Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nghich-phat-tinh-ha.jpg

Nghịch Phạt Tinh Hà

Tháng 2 8, 2025
Chương 107. Thần chi chiến, ly biệt Chương 106. Rời đi
tu-son-tuoc-bat-dau-that-thap-nhi-bien.jpg

Từ Sơn Tước Bắt Đầu Thất Thập Nhị Biến

Tháng 1 10, 2026
Chương 258: Giết tăng Chương 257: Con lừa trọc, ăn tiểu gia một quyền!
hao-khi-anh-hung.jpg

Hào Khí Anh Hùng

Tháng 1 31, 2026
Chương 153: Đêm ở Tiêu Sơn Chương 152. Khai mở - Chấp niệm
danh-dau-thanh-thanh-phat-hien-lao-ba-cang-la-ma-dao-nu-de.jpg

Đánh Dấu Thành Thánh: Phát Hiện Lão Bà Càng Là Ma Đạo Nữ Đế

Tháng 1 21, 2025
Chương 784. Nhân sinh viên mãn Chương 783. Số chín thứ nguyên Hồng Mông ba chủ, vậy mà chết
pham-chuot-tu-tien-tu-nhan-qua-tinh-bao-bat-dau.jpg

Phàm Chuột Tu Tiên: Từ Nhân Quả Tình Báo Bắt Đầu

Tháng 2 4, 2026
Chương 350:Thần hồn thanh âm Chương 349:Mới quáng mẫu
vo-tan-giet-choc-tro-choi-ky-nang-vo-han-thang-cap

Vô Tận Giết Chóc Trò Chơi, Kỹ Năng Vô Hạn Thăng Cấp

Tháng 10 19, 2025
Chương 353: Sau cùng thịnh yến! Chấp chưởng Sát Lục trò chơi, ta là Sát Lục Chi Chủ! (đại kết cục) Chương 352: Tám năm, còn sót lại trăm ức!
ta-tai-tu-tien-gioi-truong-sinh-bat-tu.jpg

Ta Tại Tu Tiên Giới Trường Sinh Bất Tử

Tháng 1 24, 2025
Chương Hoàn tất cảm nghĩ Chương 467. Ngàn năm về sau
hen-ho-cung-ngay-nguoi-dan-toi-pham-truy-na-den-cua-pho-uoc

Hẹn Hò Cùng Ngày, Ngươi Dẫn Tội Phạm Truy Nã Đến Cửa Phó Ước?

Tháng 1 30, 2026
Chương 798: Tử thủ, viết nhanh lên a! Chương 797: Ai bảo ngươi bắt nhiều như vậy a!
  1. Đại Việt Quỷ Vương
  2. Chương 229. Tây-Nam-Bắc.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 229. Tây-Nam-Bắc.

Chương 229.

Trong khi ở phía đông hoàng đế đang tuần du thì phía tây Đại Việt lại diễn ra một cuộc gặp quan trọng, một cuộc hội tụ của các thủ lĩnh dân tộc Thái do Hà Lô tổ chức. Tham gia sự kiện này gồm có gia chủ các nhà họ Đèo, Xa, Cầm, ba gia tộc này cùng với nhà họ Hà chính là những thủ lĩnh hùng mạnh nhất của dân tộc Thái ở Tây Bắc.

Trong cuộc hội tụ này bốn nhà bàn bạc về ba việc chính là phân chia lợi nhuận từ buôn muối lậu, thực hiện cam kết giúp Lữ Côi Vương xây dựng lực lượng, cuối cùng là việc tổ chức lực lượng tham gia vệ binh bảo hộ mỏ đồng ở Thủy Vĩ.

Trong vấn đề thứ nhất thì sau khi tranh luận rất lâu Hà Lô giành về cho nhà họ Hà 4 phần lợi ích, mỗi nhà còn lại nhận hai thành. Đơn giản lão là người bỏ ra nhiều công sức nhất, từ việc lên ý tưởng, liên hệ người miền xuôi, kết nối với các thế lực bên kia biên giới, vậy nên ba nhà còn lại chịu phục.

Vấn đề thứ hai, cả ba nhà đều đồng ý sẽ hỗ trợ một phần lương thực cho nhánh quân của Lữ Côi Vương ngầm tổ chức tại Tây Bắc, tuy nhiên không nhà nào chấp nhận che giấu đạo quân này trong địa bàn của mình, đơn giản không ai muốn bên cạnh giường của mình có một thanh đao của người khác. Cuối cùng Hà Lô quyết định sẽ chấp nhận phần mạo hiểm này, cho phép nhánh quân đội của đối tác làm ăn đóng ở một thung lũng trong địa bàn của Hà gia.

Cuối cùng một chuyện là xây dựng vệ binh ở Thủy Vĩ, bốn nhà bàn bạc rất lâu đi đến thống nhất mỗi nhà sẽ cử 400 binh sĩ dưới trướng tới tham quân. Như vậy mỗi nhà sẽ có cho mình một sở trực thuộc trong vệ binh này, còn lại thiếu 400 binh sẽ chiêu mộ từ các thế lực nhỏ khác tại Tây Bắc. Người chỉ huy đứng đầu của vệ này được bốn nhà nhất trí là người nhà họ Đèo, đơn giản Thủy Vĩ thuộc địa bàn của nhà họ.

Họp hành xong xuôi, bốn vị gia chủ tụ lại cùng nhau uống rượu một bữa, sau đó chia tay ai về nhà nấy chuẩn bị cho các hành động tiếp theo.

***

Ở phía nam, tại cảng Hoằng Tĩnh An Vương Lê Tuân đang vô cùng bận rộn, chuyện là quá trình bán đất nền bến cảng đang được diễn ra vô cùng sôi động. Cả bến cảng Hoằng Tĩnh rộng 50 dặm vuông, chia ra là 2.738 mẫu đất, trừ đi hai thành diện tích dành cho làm đường và xây dựng công sở thì còn lại 2.190 mẫu có thể phân lô. Theo quy định của hoàng đế thì chia thành các ô vuông, mỗi ô rộng 4 mẫu, tổng cộng được 547 ô vuông vắn, ngoài ra còn thừa lại chút diện tích nhỏ được xem như đất công, cho nhập vào đất làm đường.

Trong một công sở mới được dựng tạm lên trong một ngôi đình làng cũ tại đây, An Vương đang ngồi nghe báo cáo. Người được hắn tin tưởng giao cho nhiệm vụ tiếp đón, tiến hành công việc phân chia lô đất, nhận tiền đặt cọc mua đất là Nguyễn Lân, một vị tiến sĩ dưới thời Thánh Tông. Năm xưa khi Hiến Tông thượng vị đã an bài một số quan viên đến phụ tá cho hắn, Nguyễn Lân là một trong số đó. Bởi vì thái độ trốn tránh đối với cuộc đua tranh giành chí tôn vị của An Vương mà hầu hết các phụ tá này đều chán nản, tìm cách này hay cách khác xin chuyển đi nơi khác mưu cầu tiền đồ tốt hơn, Lê Tuân đương nhiên không có ngăn cản, đến cuối cùng chỉ còn có một vị tiến sĩ chấp nhận ở lại phụ tá hắn, đó chính là Nguyễn Lân.

Quay trở lại câu chuyện, Nguyễn Lân báo lên :” Thưa vương gia, đến ngày hôm nay đã có 276 lô đất được đặt mua, trong đó đáng chú ý nhất là 68 lô có nhiều hơn một bên đặt tiền muốn mua, xin Vương gia quyết định xem tiếp theo cần làm những gì .”

An Vương nghe vậy chỉ biết tặc lưỡi, mới chỉ mở bán có hai ngày mà đã bán được một nửa số lô đất, không chỉ vậy còn là tranh mua, có thể thấy được đám thương nhân kia nóng lòng ra sao. Nghĩ tới đây hắn lại cảm thấy tên kia thật là có cách làm việc, có nhiều lúc hắn muốn bổ đầu nó ra xem trọng đó có chứa cái gì, sao mà nhiều ý tưởng kỳ lạ đến vậy. Suy nghĩ một chút xong Lê Tuân nói: ” Tiến hành bốc thăm xác định người được ưu tiên mua, ngoài ra tiếp tục tiếp nhận yêu cầu mua đất của đám thương nhân. Cứ theo kế hoạch bệ hạ đề ra mà thực hiện, không cần thêm thắt gì.”

Nguyễn Lân biết rõ tiếp theo cần làm gì, lão nghĩ nghĩ một chút, sau đó hỏi nhỏ:” Vương gia, chuyện bốc thăm phụ thuộc vào may mắn, có thể có vài người sẽ may mắn tốt hơn người khác một chút, ngài thấy sao về điều này ?”

Lê Tuân nói:” kín đáo một chút, đừng có gây phiền phức cho bổn vương là được, còn làm như thế nào tùy ngươi.”

Nguyễn Lân chắp tay nói:” Tuân mệnh, tạ Vương gia giúp đỡ.” Nói xong lão xin phép rồi rời đi.

Lê Tuân nhìn bóng lưng của lão chỉ biết khẽ thở dài, hắn vừa có hành vi tiếp tay cho thuộc hạ phạm sai, tuy nhiên đây là điều cần thiết đối với cả hắn lẫn Nguyễn Lân. Đối với hắn thì cần phải tự tạo ra nhược điểm cho bản thân, đơn giản là nếu như hắn quá sạch sẽ có thể các thế lực khác cảm thấy nguy hiểm, khi không tìm được nhược điểm của hắn người ta không yên tâm, trong lòng họ sẽ suy nghĩ hắn có mưu đồ gì đó nên mới giữ thân trong sạch như vậy. Đúng là thời thế này thật là đảo điên, trong hoàn cảnh của hắn muốn làm người tốt sao mà khó khăn, việc dung túng thuộc hạ phạm sai coi như một tội không lớn không nhỏ, vừa đủ để kẻ khác yên tâm về hắn, cũng vừa đủ để hoàng đế có thể giúp hắn lấp liếm cho qua nếu như có người tố giác. Còn đối với Nguyễn Lân thì đây chính là cơ hội phát tài một lần, mấy năm nay lão đi theo hắn đã không có cơ hội thi triển tài hoa, thu nhập lại không có bao nhiêu, dù rằng hắn muốn quan tâm đối phương nhưng không dám thưởng nhiều, tránh để người ngoài để ý. Lê Tuân đương nhiên nắm rõ chuyện những nhà nào lén lút đưa bạc cho Nguyễn Lân hòng mưu cầu mua được lô đất đẹp, thấy bên dưới báo lại thì chuyến này lão có thể kiếm mấy ngàn đến cả vạn lượng bạc, đây là khoản tiền khổng lồ, nhất là khi đem so với bổng lộc hàng năm mà triều đình phát cho lão.

***

Ở phương bắc, tại Yên Kinh sứ đoàn Đại Việt gần đây có cho mình một vài hoạt động. Trước tiên là việc sứ đoàn xin được vào viếng Hoằng Trị đế được người Minh chấp thuận, hôm qua chính sứ Lương Đắc Bằng đã dẫn đầu sứ đoàn vào viếng Hoằng Trị đế, dâng lên một bài văn tế do Lương Đắc Bằng chính tay chắp bút, cùng với đó là quốc thư mà An Nam quốc vương dâng lên Hoằng Trị đế.

Đối với chuyện này vua quan nước Minh trong lòng khen không ngớt cách xử lý tinh tế của sứ đoàn khi khéo léo lồng ghép chuyện dâng quốc thư cùng với văn tế. Làm như vậy vừa không thất lễ do sai số trong việc xưng hô trong quốc thư, lại có thể truyền đạt đầy đủ ý tứ đến triều đình nước Minh, đúng là không chỗ có thể bắt bẻ, chỉ có thể dành cho sứ đoàn lời khen. Chưa kể văn tế do Lương Chính Sứ chắp bút đúng là không tồi, vua quan nước Minh chỉ biết cảm thán An Nam cũng có người có tài văn chương không kém thiên triều.

Trong Hồng Lô Tự, nơi sứ đoàn ở lại, Trịnh Duy Sản đang cùng con nuôi Trần Trân của mình trò chuyện. Lão hỏi:” Chuyện ta giao con làm đến đâu rồi ?”

Trần Trân đáp:” thưa cha nuôi, con đã tiếp xúc với một số nhà buôn lớn của thành Yên Kinh, bọn họ đều có hứng thú với thứ mà chúng ta mang tới, chỉ là mỗi nhà lại đưa ra một giá khác nhau, nhà ra giá cao nhất là 200 lượng cho một hộp .”

Trịnh Duy Sản tính toán một chút, nói như vậy tức là giá bán gấp mười lần giá bọn họ mua vào, quả là lợi nhuận khổng lồ. Trước khi đi chuyến này hắn đã cho người dùng tốc độ nhanh nhất gom số lớn Trầm Hương ở trong nước, mục đích là mang đến Yên Kinh bán kiếm lời. Tổng cộng mang đi 300 hộp Trầm Hương, nếu bán hết thì thu về 6 vạn lượng bạc, quả là một con số không nhỏ. Tính toán một chút hắn liền ra lệnh :” không cần đợi thêm cứ bán hết cho nhà đó đi, tiếp theo con dùng tiền chuyển hết mua thành đồ ngọc quý hiếm, chúng ta không giữ lại tiền. Nhớ làm kín đáo một chút, đừng để người khác chú ý.”

Trần Trân cười nhẹ, khẽ nói:” Cha không cần lo lắng, theo con được biết chỉ có Lương Chính Sứ là nho sinh thanh cao, không đem theo thứ gì qua đây bán, còn nhà Nguyễn Kim hay Khương Chủng không hề kém chúng ta. Vậy nên không cần lo chuyện này lộ ra, dù gì không có ai là sạch sẽ, vả lại chuyện đi sứ ngầm mưu lợi này không phải mới có, lộ ra cũng chỉ bị trách mắng một chút mà thôi, đương kim hoàng đế mới thượng vị, chắc chắn không dám làm gì quá đáng. ”

Trịnh Duy Sản dùng ánh mắt sắc bén nhìn con nuôi, nghiêm giọng nói:” Cẩn tắc vô áy náy, vậy nên tốt nhất vẫn nên hành sự cẩn trọng, ta không muốn có rắc rối không cần thiết, rõ chưa ?”

Trần Trân nghe vậy liền đáp lời :” con biết rồi, sẽ theo lời cha đi làm .” – Đối với người ngoài thì Trịnh Duy Sản luôn biểu hiện ra bên ngoài mình là người lỗ mãng, làm việc gì cũng có chút nóng vội, đôi khi thủ đoạn rất cấp tiến. Chỉ có những người thân tín bên cạnh nhiều năm như Trần Trân mới rõ bản chất hắn rất cẩn trọng, luôn suy tính mọi chuyện rất kỹ càng, từng hành động, lời nói đều là được tính toán từ trước, không có gì là ngoài kiểm soát, lỗ mãng giống như ấn tượng người khác vẫn biết về y.

Trần Trân trò chuyện thêm một chút rồi cáo lui, hắn phải đi an bài những chuyện được cha nuôi giáo cho.

Ở một gian phòng khác, Khương Chủng đang cùng người hầu trong phòng bàn bạc. Hắn hỏi:” Lần này thu được bao nhiêu?”

Người hầu đáp:” bẩm lão gia, bán đi tất cả số đồ đấy thu về 5 vạn lạng bạc, hiện giờ đều là ngân phiếu, lão già muốn con đổi thành gì ạ ?”

Khương Chủng nghĩ một chút, tiếp đó nói:” tạm thời chưa cần đổi, có thể chờ đến khi nào chuẩn bị quay về hãy đổi ra thứ khác, cứ giữ ngân phiếu lại đi.”

Người hầu nghe xong liền tuân theo, hắn quay sang hỏi một vấn đề khác:” lão già, người tự bỏ tiền nhà đưa cho mấy tên nội quan nhà Minh đấy có phải quá lỗ vốn rồi không, chúng ta có thể dùng tiền của sứ đoàn, dù gì đây cũng là thay triều đình làm việc.”

Khương Chủng lườm hắn một cái, dùng giọng bề trên nói:” Ngươi thì biết gì, chỉ có giỏi suy tính vụ lợi nhỏ, sao mà hiểu được nguyên do bên trong.”

Người hầu liền nói tiếp:” Con thật ngu dốt không hiểu, lão gia có thể dạy con sao ?”

Khương Chủng bắt đầu giảng:” lấy lòng đám Trương Vĩnh, Lưu Cẩn đó rất có lợi cho chúng ta cũng như hoạt động của sứ đoàn. Bọn chúng là thân cận của Minh đế, có thể ngầm nói giúp này kia một chút, khoản tiền này cho đi không lỗ. Còn tại sao không dùng tiền công thì đơn giản đây là thể hiện cho bệ hạ thấy ta chính là người của Thái Hậu, luôn sẵn lòng bỏ ra vì ngài, từ đó lấy được thiện cảm, về sau còn được thánh ân nhiều hơn. Ngươi xem, một chuyến đi sứ này chúng ta kiếm được không ít, bỏ ra một chút tiền thì đáng kể gì chứ, chỉ cần biết điều một chút có thể sẽ có lần sau, lần sau nữa. Vậy nên lúc này không thể keo kẹt, phải bỏ ra.”

Người hầu nghe giải thích thì rất bội phục, lão gia vẫn là lão già, suy nghĩ của ngài chính là cao minh như vậy, mà phải thế thì ngài mới làm được quan lớn trong triều, còn tính toán cỏn con như hắn chỉ có thể cho người ta làm người hầu.

Hai chủ tớ tiếp tục thảo luận thêm một chút, đến giờ ăn cơm thì mới ngừng lại. Khương Chủng hôm nay có hẹn ra ngoài dùng cơm với một viên quan Hồng Lô Tự nước Minh mà hắn mới móc nối được quan hệ, không thể đến trễ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chu-thien-to-su-may-mo-phong.jpg
Chư Thiên Tổ Sư Máy Mô Phỏng
Tháng 1 18, 2025
ta-xem-phim-hinh-su-trang-dai-lao-ty-phu-cau-ta-cuu-mang.jpg
Ta Xem Phim Hình Sự Trang Đại Lão, Tỷ Phú Cầu Ta Cứu Mạng
Tháng 1 24, 2025
vong-du-chi-tuyet-the-doc-ton.jpg
Võng Du Chi Tuyệt Thế Độc Tôn
Tháng 2 4, 2025
bat-dau-luat-so-khai-tru-ta-tro-tay-thi-duoc-vien-kiem-sat
Bắt Đầu Luật Sở Khai Trừ? Ta Trở Tay Thi Được Viện Kiểm Sát
Tháng 12 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP