Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tran-thu-thien-lao-ba-muoi-nam-xuat-quan-luc-dia-kiem-tien.jpg

Trấn Thủ Thiên Lao Ba Mươi Năm: Xuất Quan Lục Địa Kiếm Tiên

Tháng 2 1, 2025
Chương 288. Một kiếm đoạn vạn cổ Chương 287. An tâm lên đường, đến xuống mặt không cô đơn
chi-dem-thien-hau-lam-ban-ghi-nho-nang-lai-muon-ga-cho-ta.jpg

Chỉ Đem Thiên Hậu Làm Bản Ghi Nhớ, Nàng Lại Muốn Gả Cho Ta

Tháng 1 18, 2025
Chương 112. (đại kết cục) đây là bạn gái ta Chương 111. Yêu ngươi một vạn năm
tu-chin-tram-tang-tro-ve

Từ Chín Trăm Tầng Trở Về

Tháng mười một 23, 2025
Chương 421: Cứng rắn quy tắc Vương Mân Chương 472: Không chơi được
ta-tu-tien-vo-han-mo-phong.jpg

Ta Tu Tiên Vô Hạn Mô Phỏng

Tháng 1 24, 2025
Chương 155. Đại Kết Cục Chương 154. Hỗn Nguyên Âm Dương tâm kinh
van-nien-dai-de-day-ngang-duong-thoi.jpg

Vãn Niên Đại Đế, Đẩy Ngang Đương Thời

Tháng 2 26, 2025
Chương 129. Chí Cao thần Chương 128. Bắt đầu Cổ Đế
hai-dao-tieu-nong-truong.jpg

Hải Đảo Tiểu Nông Trường

Tháng 1 22, 2025
Chương 541. Chương cuối Chương 540. Vui chơi qua năm mới
9f5fd2455777dc7fad9ab4cd650937e9

Biến Mất 5 Năm, Trở Về Bắt Đầu Liền Cưới Bạn Gái Cũ!

Tháng 1 16, 2025
Chương 256. Đại kết cục Chương 255. Gọi cả nhà đến Bắc Kinh
trung-sinh-sau-lao-ba-buc-ta-ben-tren-am-tong

Trùng Sinh Sau, Lão Bà Bức Ta Bên Trên Âm Tống

Tháng 10 16, 2025
Chương 434: Cuối cùng vẫn Lâm Nguyên đánh thắng (2) Chương 434: Cuối cùng vẫn Lâm Nguyên đánh thắng (1)
  1. Đại Việt Quỷ Vương
  2. Chương 239. Báo cáo
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 239. Báo cáo

Chương 239.

Ngày 9 tháng 7, đã bảy ngày qua đi kể từ vụ hành thích bất thành, thành Đông Kinh vẫn bị đè nén một áp lực vô hình. Hoàng đế sau khi hồi kinh không thượng triều, không gặp đại thần, không hỏi chính sự, cũng không có bất kỳ sự trừng phạt, bắt bớ nào xảy ra. Thái độ như vậy của hoàng đế càng khiến cho các đại thần run sợ, bọn họ đều cho rằng đây là sự tĩnh lặng trước bão tố. Tất cả quan viên trong kinh trong những ngày này rất tuân thủ quy củ làm việc, không có ai dám chểnh mảng chút nào. Con cháu nhà quan lại, huân quý đều bị nhốt trong nhà, khiến cho đám công tử ăn chơi cảm thấy vô cùng tù túng, tuy nhiên không kẻ nào dám trốn đi, đơn giản là gia pháp các nhà đều thì hành rất nghiêm trong lúc này.

Buổi chiều, trong Ngự Hoa Viên hoàng đế đang ngồi ngắm nhìn hoa cỏ, nơi này đã không rực rỡ nhiều màu sắc như hồi trước, đơn giản nó không còn được đầu tư chăm chút nhiều sau khi bị rút bớt kính phí hồi đầu năm. Hầu cận bên người hoàng thượng có mới được thăng lên làm đại nội tổng quản thái giám Đỗ Khắc Hải, ngoài ra còn có hai thiếu niên là Tiểu Hắc Tử và Nguyễn Văn Đạt.

Lê Tấn đến đây bày cho mình một giá vẽ nhỏ, bắt đầu dùng bút lông vẽ nguệch ngoạc, không lâu một bức tranh mà hắn tự huyễn hoặc mình là theo trường phái trừu tượng ra đời.

Bé Đạt bên cạnh nhìn qua bức tranh khẽ lắc đầu, nó từng thấy người vẽ tranh, cũng tự mình vẽ qua, chưa thấy ai vẽ xấu như bệ hạ. Thật có cảm giác lãng phí giấy mực, thứ bệ hạ dùng đều là trân phẩm lại vẽ ra bức tranh không có chút yếu tố thẩm mĩ nào.

Đúng lúc này, một thái giám già tiến tới nói nhỏ vào tai Đỗ Khắc Hải gì đó. Tiếp theo lão nhẹ giọng tâu :” bẩm bệ hạ, bên ngoài báo lại Cẩm Y Vệ chỉ huy sứ Lê Niệm mới tới xin cầu kiến.”

Lê Tấn hỏi lại:” đám lão già kia đi chưa ?”

Đỗ Khắc Hải đáp lại:” bẩm bệ hạ, Bùi tướng quốc, Đàm tướng quốc, Bùi thượng thư, Ngô thượng thư, Lữ Côi Vương, Nguyễn Thượng Thư, Ngô thượng thư, Thái Uý, Dương thượng thư vẫn tại bên ngoài chờ, chỉ có Thái Sư tuổi đã cao không chịu nổi mệt nhọc đã lui về nghỉ trước.” – Chuyện là Lê Tấn hồi cung không lo chính sự, cũng không thượng triều, đại thần nhóm đều nóng nảy, cùng nhau tiến cung cầu diện thánh, tuy nhiên đều bị cự bên ngoài không gặp. Chưa hết, Đô Ngự Sử Nguyễn Quang Bật dẫn theo Ngự Sử Đài quan viên chạy tới trong sân Phụng Tiên từ sáng đến quỳ gối tại đó

Quay lại câu chuyện, Lê Tấn buông xuống bút vẽ, dùng khăn lụa mềm lau tay, tiếp đó ra lệnh :” Cho Lê Niệm vào đi.”

Đỗ Khắc Hải lập tức tuân mệnh đi ra, hơn nửa khắc sau lão dẫn theo Lê Niệm trở vào Ngự Hoa Viên. Trong đình nhỏ, Lê Tấn ngồi trên ghế, Lê Niệm quỳ gối hành lễ, theo thông lệ Lê Tấn cho lão miễn lễ, bắt đầu trò chuyện.

Lê Tấn hỏi:” Có chuyện gì muốn báo với trẫm sao ?”

Lê Niệm thưa:” bẩm bệ hạ, phương bắc có cấp báo.”

” Ồ, Đại Minh lại có chuyện gì lớn sao ?”- Lê Tấn cảm thấy hiếu kỳ hỏi .

Lê Niệm thưa:” bẩm bệ hạ, không phải người Minh có chuyện lớn mà là hệ thống tình báo của Cẩm Y Vệ tại phương bắc xảy ra chuyện. Phạm Ngũ Hải bị lộ, kéo theo đó rất nhiều người của chúng ta bị Đông Xưởng nước Minh bắt được, tổn thất rất thảm trọng.”

” Phạm Ngũ Hải thế nào rồi ?” – Lê Tấn rất quan tâm đến an nguy của kẻ có biệt danh U Ảnh trong Cẩm Y Vệ này, hắn là người có nhiều công lao trong quá khứ, lại là con cháu công thần. Gia tộc Phạm Ngũ là hậu duệ của danh tướng thời Trần Phạm Ngũ Lão. Phạm Ngũ Hải là con cháu gia tộc Phạm Ngũ, ông cố hắn là Phạm Ngũ Thư, một người có công rất lớn trong công tác điệp báo của quân Lam Sơn năm xưa.

Nghe xong câu hỏi, Lê Niệm liền đáp:” bẩm bệ hạ, Phạm Ngũ Hải trong lúc bị truy bắt đã thụ thương, may mắn đã chạy khỏi Yên Kinh trốn tới Bắc Trực Lệ, hiện đang dưỡng thương.”

Lê Tấn lại hỏi:” ở bên Yên Kinh cụ thể đã tổn thất bao nhiêu người ?”

Lê Niệm đáp:” bẩm bệ hạ, hiện chưa xác nhận hết, tuy nhiên tổng số người bị bắt dự tính trên dưới trăm người.”

Tính toán một chút, Lê Tấn liền ra quyết định:” truyền lệnh cho những nhân viên điệp báo còn lại ở Yên Kinh từ bỏ vị trí, tất cả chạy về Giang Nam ẩn nấp, chờ đợi an bài tiếp theo.”

Lê Niệm nói ” tuân mệnh” ngập ngừng một chút lão hỏi thêm:” bệ hạ, chuyện trộm sách tiếp tục hay không?”

Lê Tấn nghĩ ngợi một chút, liền ra quyết định:” vẫn tiến hành theo kế hoạch, tuy nhiên để người của ngươi cẩn thận một chút, tốt nhất ẩn núp 1-2 tháng rồi quay lại.”

Lê Niệm đạt được chỉ đạo, chuyện tiếp theo lão tâu:” bệ hạ, đã tra được một chút manh mối về vụ việc kia.”

Lê Tấn biết lão muốn nói chuyện gì, hắn híp mắt hỏi:” là ai ?”

Lê Niệm thưa :” bẩm bệ hạ, phủ Thông Vương và Kinh Vương có hiềm nghi.”

Lê Tấn trong đầu xoay chuyển, Tứ đệ Lê Dong của hắn không thể làm ra chuyện này, chẳng nhẽ Bùi Thái Phi liều lĩnh tính kế hắn ư, khả năng cũng không lớn. Về phía Kinh Vương, tiểu hoàng thúc có tài hoa nhưng không lớn gan như vậy, lực lượng hậu thuẫn của Kinh Vương cũng không mạnh, ngai vàng để trống cũng khó đến lượt tiểu hoàng thúc ngồi lên.

Hồi lâu Lê Tấn nói :” chuyện này trẫm đã biết, còn gì muốn báo nữa không, nếu không thì trẫm cho khanh lui.” – Lê Niệm báo cáo xong, chỉ đạo cũng đã đạt được liền thuận thế cáo lui.

Đợi Lê Niệm rời đi, Lê Tấn ra lệnh:” Đỗ Khắc Hải, truyền lệnh trẫm ban cho phủ Thông Vương, Minh Vương, Tư Vương, mỗi phủ 6 món ngự thiện, ban phủ Kinh Vương ba vò ngự tửu.”

Đỗ Khắc Hải không dám sai xót, lập tức phụng mệnh đi làm ngay, để lại Đạt cùng Tiểu Hắc Tử bên cạnh hầu hạ hoàng thượng.

Lê Tấn lệnh Đạt thu dọn bút giấy đem đến Ngự Thư Phòng, sau đó có thể xuất cung về nghỉ ngơi, Lê Tấn sắp xếp cho nó một nơi ở lại tại Đông Kinh. Tiếp đó lệnh Tiểu Hắc Tử đi truyền khẩu dụ cho đại thần nhóm rằng sáng mai hắn sẽ thượng triều, yêu cầu quan viên phải đến đông đủ. Bản thân Lê Tấn ra lệnh bãi giá An Khang Cung, như mọi khi hắn hôm nay lại cùng Tiểu Mai ăn, ngủ, tắm uyên ương.

***

Thành Yên Kinh Đại Minh, trong hoàng cung Chính Đức Đế Chu Hậu Chiếu đang nghe Lưu Cẩn bẩm báo :” Bệ hạ, phía Cẩm Y Vệ báo lên người của bọn họ tại An Nam đã tiến hành một vụ ám sát báo thù nhằm vào Lê Tấn”.

Chính Đức nghe xong giận dữ nói:” Người của Cẩm Y Vệ cũng quá lớn gan rồi, chưa đạt được ý chỉ của trẫm mà dám tự quyết định tiến hành ám sát.”

Lưu Cẩn biết ý liền hùa theo :” đúng vậy thưa bệ hạ, bọn họ hành sự có phần vượt quyền, đáng phạt.”

Hồi sau Chính Đức đế bình tĩnh nghĩ lại một chút, tiếp đó hỏi:” Vụ việc Đông Xưởng truy bắt gián điệp An Nam kết quả thế nào rồi ?”

Lưu Cẩn đáp: ” bẩm bệ hạ, tổng cộng bắt hơn trăm tên gián điệp, tuy nhiên thủ lĩnh của bọn người An Nam đã chạy thoát.”

Chính Đức nghe xong giận dữ nói:” một đám vô dụng, từ đầu đã phát hiện tên kia vậy mà để hắn chạy thoát, bắt vài tên tép riu có tác dụng gì. Ngươi nói xem trẫm cần chúng làm gì, triều đình nuôi chúng không phải lãng phí tiền lương rồi sao.”

Lưu Cẩn nhỏ giọng nói:” bệ hạ, việc truy bắt gián điệp trước nay đều không dễ, Đông Xưởng kế hoạch hành sự không chu toàn, đối phương chạy mất không có gì lạ.”

Chính Đức suy nghĩ một hồi, tiếp đó nói: ” Cần phải thay đổi, không thể lại dùng đám phế vật đó. Truyền lệnh của trẫm, cắt chức của tên đề đốc vô dụng kia, để Khâu Tụ đến đảm nhiệm đề đốc điều hành Đông Xưởng.”

Lưu Cẩn chắp tay nói ” tuân lệnh” tiếp đó hỏi :” bệ hạ, phía Cẩm Y Vệ vượt quyền làm sai, phải xử lý ra sao ?”

Chính Đức suy tính một chút, liền nói:” khiển trách đám người ở Nam Kinh, ra lệnh triệu tên thủ lĩnh Cẩm Y Vệ ở An Nam trở về. Ngoài ra thành lập thêm Nội Hành Xưởng do ngươi quản, từ nay Đông Xưởng, Tây Xưởng, Cẩm Y Vệ đều chịu khống chế của Nội Hành Xưởng.”

Lưu Cẩn trong lòng thầm tính toán, Nội Hành Xưởng chưởng quản ba cơ quan quyền lực quả thật lớn. Hắn quỳ gối nói:” nô tài tuân lệnh, cảm tạ bệ hạ đã tín nhiệm, nô tài nguyện hết mình làm việc, không phụ kỳ vọng của bệ hạ.”

Chính Đức xưa tay nói :” được rồi, đứng dậy đi, làm cho tốt, chuyện gì quan trọng phải báo cho trẫm ngay, rõ chưa .”

Lưu Cẩn đáp ” tuân mệnh” đạt được chỉ lệnh trong lòng hắn vui mừng quá đỗi, quyền thế của hắn sắp tới sẽ lớn, rất lớn. Tiếp theo hắn tâu:” Bệ hạ, theo báo lại thì sứ đoàn An Nam có một tên phó sứ tên là Khương Chủng gần đây bái phỏng rất nhiều quan lớn triều ta. Các đại thần đều thu không ít lễ vật của người An Nam.”

Chính Đức suy nghĩ một chút, tiếp đó nói:”không sao, chúng chỉ là muốn nịnh bợ, lấy lòng”. Ngừng lại một chút, hắn liếc Lưu Cẩn nói:” không phải tên đó cũng tặng ngươi và Trương Vĩnh không ít lễ vật hay sao ?”

Lưu Cẩn đáp:” thưa bệ hạ, đúng là có chuyện tặng quà, tuy nhiên nô tài chỉ nhận chút Trầm Hương của người An Nam có tên Khương Chủng đó .”

Chính Đức thấy Lưu Cẩn thành thật trả lời chỉ cười, không có trách tội. Suy tính một chút, hắn liền ra lệnh :” truyền lệnh của trẫm, ngày mai cho triệu sứ thần An Nam vào trầu.”

Lưu Cẩn tuân lệnh đi ra ngoài an bài người đi truyền đạt mệnh lệnh. Phía trong Chính Đức Đế tiếp tục phê duyệt tấu chương, từ ngày lên ngôi ngày nào hắn cũng phải phê duyệt cả núi tấu chương, cảm thấy rất mệt mỏi. Bỗng hắn nhớ lại tài liệu tình báo về An Nam đã đọc trước đây không lâu, trong đầu nghĩ đến biện pháp mà tên quốc vương An Nam kia áp dụng. Chu Hậu Chiếu cảm thấy đây là một cách rất hay, cứ ném hết tấu chương cho kẻ khác phê duyệt, bản thân liền có thời gian nghỉ ngơi, vui chơi. Trong đầu hắn bắt đầu tính toán xem nên lựa chọn ai thay mình đảm nhiệm trọng trách này. Đầu tiên cân nhắc đến Lưu Kiện, Lý Đông Dương nhưng rất nhanh lại bỏ qua, hai lão già đó hắn không quá tin tưởng. Nghĩ một hồi hắn lại nghĩ đến đám nô tài hầu cận của mình, Lưu Cẩn, Trương Vĩnh, Ngụy Bân, Mã Vĩnh Thành, Cốc Đại Dụng, Khâu Tụ, Cao Phụng theo hầu hắn nhiều năm, rất trung thành, đáng giá được tín nhiệm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

lanh-chua-thoi-dai-truoc-gio-dang-nhap-30-ngay
Lãnh Chúa Thời Đại: Trước Giờ Đăng Nhập 30 Ngày
Tháng 2 8, 2026
toan-cau-quy-di-thoi-dai.jpg
Toàn Cầu Quỷ Dị Thời Đại
Tháng 2 1, 2025
do-thi-bat-dau-thu-duoc-mot-cai-tinh-cau.jpg
Đô Thị: Bắt Đầu Thu Được Một Cái Tinh Cầu
Tháng 1 22, 2025
hy-lap-mang-ac-nhan
Hy Lạp Mang Ác Nhân
Tháng 10 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP