương trước kia, bây giờ là hoàng đế làm việc. Lão lại dám đưa cho người khác, chắc chắn tiểu tổ tổng tức giận, không bị trừng phạt là may rồi, nào dám ý kiến thêm.
Qua một hồi lâu, Lão Ma Rượu mới nó nhỏ :” tiểu chủ nhân, thực ra nếu ngươi muốn có thể thu Đỗ Thế Nam để sử dụng, ta và hắn có quen biết, có thể giúp ngươi khuyên hắn bỏ tối theo sáng, từ nay hiệu trung ngươi.”
Lê Tấn suy nghĩ một chút liền lắc đầu, chuyện này không dễ làm. Phương Nam thế tộc có thể đẩy Đỗ Thế Nam lên giữ chức Thừa Chính Sứ Quảng Nam chắc chắn có cách khống chế lão, hắn cố tình kéo họ Đỗ về bên này e rằng sẽ có chuyện không hay xảy ra.