Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
am-khu-le-minh.jpg

Ám Khư Lê Minh

Tháng 1 31, 2026
Chương 183: Gợn sóng (2) Chương 183: Gợn sóng (1)
hong-lau-xuan

Hồng Lâu Xuân

Tháng 10 16, 2025
Chương 1113: Đây không phải là kết thúc, mà là bắt đầu... Chương 1112: Đem hành...
ta-dien-cuong-tim-duong-chet-con-bi-nang-vi-tu-tien-dien-hinh.jpg

Ta Điên Cuồng Tìm Đường Chết, Còn Bị Nâng Vì Tu Tiên Điển Hình

Tháng 12 3, 2025
Chương 968: Thế gian vô địch, vạn cổ một đế ( Đại kết cục ) Chương 967: Chẳng là cái thá gì, sức mạnh khủng bố cỡ nào
hong-hoang-ta-so-voi-nguoi-khac-manh-hon-mot-chut.jpg

Hồng Hoang: Ta So Với Người Khác Mạnh Hơn Một Chút

Tháng 1 9, 2026
Chương 500: cự tuyệt truyền thừa, tai ách chi tướng Chương 499: Tử U bí cảnh, chân chính cơ duyên
mot-long-ve-huu-ta-lai-tro-thanh-de-quoc-thuong-tuong

Một Lòng Về Hưu Ta Lại Trở Thành Đế Quốc Thượng Tướng

Tháng 2 7, 2026
Chương 385:: 【 6K】 thần quan xui xẻo trúng độc kế, nát giới đứng ngoài quan sát tâm khinh bỉ (3) Chương 385:: 【 6K】 thần quan xui xẻo trúng độc kế, nát giới đứng ngoài quan sát tâm khinh bỉ (2)
toan-dan-giac-tinh-khong-binh-thuong-dong-vat-nuoi-duong-vien

Toàn Dân Giác Tỉnh: Bắt Đầu Thức Tỉnh Cấm Kỵ Chức Nghiệp

Tháng mười một 10, 2025
Chương 168: Kết thúc Chương 167:
vi-kho-quan-dung-liem-nu-chinh-3-nam-nang-lai-tuong-that.jpg

Vì Kho Quân Dụng Liếm Nữ Chính 3 Năm, Nàng Lại Tưởng Thật

Tháng 2 4, 2025
Chương 269. Đại kết cục xong Chương 268. Đại kết cục (6)
Cái Thế Cường Giả

Bắt Đầu Trọng Đồng: Trọng Sinh Muội Muội Trợn Tròn Mắt

Tháng 1 22, 2025
Chương 86. Một năm tình hình gần đây chương chuẩn bị xuất sơn Chương 85. Dị Vực chi mưu chương thứ 9 thiên tiểu đội
  1. Đại Việt Quỷ Vương
  2. Chương 211. Ta muốn thế.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 211. Ta muốn thế.

Chương 211.

Ngày 5, tháng 6, buổi sáng triều hội đầu tiên của tháng mới diễn ra ở điện Kính Thiên . Bách quan báo cáo công việc, không có vấn đề gì quá lớn xảy ra, coi như buổi triều hội diễn ra suôn sẻ. Điều mà các vị đại thần mong chờ là bệ hạ quyết định ra sao cho vấn đề tây bắc vẫn không có kết quả, cả buổi ngài không nói đến chuyện này, vậy nên bọn họ chỉ có cách chờ đến đại triều 5 ngày sau xem sao .

Buổi chiều, Lê Tấn nằm trong tầng hai của Đãi Lâu nghỉ ngơi chờ đợi khách đến ngày hôm nay. Chuyện là ba hôm trước Trấn Quốc Tự trụ trì Nhất Minh đại sư dâng lên một tấm bái thiếp, trong đó có ghi rõ sư phụ của lão muốn cầu kiến hoàng đế.

Lê Tấn nhận được bái thiếp thì rất nghi ngờ, hắn không biết sư phụ của Nhất Minh, dám chắc người đó cũng không biết hắn, chẳng hiểu sao lại cầu gặp mặt. Sau khi nhận được bái thiếp thì hắn có tìm hiểu thông tin, được biết sư phụ của Nhất Minh đại sư là Phổ Đà thiền sư, người có bối phận rất cao trong Phật môn Đại Việt. Chỉ là nghe nói mười mấy năm trước lão đã rời chùa đi chu du thiên hạ, không rõ trở về khi nào, muốn gặp hắn có mục đích gì.

Đầu giờ Thân, Phổ Đà thiền sư dẫn theo tiểu đệ tử Nhất Táng tiến tới gần Điện Đãi Lâu, hai thầy trò dừng ở bên ngoài chờ thông báo. Vốn dĩ Nhất Minh muốn cùng sư phụ tiến cung nhưng Phổ Đà thiền sư nói không cần, lão chỉ dẫn theo Nhất Táng là được rồi. Đời này Phổ Đà thiền sư chỉ thu nhận ba đồ đệ, trừ hai người Nhất Minh, Nhất Táng thì còn có nhị đệ tử Nhất Huyền, chỉ là Nhất Huyền nhiều năm trước đã lâm bệnh qua đời. Đối với hai đệ tử này thì Phổ Đà thiền sư nhận định Nhất Minh phù hợp làm trụ trì vì có năng lực quản lý, Nhất Táng là người đơn thuần thích hợp tu tập Phật pháp, luyện tập võ công.

Quay lại câu chuyện, Lê Tấn nhận được thông báo thì lệnh Nguyễn Nhữ Vi cho Phổ Đà tiến vào tầng hai của Đãi Lâu gặp mặt.

Rất nhanh Phổ Đà thiền sư cùng đệ tử theo sau Nguyễn Nhữ Vi tiến vào, đập vào mắt của hai thầy trò là cảnh Lê Tấn lười biếng nằm nghiêng trên sập lớn lim dim ngủ. Điều này khiến Nhất Táng có chút tức giận ra mặt, lão thấy hoàng đế rõ ràng là khinh người quá đáng. Sư phụ đã hạ thân phận đến cầu kiến mà đối phương lại qua loa như vậy, không có chút tôn trọng nào với người, phải biết sư phụ chính là Phật môn cao nhân. Ngay khi lão đang định phẫn nộ lên tiếng thì một cảm giác nguy hiểm ập đến, theo bản năng lão ngửa đầu nhìn lên xà nhà thì thấy một nữ nhân tay cầm ám khí đang nhìn mình, động tác rõ ràng là chỉ chờ lão có gì không đúng sẽ ra tay. Nhất Táng thấy vậy khẽ chạm tay vào tăng bào của sư phụ, ra hiệu cho ông rằng phía trên có người. Phổ Đà thiền sư thì làm như không thấy, thể hiện ra sự bình thản của cao nhân Phật môn.

Nguyễn Nhữ Vi nhìn thấy cảnh này trong lòng chỉ biết cười khổ, lão không rõ bệ hạ đây là như thế nào, mới chỉ vừa đây ngài còn ra lệnh cho lão xuống lầu đón người, cả đi cả về không tới một khắc, sao bệ hạ lại ngủ rồi. Chỉ có thể khẽ gọi : – bệ hạ, nô tài đã đưa Phổ Đà thiền sư tới rồi.

Lê Tấn nghe vậy thì mở mắt ra, khẽ nói: – Ồ, đến rồi sao ? Tại sao trẫm không nghe thấy tiếng quỳ bái hành lễ ?

Nguyễn Nhữ Vi nghe vậy thì sửng sờ, lão không ngờ bệ hạ lại hỏi vậy. Phổ Đà thiền sư có thể nói là cao nhân trong giới tu hành, người như vậy thông thường các vị hoàng đế cầu gặp còn không được, phải dùng lễ đối đãi. Nào có ai như vị này, người ta cầu kiến mà ngài rõ ràng là không có chút tôn trọng nào, lại còn bắt phải quỳ bái hành lễ.

Phổ Đà thiền sư nghe xong thì không hề tỏ ra thái độ, ông lập tức quỳ xuống khấu đầu hô lớn : – bần tăng Phổ Đà khấu kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

Nhất Táng thấy sư phụ như vậy thì trên mặt tỏ vẻ không cam lòng, từ khi theo sư phụ chưa bao giờ thấy người chịu khi nhục như vậy. Hai tay lão nắm chặt, gương mặt nhăn nhó nhưng rồi lại buông lỏng theo sau sư phụ quỳ xuống hành lễ với hoàng đế.

Lê Tấn thấy vậy thì mỉm cười, tiếp đó nói: – cho các ngươi miễn lễ, đứng lên nói chuyện đi.

Phổ Đà cùng Nhất Minh tạ ơn đứng dậy, động tác của Phổ Đà rất chậm rãi, thể hiện ra sự bình thản, có thể nói là tâm lặng như nước. Nhất Táng thì không được như vậy, có thể thấy lão có chút nóng giận.

Lê Tấn lúc này mới chống tay ngồi dậy, tiếp đó ra lệnh : – Nguyễn Nhữ Vi, ngươi ra ngoài đi. Truyền lệnh của trẫm cho tất cả người bên ngoài rời khỏi Đãi Lâu, tối thiểu cách xa nơi này 20 trượng, trẫm và Phổ Đà thiền sư cần yên tĩnh trò chuyện.

Đại tổng quản cảm thấy điều này không ổn, tuy nhiên quá hiểu tính tình của chủ nhân nên lão chỉ đành tuân mệnh rời đi. Không tới nửa khắc tất cả thái giám, cung nữ và túc vệ đều tuân lệnh rời xa Đãi Lâu.

Đợi Nguyễn Nhữ Vi rời khỏi phòng, Lê Tấn quay qua hỏi: – Ở kia có ly trà nguội, trẫm uống nửa chén rồi, ngài muốn uống không?

Nghe lời này Nhất Táng trong lòng lại càng tức giận. Tuy nhiên sư phụ lão, Phổ Đà thiền sư thì không như vậy, ông cúi đầu chắp tay kiểu nhà Phật nói: – Tạ ơn bệ hạ, trà người ngự ban bần tăng nào có lý không uống.

Lê Tấn mỉm cười nhìn lão, Phổ Đà thiền sư từ từ bước tới gần bàn, nâng lên chén trà chậm rãi uống từng ngụm nhỏ, cho đến khi cạn mới để xuống.

Lê Tấn hỏi : – đại sư thấy trà thế nào ?

Phổ Đà đáp: – trà chỉ là thức uống, nào có vị gì đâu.

Lê Tấn nghe xong thì cười to, tiếp đó nói: – Được rồi, ngươi nên đi đã đi, kẻ cần ở thì ở. Đại sư nói xem hôm nay tìm trẫm là muốn làm gì ?

Phổ Đà đáp: – hồng trần chính là biển khổ, bần tăng muốn mời bệ hạ xuất gia, tu tập Phật pháp. Nếu như ngài không chê bần tăng xin làm người ở bên cạnh hướng dẫn giúp bệ hạ tu luyện.

Lê Tấn nghe xong trầm tư đôi chút, tiếp đó nói: – ta muốn thế, đối với ta hồng trần tuy khổ nhưng thú vị, con người ta không chịu được khổ hạnh nhàm chán. Chưa kể làm quân vương phải vì muôn dân thiên hạ lo nghĩ, ta không thể bỏ đi tu, như vậy rất vô trách nhiệm.

Phổ Đà nghe xong liền nói: – Phật Tổ chính là quân vương một nước, đoạn tuyệt hồng trần khai sáng Phật môn, công đức vô lượng. Ở nước ta hơn hai trăm năm trước Phật Hoàng bỏ qua hoàng quyền lên núi đi tu, khai sáng ra Thiền Phái Trúc Lâm, cũng là lưu danh muôn đời. Họ có thể làm, tại sao bệ hạ lại không thể chứ ?

Lê Tấn nghe xong mỉm cười, lắc đầu nói : – Hai người họ khi xuất gia đã hưởng đủ nhân gian khoái hoạt, ai cũng có vợ con cả rồi. Trẫm không được, trẫm còn chưa có người kế tục, nhân gian khoái lạc cũng chưa có hưởng đủ. Chưa kể trẫm và bọn họ không giống nhau, cơ bản không có Phật căn, sao mà tu luyện được.

Phổ Đà nói: – Bệ hạ, dù phía trước là bể khổ ngài vẫn lưu luyến ư ? Tại sao không chọn lúc này còn có thể chọn, hãy sớm đoạn tuyệt hồng trần.

Lê Tấn đáp lại : – Ta vẫn muốn thế, dù là biển khổ cũng muốn thử xem nó có thể khổ đến mức nào, đại sư không cần khuyên thêm. Chẳng phải phật môn có câu ta không vào địa ngục thì ai vào đấy sao, người mạnh mẽ nhất phải đủ bản lĩnh chịu đựng những điều đau khổ nhất.

Phổ Đà nghe xong biết mình khuyên không được, khẽ thở dài rồi nói: – bệ hạ đã lựa chọn như vậy thì bần tăng không còn gì để nói, chỉ là ta cho rằng về sau ngài sẽ hối hận vì quyết định ngày hôm nay.

Lê Tấn mỉm cười, hắn nói: – hối hận thì hối hận, có sao đâu, đời người ai mà chẳng có tiếc nuối, trăn trở điều gì đó đã qua. Đại sư cảm thấy thân trong Phật môn có thể tránh khỏi những chuyện đó sao ? Đời ngài không có gì hối hận, tiếc nuối ư ?

Phổ Đà đại sư im lặng, ông cảm thấy lời này thật đơn giản mà lại là chân lý, phản bác không được. Chỉ là không thể khuyên vị này quy y đã chính là một sự tiếc nuối lớn trong đời này của ông, ngoài ra còn rất nhiều chuyện quá khứ bỗng hiện lên trong ký ức.

Ngừng lại một lúc, Phổ Đà cúi đầu, chắp tay nói : – Đã như vậy bần tăng xin phép được cáo lui.

Lê Tấn rất tùy ý phất tay nói: – ngài đi đi, trẫm không tiễn.

Phổ Đà thiền sư tạ ơn, sau đó dẫn theo đệ tử của mình rời khỏi Đãi Lâu. Đám thái giám cùng túc vệ nhìn thấy hai thầy trò lão rời đi nhanh như vậy thì cảm thấy có chút khó hiểu, cuộc gặp mặt này có chút ngắn, tổng cộng thời gian không quá hai khắc đồng hồ. Mọi người nhanh chóng trở lại Đãi Lâu kiểm tra xem có ổn không, rất nhanh Nguyễn Nhữ Vi xác nhận hoàng đế bình an mới khiến tâm tình mọi người để xuống. Họ còn lo hai vị Phật môn kia gây bất lợi cho bệ hạ nên mới rời đi nhanh chóng như vậy, hoá ra chỉ là lo lắng viển vông.

***

Trên đường rời khỏi hoàng cung, Nhất Táng cuối cùng không nhịn được mà hỏi: – sư phụ, tại sao người lại nhẫn nhịn vị kia như vậy ?

Phổ Đà đáp: – Vì ta muốn thế.

Nhất Táng vẫn không hiểu lắm huyền cơ bên trong, tiếp tục hỏi: – Vậy tại sao người lại muốn mời vị đó nhập Phật môn?

Phổ Đà đáp: – Cũng vì ta muốn thế.

Nhất Táng nghe xong thì rất khó hiểu, lâm vào trong suy nghĩ. Cứ như vậy Nhất Táng như người mộng du theo sau sư phụ Phổ Đà rời khỏi hoàng cung.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hoan-my-the-gioi-chi-tien-co-de-nhat-vuong.jpg
Hoàn Mỹ Thế Giới Chi Tiên Cổ Đệ Nhất Vương
Tháng 1 23, 2025
song-mot-nam-truong-mot-dao-qua-lay-dao-qua-chung-dao-truong-sinh
Sống Một Năm Trướng Một Đạo Quả, Lấy Đạo Quả Chứng Đạo Trường Sinh
Tháng 1 8, 2026
van-menh-tro-choi-nguoi-choi-nay-khong-giong-nhau-lam
Vận Mệnh Trò Chơi: Người Chơi Này Không Giống Nhau Lắm
Tháng 2 1, 2026
bat-dau-ta-co-trong-dong-tien-cot-hon-don-dao-the.jpg
Bắt Đầu: Ta Có Trọng Đồng Tiên Cốt Hỗn Độn Đạo Thể
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP