Chương 287. Thông báo đấu giá.
Chương 287.
Cuối cùng thì chiếu chỉ cho phép tự do ngoại thương cũng được ban ra, các thương nhân đã chuẩn bị từ lâu, khi nhận được tin tức cảm thấy hưng phấn. Nhiều thương hội bắt đầu chuẩn bị cho những chuyến hàng vượt qua các vùng biên giới phía tây và phía nam tới Chân Lạp, Ai Lao buôn bán. Kể gan lớn lại có tài lực hơn người thì muốn dong thuyền tới Lộ Lạc, Xiêm La, Trảo Oa làm ăn. Tuy nhiên không nhiều người dám ngược thuyền lên phía bắc, đơn giản hải tặc vùng này gần đây tương đối dữ, đến quân triều đình còn thiệt lớn trong tay chúng.
Đối với tin tức này sứ thần các nước cảm thấy rất vui mừng, đặc biệt trong đó là sứ thần Xiêm La là vui nhất. Người Xiêm thích buôn bán, Đại Việt và Đại Minh là những nơi thương nhân người Xiêm rất thích đến. Thậm chí triều đình Xiêm La không ít lần lợi dụng cơ hội triều cống để dẫn theo một đoàn thương nhân tới Đại Việt, Đại Minh kiếm tiền. Minh triều cũng như triều đình Đông Kinh không ưa chuyện này, vì thế mà tỏ ý miễn cho nước này lệ triều cống. Đương nhiên người Xiêm da mặt dày nào chịu như vậy, họ nhất quyết đúng lệ mà tới. Không chỉ vậy khi Thánh Tông hạn chế ngoại thương rất nhiều lần thương nhân Xiêm La đến vùng biển nước ta tỏ ý muốn dâng lên vật quý xin được giao thương ở Vân Đồn, Thánh Tông không đồng ý.
Người vui tiếp theo là sứ thần các nước Lana và Ai Lao, bọn họ đang mong chờ ngày dân chúng nước mình được dùng muối giá rẻ. Chẳng là hai nước này không có biển, muối dùng trong nước đều chủ yếu nhập từ các nước láng giềng, chi phí vận chuyển không thấp nên giá muối nước họ thường cao hơn so với Đại Việt, Chân Lạp, Xiêm La, Miến Điện. Lần này đi sứ tới Đại Việt vua nước họ đều giao cho nhiệm vụ đàm phán xin nhập muối của Đại Việt, bởi vì đều nhận được tin tức giá muối bán lẻ trong nước Việt rớt thảm, hiện chỉ còn từ 4-6 đồng một cân, thậm chí giá muối tại nơi sản xuất chỉ 2-3 đồng một cân, so với nước họ thì giá bán lẻ thấp hơn tới 14-17 lần. Trước đây điệp báo của họ có nhận được tin tức rằng hoàng đế mới lên của Đại Việt muốn mở cửa ngoại thương, tuy nhiên họ không quá tin tưởng sẽ có chuyện này, bởi lâu nay triều đình Đông Kinh cũng như Đại Minh đều theo đuổi chính sách hạn chế ngoại thương. Giờ thì tốt rồi, không còn là tin đồn, Đại Việt đã thực sự cho phép mở cửa quan ải buôn bán, nhiệm vụ đi sứ của bọn họ tự nhiên hoàn thành mà không cần tốn sức.
Trong khi thương nhân ở khắp Đông Kinh đang vui mừng vì chiếu chỉ cho phép ngoại thương được ban hành thì đương kim hoàng đế lại lần nữa tung chiêu. Ngày hôm sau mùng 6 tháng chạp, ngài cho vời những thương nhân có máu mặt nhất tại Đông Kinh tới điện Kim Phụng, lý do là có chuyện muốn cùng bọn họ thông báo.
Những thương nhân có tên tuổi trong tất cả các ngành hàng đều được mời đến. Cao Kiến Thụy, Hà Nguyên Hạo, Lô Thế Phiền, Trình Hạo, Tô Vân Thái, Lư Đạt, …lần thứ 2 trong năm được diện kiến hoàng đế.
Tiếp đón đám thần tài này Lê Tấn cho bày chút trà nước đơn giản, thêm chút hoa quả theo mùa, nhìn chung rất qua loa. Hắn biết đám người này tiến cung không có tâm trạng ăn uống, hắn cũng không muốn tốn tiền mời bọn họ dùng ngự yến, rượu ngon, trà cống phẩm gì đó.
Không có gì vòng vo, Lê Tấn ném ra miếng bánh thơm mình đã chuẩn bị lâu nay :” Hồi đầu năm trẫm có cử Thị Lang Lễ Bộ Lương Đắc Bằng đi sứ Đại Minh, ngoài dâng lên cống phẩm, băng giao hoà hiếu giữa hai nước trẫm còn giao cho Lương ái khanh một nhiệm vụ, chính là đàm phán mở cửa quan ải để thương nhân hai nước có thể giao thương.
Theo đó nước ta nêu ra ba phương án : thứ nhất là mở của quan ải cho phép thương nhân hai nước giao thương tự do; thứ hai là cho phép thương nhân nước Minh tự do vào nước ta buôn bán; thứ ba là xin nước Minh cho phép nước ta mở 20 cửa hàng tại Quảng Châu buôn bán, cùng với đó là cho phép tổ chức 10 thương đội thường xuyên đi lại giữa Đại Việt và Quảng Châu, chiều ngược lại triều đình nước ta cũng giành ưu đãi tương tự cho thương nhân nước Minh.
Cuối cùng Minh đế cho phép áp dụng phương án thứ ba, vậy nên từ năm tới nước ta sẽ có quyền thuê 20 cửa hàng tại Quảng Châu, cùng với đó là tổ chức mười chi thương đội qua lại hai bên. Trẫm lần này mời các vị đến chính là vì chuyện này.”
Ngay lập tức đám thương nhân ở đây ngửi thấy mùi vị của tiền, có thể khẳng định ai giành được quyền tổ chức thương đội qua lại biên giới sẽ kiếm đầy bồn bát. Đồ sứ, tơ lụa, giấy, nghiên mực của nước Minh đều là tinh phẩm trong thiên hạ, các thương gia nước khác đều sẵn sàng bỏ giá cao mua hàng. Phía ngược lại người Minh ưa thích Trầm Hương, Nam Mộc, Ngọc Trai của Đại Việt, ngoài ra các loại hương liệu, gia vị, đặc biệt là San Hô từ Nam Dương rất được giới quyền quý nước Minh ưa chuộng. Trong tình hình nước Minh vẫn thi hành chính sách hải cấm cùng với đó là sự hoành hành của hải tặc tại vùng biển Đông Bắc Đại Việt – Đông Nam Đại Minh thì đây chính là mở ra con đường giao thương hợp pháp lại an toàn nhất, chỉ cần nắm được thời cơ này trung gian kiếm lợi thì muốn không giàu cũng khó.
Cao Kiến Thụy thì đang suy tính, lão cho rằng các tiền trang có thể cùng liên kết lại mở một tiền trang tại Quảng Châu phục vụ nhu cầu đổi tiền, chuyển tiền của thương nhân qua lại giữa hai nước, chắc chắn lợi nhuận thu được rất khả quan, đơn giản cầm theo một sấp ngân phiếu qua lại biên giới dễ dàng hơn là chở hàng xe vàng bạc hay tiền đồng. Vậy nên lão bắt đầu nhỏ giọng thương lượng với mấy chưởng quỹ của sáu đại tiền trang khác, mục đích là cùng liên kết quyết giành lấy quyền qua lại biên giới cũng như thuê của hàng bên Quảng Châu.
Không chỉ đám chưởng quỹ tiền trang, những người khác cũng bắt đầu tìm kiếm đồng mình chuẩn bị tranh đoạt, đơn giản mọi người đều hiểu bệ hạ chắc chắn sẽ không tặng không quyền qua lại biên giới và mở cửa hàng tại bên Quảng Châu cho thương nhân bọn họ.
Sau khi tìm đủ đồng minh mạnh mẽ, Lô Thế Phiền tâu hỏi :” bệ hạ, người có thể cho chúng thảo dân được biết mỗi thương đội có hạn chế gì về quy mô cũng như tần suất qua lại biên giới hay không ?”
Ở đây không phải chỉ lão muốn hỏi mà tất cả các thương nhân ở đây muốn biết, chỉ có nắm chắc điểm này bọn họ mới ước lượng chính xác được lợi ích sẽ đạt được, từ đó quyết định sẽ bỏ ra bao nhiêu để giành lấy quyền này.
Lê Tấn nghe xong liền đáp :” theo thoả thuận với Minh triều thì tổng có mười chi thương đội, mỗi thương đội không được quá 300 người, xe hàng không quá 100, mỗi năm một chi thương đội có thể từ Đại Việt tới Quảng Châu sáu lần, chiều ngược lại cũng được sáu lần chở hàng từ Quảng Châu về nước ta.”
Câu hỏi đã có đáp án, mọi người tự có tính toán trong lòng. Lô Thế Phiền lại tiếp tục hỏi :” bệ hạ, không biết chúng thảo dân phải làm gì để nhận được quyền tổ chức thương đội cũng như mở cửa hàng bên Quảng Châu ?”
Lê Tấn chờ chính là câu hỏi này, hắn đáp :” Tổng cộng quyền thuê 20 cửa hàng, 10 quyền tổ chức thương đội, trẫm quyết định chia làm 10 danh ngạch, mỗi danh ngạch tương đương với quyền tổ chức một chi thương đội và thuê hai cửa hàng, ngoài ra quy định danh ngạch này chỉ có giá trị 5 năm, sau thời gian 5 năm sẽ tổ chức đấu giá lại.
Mười ngày sau trẫm sẽ tổ chức đấu giá mười đánh ngạch tại điện Kim Phụng này, khi đó lại mời các vị tới tham gia. Quy tắc rất đơn giản, chia các danh ngạch ra từng phần đấu giá, giá khởi điểm 5 vạn quan, mỗi lần tăng giá không thấp hơn 2000 quan, cuối cùng ai trả giá nhất thì được. Đấu giá đến đâu nhận tiền đến đó, giấy phép cũng được giao luôn cho người đấu giá thành công.”
Lô Thế Phiền như có điều suy nghĩ, lão không hỏi nữa mà ngồi trầm ngâm. Bên kia Cao Kiến Thụy lúc này mới lên tiếng, lão tâu :” bệ hạ, tất cả những thương nhân hàng đầu Đông Kinh đều tại đây hôm nay, hẹn ngày không bằng gặp ngày, chi bằng lập tức tổ chức đấu giá luôn cho tiện.”
Lê Tấn trong lòng cười thầm, tên Cao Kiến Thụy này thật khôn ngoan, lúc này đây tổ chức đấu giá thì ai mà cạnh tranh lại đám người tiền trang bọn lão, đơn giản đám chưởng quỹ tiền trang ai mà không rủng rỉnh ngân phiếu ở trong người. Lê Tấn đương nhiên không để lão được như ý nguyện, hắn còn muốn để đám người này trở về nhà chuẩn bị càng nhiều tiền càng tốt, có như vậy hắn mới kiếm được nhiều lợi ích nhất từ việc bán danh ngạch.
Lê Tấn nhìn thẳng về phía Cao Kiến Thụy mà đáp:” hôm nay không tiện, thứ nhất giấy phép chưa được soạn sẵn, thứ hai mọi người cần thời gian chuẩn bị đầy đủ tiền tài, quan trọng nhất là trẫm không thể ở lại đây lâu, trẫm có hẹn ở Ngự Thư Phòng cùng Hộ Bộ thượng thư thương nghị chính sự.”
Cao Kiến Thụy nghe vậy đành im lặng rút lui, bệ hạ nói phá mưu đồ của lão, mọi người xung quanh cũng bị lời này của ngài đánh thức khỏi cơn hưng phấn, ai nấy đều hiểu được lão muốn lợi dụng thời điểm mọi người chưa chuẩn bị tài lực mà kiếm ưu thế, ánh mắt vài người nhìn lão khó chịu thấy rõ.
Lê Tấn không quan tâm lắm thái độ của bọn họ với Cao Kiến Thụy tốt hay không, hắn đã hoàn thành mục đích thông báo về cuộc đấu giá mười ngày sau, cũng gợi lên lòng tham của đám thương nhân, còn lại là chờ đợi bọn họ mang tiền đến giành giật danh ngạch. Hắn hài lòng rời đi, Tiểu Hắc Tử báo lại rằng Dương Nguyên Trực đã tới, đang ở ngoài Ngự Thư Phòng chờ hắn.