Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-cau-cao-vo-chi-ta-he-thong-co-the-khac-kim.jpg

Toàn Cầu Cao Võ Chi Ta Hệ Thống Có Thể Khắc Kim

Tháng 1 26, 2025
Chương 700. Hắc ám 1 chắc chắn chung kết, chúng sinh tâm ý Chương 699. Phá vào nguyên địa
Kỹ Năng Chế Tạo Đại Sư

Hoang Tinh Sinh Tồn: Bắt Đầu Tay Xé Hàm Cá Mập

Tháng 1 15, 2025
Chương 326. Kết thúc Chương 325. Nước nấu thịt bò
hokage-ta-viet-nhat-ky-ra-anh-sang-otsutsuki-giang-lam.jpg

Hokage: Ta Viết Nhật Ký Ra Ánh Sáng Otsutsuki Giáng Lâm

Tháng 1 31, 2026
Chương 126: Itachi: Không có Cửu Vĩ chi loạn thế giới, thật tốt a 【 canh năm, cầu nguyệt phiếu 】 Chương 125: Hokage VS Hokage VS Hokage! 【 Canh bốn 】
cau-dao-truong-sinh-tu-nhat-thi-bat-dau-vo-dich

Cẩu Đạo Trường Sinh: Từ Nhặt Thi Bắt Đầu Vô Địch

Tháng 10 25, 2025
Chương 363: chương cuối Chương 362: Dương Thiên Tiên Tôn thân phận
ma-vuong-dai-nhan-tham-bat-kha-trac

Ma Vương Đại Nhân Thâm Bất Khả Trắc

Tháng 1 31, 2026
Chương 573: Hươu chết vào tay ai còn không cũng biết (3) Chương 573: Hươu chết vào tay ai còn không cũng biết (2)
xa-tien-bat-dau-thon-phe-tien-de

Xà Tiên: Bắt Đầu Thôn Phệ Tiên Đế

Tháng 2 8, 2026
Chương 1994: Đồ Sâm mục đích Chương 1993: Chữa khỏi cũng chảy nước miếng
luyen-khi-gia-toc-ta-co-mot-cai-tao-hoa-khong-gian

Luyện Khí Gia Tộc, Ta Có Một Cái Tạo Hóa Không Gian

Tháng 2 7, 2026
Chương 915: Tất Phương ấu điểu, kim tiền Đạo Tôn! Chương 914: Bát giai yêu trùng · Lôi Tàm Vương, Hỏa Công Vương!
chi-muon-luoi-bieng-ta-bi-ep-thanh-hokage.jpg

Chỉ Muốn Lười Biếng Ta Bị Ép Thành Hokage

Tháng 1 18, 2025
Chương 607. Nhẫn giả thời đại cuối cùng rồi sẽ kết thúc! Chương 606. Lục Đạo tiên nhân!
  1. Đại Việt Quỷ Vương
  2. Chương 183. Lối ra cho Hồng Phúc trại.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 183. Lối ra cho Hồng Phúc trại.

Chương 183.

Hôm sau mặt trời đã lên cao nhưng Mai Bất Phục vẫn chưa rời giường, hắn vừa tỉnh rượu nên muốn nằm thêm một lúc. Ngay khi hắn úp mặt vào phía trong định tiếp tục ngủ thì có một vật gì đó bây tới chạm vào gáy làm hắn đau điếng . Ngay tức khắc Mai Bất Phục bật dậy, tay rút ra nhuyễn kiếm mắt liếc một vòng trong phòng. Không nhìn thấy đối phương, hắn lớn tiếng hỏi :” Là ai ?”

Không lời đáp lại, thay vào đó là hàng loạt thứ nhỏ bé được ném tới với tốc độ cao. Mai Bất Phục phản xạ mau lẹ, không ngừng dùng kiếm chém vào ám khí bay tới. Sau một lúc hắn ngẩn ra vì thấy được thứ được dùng làm ám khí là hơn chục hạt lạc đang rơi đầy sàn. Theo quán tính hắn ngửa đầu nhìn lên xà nhà, phương hướng những hạt lạc ném tới. Vừa ngước đầu lên còn chưa kịp nhìn mặt mũi đối phương thì hàng loạt hạt lạc lại bay tới, lần này có thể nói là cả nắm. Theo phản xạ hắn lại dùng kiếm phòng thủ, tuy nhiên người phía trên không ở yên mà bắt đầu lao xuống, trong tay đối phương là nhuyễn kiếm. Chỉ trong chốc lát lưỡi kiếm của đối phương đã gác ở trên cổ Mai Bất Phục.

Nhìn thấy đối thủ, Mai Bất Phục trong lòng có chút vui mừng xen lẫn ấm ức. Không ấm ức làm sao được, võ công đối phương cao hơn hắn lại sử dụng ám khí đánh lén giành chiến thắng. Vì vậy hắn quay mặt đi nói :” Ta không phục.”

Kẻ đến cười nhạt, tiếp theo nói:” không phục thì làm sao ? Ngươi còn mong kẻ khác cùng ngươi giao đấu công bằng ?”

Mai Bất Phục đáp:” đã là anh hùng thì phải đường đường chính chính đáng bại đối thủ, không được chơi xấu như vậy.”

Kẻ đối diện cười lớn hơn, lão nói:” Ta không phải anh hùng, mấy cái lý lẽ vớ vẩn của ngươi không dùng được.” Tuy nhiên nhìn gương mặt khó ở của Mai Bất Phục, lão lại nói:” Thôi được rồi, cho ngươi thêm một cơ hội .” – Nói xong lão rút kiếm lùi lại.

Mai Bất Phục giống như con sói gian xảo, ngay lập tức chớp thời cơ vung kiếm đánh tới. Điều này khiến đối thủ của hắn bị bất ngờ, liên tục phải lùi lại dùng kiếm phòng thủ mấy chiêu. Tuy nhiên trình độ hai bên chênh lệch quá lớn, chỉ sau hơn hai mươi chiêu Mai Bất Phục lại bị đối phương gác kiếm trên cổ.

Tiếng kiếm va chạm khiến đám thuộc hạ gác bên ngoài chú ý, ngay tức khắc chạy đến hỏi lớn :” Thủ lĩnh, bên trong vẫn ổn chứ ? Chúng thuộc hạ vào được không?” – Bên ngoài cửa phòng, năm tên thuộc hạ tay cầm đao lăm lăm, đang sẵn sàng phá cửa ập vào nếu Mai Bất Phục lên tiếng gọi hỗ trợ.

Ở trong phòng, người tới lại lần nữa thu hồi kiếm trong tay. Mai Bất Phục nhanh chóng đi ra, mở cửa phòng nói với bọn thuộc hạ :” không có chuyện gì, các ngươi trở lại canh gác đi. À quên, một người đi pha giúp ta ấm trà nóng.”

Một tên thuộc hạ hỏi lại :” Thật sự không có chuyện gì sao thủ lĩnh ? Chúng thuộc hạ vừa mới nghe thấy tiếng va chạm của binh khí.”

Mai Bất Phục nói :” không cần hỏi nhiều, các ngươi theo lời ta mà làm. ” – Giọng điệu của hắn không cho phép nghi ngờ, đây là uy nghiêm của một người thủ lĩnh.

Ngay lập tức năm tên thuộc hạ tuân mệnh rời đi, bốn người quay lại canh gác, một tên đi pha trà theo lệnh . Đám thuộc hạ đều biết Mai Lão Đại là người nghiêm khắc, lệnh của hắn bắt buộc phải thi hành, nếu không sẽ chịu trừng phạt.

Mai Bất Phục đuổi đi đám người này, lập tức đóng cửa lại . Hắn vào trong quỳ xuống trước mặt người đang ngồi trên ghế nhấp miếng rượu hô lớn:” Đồ nhi khấu kiến sư phụ .”

Lão Ma Rượu thấy vậy thì nói :” đứng dậy nói chuyện đi .” – Nói xong lão lại móc ra một nắm lạc húng lìu bỏ từng hạt vào miệng nhai chóp chép.

Đúng vậy, lão chính là sư phụ của Mai Bất Phục, chỉ là lâu rồi không có để ý tới hắn. Năm đó lão bôn tẩu thiên hạ tình cờ phát hiện đứa nhỏ mười mấy tuổi quỳ trước cửa y đường cầu xin người ta cứu mẹ nó. Hỏi ra mới biết mẹ của đứa nhỏ bệnh rất nặng, nhà hắn lại không có đủ tiền mời thầy thuốc . Lão cảm thấy thương đứa nhỏ nên đã ra tay giúp đỡ. Tuy nhiên bệnh tình của mẹ đứa nhỏ quá nặng, khi hai người cùng thầy thuốc về tới nhà thì mẹ nó đã qua đời.

Lão cảm thấy đứa nhỏ này quỹ tích số mệnh có chút tương đồng với mình nên quyết định bỏ tiền giúp hắn chôn cất mẹ . Tiếp theo đó lão ngỏ ý muốn nhận hắn làm đệ tử, đứa trẻ mười 15 tuổi rất nhanh đồng ý. Kể từ đó Ma Rượu dẫn theo hắn lưu lạc giang hồ, song song với đó lão dạy cho hắn biết chữ, truyền thụ kiếm pháp.

Được cái đứa trẻ này rất có thiên phú, học chữ học kiếm đều rất nhanh. Chỉ sau nửa năm đệ tử này của lão đã có thể đọc thông viết thạo hơn 4000 ngàn hán tự thông dụng. Nó cũng tự lấy cho mình một cái tên là Mai Bất Phục, cái tên nói lên tư tưởng chống đối của nó. Kiếm pháp của nó cũng tiến bộ rất nhanh, so với lão năm xưa thì đúng là trò giỏi hơn thầy.

Quay lại câu chuyện, Lão Ma Rượu hỏi:” nói đi, chuyện hai thôn dưới núi là thế nào?”

Mai Bất Phục đáp:” chuyện đó không phải Hồng Phúc trại chúng con làm, là có kẻ cố tình vu oan .”

Lão Ma Rượu hỏi tiếp:” Rốt cục là ai hãm hại các ngươi ?”

Mai Bất Phục đáp:” Con không có chứng cứ nên không dám khẳng định. Tuy nhiên con đoán là đám gián điệp nước Minh làm.”

Lão Ma Rượu nghe vậy thì nhíu mày, lão hỏi: ” Tại sao lại liên quan đến người Minh? Chuyện này cụ thể là thế nào ?”

Mai Bất Phục đáp:” Chuyện là thời gian trước có tên họ Lưu đến tìm chúng con, hắn muốn kích động Hồng Phúc trại đứng lên dựng cờ. Hắn nói sẽ cung cấp rất nhiều trợ giúp, tuy nhiên con không đồng ý nên đã đuổi hắn đi. Ít lâu sau thì xảy ra chuyện hai thôn dưới chân núi, con đoán đây là âm mưu thâm độc của chúng.”

Lão Ma Rượu trầm ngâm đôi chút, tiếp theo lão hỏi:” Ngươi tính toán tiếp theo làm thế nào ?”

Mai Bất Phục không giấu diếm mà đáp:” Con đã cho rút phần lớn người trong trại xuống phía nam . Bản thân con sẽ dẫn theo sáu trăm huynh đệ ở lại đánh với quan quân một trận .”

Lão Ma Rượu hỏi:” Ngươi định dùng hoả công sao ?”

Mai Bất Phục đáp:” đúng vậy thưa sư phụ, lực lượng của chúng con yếu hơn quan quân rất nhiều, đây là cách tốt nhất có thể dùng.”

Lão Ma Rượu nói:” Không muốn chết thì bỏ ý định này đi, lập tức giải tán sơn trại .”

Mai Bất Phục không hiểu, hắn hỏi lại:” Tại sao sư phụ lại nói vậy ?”

Lão Ma Rượu nói:” Các ngươi đã gây chú ý quá lớn, tiếp tục như vậy triều đình không thể để yên.”

Mai Bất Phục rất kiên nghị đáp:” Con không sợ, các huynh đệ của con cũng không sợ. Con tính cả rồi, trong trường hợp triều đình làm gắt chúng con sẽ trốn qua Ai Lao tránh tạm một thời gian.”

Lão Ma Rượu trừng mắt nhìn hắn nói:” Ngươi tính cái rắm, ngươi nghĩ chạy qua Ai Lao là an toàn rồi. Nếu hoàng đế muốn giết, các ngươi chạy không thoát.” – Lão nói vậy là vì biết sơn trại nhiều người, mục tiêu quá rõ ràng. Tiểu chủ nhân chỉ cần ra lệnh cho Lão Đại tới, mấy ngàn người này đều sẽ chết sạch. Chuyện này với Lão Đại quá đơn giản, sơn trại không có cách nào đề phòng.

Mai Bất Phục không tin, hắn nói:” Hoàng đế không có năng lực lớn như vậy, nếu không Hồng Phúc trại không thể tồn tại mấy năm nay. Chưa kể hắn còn phải lo tranh đấu quyền lực trong triều, nào có thời gian tập trung vào bọn con.” – Hắn không hiểu tại sao sư phụ lại có vẻ xem trọng hoàng đế này như vậy ? Hắn nhớ rất rõ năm đó ngài rất xem thường Cảnh Thống đế.

Lão Ma Rượu biết đệ tử mình khá cứng đầu, lão hỏi:” Giả sử hoàng đế cho mười người như ta đến đối phó Hồng Phúc trại, con cảm thấy trại của con có thể chống nổi sao ?”

Mai Bất Phục nghe vậy thì sững ra, hắn đúng thật không nghĩ đến viễn cảnh này. Nếu như mười cao thủ giống như sư phụ đến thì Hồng Phúc trại cơ bản chống không nổi. Bọn họ không cần chính diện tiến đánh, chỉ thỉnh thoảng lẻn vào giết người thì sơn trại không cách nào đề phòng. Sơn trại không phải quân đội, bọn họ không có súng hỏa mai, quân nỏ hay đại pháo, hoàn toàn không có cách nào đối phó với cao thủ giang hồ tầm này.

Chỉ là Mai Bất Phục có chút băn khoăn, hắn hỏi Lão Ma Rượu :” Thiên hạ này có nhiều cao thủ như sư phụ vậy sao ? Triều đình có thể sai khiến bọn họ ư ?”

Lão Ma Rượu đáp:” Thiên hạ là có nhiều người võ công cao hơn ta . Triều đình đương nhiên có năng lực sai khiến bọn họ . Cao thủ thì cũng cần tiền tài, danh vọng, triều đình chính là bên có thể cung cấp hết thảy, vậy cho nên rất nhiều cao thủ sẵn sàng làm việc cho triều đình.”

Mai Bất Phục nghe vậy thì trầm ngâm, hắn chưa từng tiếp xúc đến tầng thứ cao như vậy, cho nên bản thân không rõ ràng những chuyện này. Trước tới nay hắn luôn cho rằng sư phụ mình rất lợi hại, trên giang hồ không có bao nhiêu cao thủ như lão. Bây giờ nghe sư phụ nói vậy hắn thấy mình đúng là ếch ngồi đáy giếng . Lúc này hắn thật sự cần nghiêm túc nghĩ lại về lựa chọn của mình. Hồi lâu suy nghĩ, hắn nói:” Sư phụ, con có thể nghe lời người giải tán sơn trại. Nhưng mấy ngàn người đi theo con phải làm sao bây giờ ? Con không thể để mặc bọn họ không lo.”

Trước kia Hồng Phúc trại còn có thể ra hàng, triều đình sẽ chấp nhận . Hiện tại điều này rất khó, vụ việc hai thôn gây ảnh hưởng dư luận quá lớn, triều đình cần có kẻ chịu tội. Vậy cho nên nếu Hồng Phúc trại ra hàng rất khó nhận được khoan hồng, rất có thể chờ đợi bọn họ là thủ đoạn tàn khốc, những thủ lĩnh sơn trại khó mà bình an.

Lão Ma Rượu nghe vậy thì biết đồ đệ đã có ý chấp nhận từ bỏ con đường làm sơn đại vương, chỉ là hắn lo lắng cho huynh đệ về sau nên chưa quyết. Ngay lập tức lão nói:” Chuyện này đơn giản, ta có thể dàn xếp để tất cả người trong trại của con trở thành lương dân. Thậm chí bọn họ sẽ được cấp ruộng đất để cày cấy về sau .”

Mai Bất Phục vội vàng hỏi lại :” Thật sự có thể như vậy sao sư phụ ?”

Lão Ma Rượu trả lời:” Đương nhiên là thật, ta có vài người quen đủ năng lực dàn xếp chuyện này. Yên tâm đi, vài ngàn người thì vấn đề không lớn, chỉ cần đám thuộc hạ của ngươi chịu từ bỏ con đường thổ phỉ là được.”

Mai Bất Phục nghe được câu trả lời chắc chắn của sư phụ thì vui mừng, đây chính là kết cục tốt nhất. Đám thuộc hạ của hắn hầu hết đều có xuất thân nông dân, vì không sống nổi nên mới lên núi làm phỉ. Nếu được quay về làm nông dân thì chính là lối ra tốt nhất cho mọi người. Chỉ có một vài kẻ mang trong mình tính cách ngang tàng, đã quen cuộc sống kiếm ăn trên lưỡi đao.

Đúng lúc này thuộc hạ của hắn mang trà tới, hắn mở cửa nhận lấy khay trà rồi tiếp tục đóng cửa lại. Sau khi rót cho sư phụ chén trà để ông nhâm nhi, Mai Bất Phục bắt đầu tính toán an bài tiếp theo. Mấy kẻ ngang tàng trong sơn trại khó mà chấp nhận quay về làm nông, hắn cần phải tìm cách an bài con đường khác cho bọn họ. Nếu như không thể được thì chỉ còn cách giết đi, tránh để bọn họ ngày sau gây chuyện, làm liên lụy đến những người khác.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hac-hac-ta-nhin-dai-thuc-nguoi-cung-rat-mi-thanh-muc-tu-ma.jpg
Hắc Hắc, Ta Nhìn Đại Thúc Ngươi Cũng Rất Mi Thanh Mục Tú Mà
Tháng 2 1, 2026
nu-nhi-roi-nui-dem-ta-thoi-thanh-an-the-cao-thu.jpg
Nữ Nhi Rời Núi, Đem Ta Thổi Thành Ẩn Thế Cao Thủ!
Tháng 1 20, 2025
tan-the-nu-nhan-tieu-hao-vat-tu-van-lan-tra-ve
Tận Thế: Nữ Nhân Tiêu Hao Vật Tư, Vạn Lần Trả Về
Tháng mười một 11, 2025
long-chau-khong-giau-ta-la-thien-su.jpg
Long Châu: Không Giấu, Ta Là Thiên Sứ
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP