Chương 176. Đứa trẻ cô đơn trên thế giới đẹp tươi.
Chương 176.
Sau khi Lê Niệm rời đi, hoàng đế đuổi tất cả người hầu ra ngoài sau đó ngửa đầu lên ra lệnh:” Quỷ Lười, ngươi đi gọi mấy người kia tới đây.” – Lão Quỷ Lười lập tức tuân mệnh mà đi, lão biết lần này xảy ra chuyện lớn có lẽ đám bọn lão sẽ có nhiệm vụ.
Quỷ Lười rời đi, Lê Tấn lại hỏi :” Lão quỷ, ngươi cảm thấy chuyện này như thế nào?”
Quỷ Y ở trên xà nhà đáp:” Rất khó nói, có vẻ như thích khách ra tay rất bất ngờ, có hai khả năng xảy ra . Thứ nhất là Quý Phi cùng Nhị Nương, Tứ Nương bị đối phương nhất kích tất sát, vậy thì không có gì để nói thêm. Thứ hai, thích khách không thể trong lần ra tay thứ nhất gây ra tổn thương cho Tứ Nương, Nhị Nương thì khả năng cao là bọn họ đã mang Quý Phi chạy. Khinh công của Nhị Nương có thể xem là thiên hạ nhất tuyệt, nàng cố ý mang người chạy thì trên đời khó có ai truy kịp. Tứ Nương lại giỏi ám khí, có nàng hộ tống hẳn là không có vấn đề gì.”
Lê Tấn hỏi:”Có khả năng nào là Tiểu Mai bị hại, hai người kia không việc gì hay không?”
Quỷ Y lắc đầu nói :” Không thể nào, nếu như Quý Phi xảy ra chuyện, Tứ Nương và Nhị Nương còn sống thì bọn họ sẽ đại khai sát giới. Trên sông không thể triển khai quân trận, ta không tin đối phương có thể cản hai người bọn họ .”
Lê Tấn nghe vậy thì tạm thời có thể nhận định, một là cả ba người đều đang bị chết chìm ở chỗ nào đó ở trên sông, hai là bọn họ đã chạy thoát . Theo thông thường người chết trên sông lúc đầu sẽ chìm, mấy ngày sau sẽ nổi lên, trừ trường hợp bị cuốn xuống xoáy cát, khả năng cả ba cùng rơi vào xoáy cát là không tưởng. Vậy cho nên trong vài ngày tới không tìm được thi thể của ai thì chứng tỏ ba người bọn họ đã chạy thoát, có thể đang bị kẻ địch truy lùng.
Tính toán một hồi, Lê Tấn nói:”Đợi Quỷ Lười và mọi người trở lại, ngươi dẫn theo Ma Cờ Bạc tới Nghệ An. Ngươi đi truy tra thích khách, cần tìm hiểu rõ ràng tình hình xem người còn sống hay chết.”
Quỷ Y hiểu rõ nhiệm vụ của mình, từ đây đến Nghệ An dùng khinh công của bọn lão phải mất 5 ngày bốn đêm mới chạy tới nơi. Trong quãng thời gian đó nếu vẫn chưa thấy xác thì chứng tỏ Nhị Nương, Tứ Nương và Quý Phi không bị giết trên sông. Bọn lão cần tìm hiểu xem đám người Chiêm có giết được bọn họ sau đó hay không, nếu như đáp án là không thì chứng tỏ mọi người vẫn an toàn, bọn họ sẽ tự tìm cách trở về Đông Kinh.
Quỷ Y hỏi thêm:” Trong trường hợp không may thì chúng ta làm gì ?”
Lê Tấn gằn giọng nói:” Vậy thì chúng ta sẽ khiến đám người Chiêm phải hối hận.”
Quỷ Y trong lòng hiểu rõ, nếu Quý Phi thực sự không còn thì đám người Chiêm đó thảm rồi. Tiểu chủ nhân sẽ dùng mọi thủ đoạn có thể khiến bọn chúng thống khổ, sự thống khổ đến từ linh hồn.
***
Nửa canh giờ sau, tám người đều tề tụ đầy đủ ở Điện Bảo Quang, ngay lập tức Ma Cờ Bạc theo Quỷ Y rời đi, bọn họ mang theo đồ nghề lặng lẽ xuôi nam. Lê Tấn nghĩ ngợi một chút liền ra lệnh:” Hoạ Sĩ ngươi đi Thuận Hóa mang đầu của thủ lĩnh trại Hồng Phúc về đây cho ta.”
Lão Hoạ Sĩ lập tức nói “tuân mệnh” lão chuẩn bị rời đi thì Lão Ma Rượu kéo tay áo lại, tiếp đó Lão Ma Rượu hỏi:” Tiểu chủ nhân, rốt thủ lĩnh trại Hồng Phúc đã làm gì vậy?”
Lê Tấn nghe vậy thì trong đầu có suy nghĩ, hỏi lại:” Ngươi quen biết thủ lĩnh trại Hồng Phúc ư ?”
Lão Ma Rượu đáp:” Ta và hắn có chút quen thân, có thể nói cho ta biết hắn đã làm gì không ?”
Không đợi Lê Tấn mở miệng, Lão Quỷ Lười trả lời:” Cẩm Y Vệ báo lại, trại Hồng Phúc tàn sát hai thôn trang ở nam Thuận Hóa. ”
Lão Ma Rượu hơi sững người, lão không tin chuyện này là thật . Lão Ma Rượu nói:” Xin hãy cho ta đi trại Hồng Phúc một chuyến, khi trở về ta sẽ cho tiểu chủ nhân câu trả lời thoả đáng.”
Lê Tấn biết Lão Ma Rượu không tin chuyện này là thật, hắn đây là muốn tự mình đảm bảo. Mấy năm quen biết chưa từng thấy thái độ này của lão, điều này chứng tỏ tên thủ lĩnh trại Hồng Phúc và lão có quan hệ không tầm thường. Lão đã cầu xin thì Lê Tấn không tiện từ chối, hắn đáp ứng để lão đi tra rõ chuyện này.
Lão Ma Rượu tạ ơn rời đi, trước khi đi lão còn đảm bảo nếu chuyện này là thật, lão sẽ mang tên thủ lĩnh trại Hồng Phúc trở về Đông Kinh đợi Lê Tấn xử trí. Lê Tấn biết lão sẽ không phản bội mình, hơn hết thảy lão không thể phản bội lại sứ mệnh của quỷ ảnh. Nếu không chín người còn lại sẽ không buông tha cho lão, khi đó có thể là Quỷ Y sẽ tìm lão tính sổ sách.
Đợi Ma Rượu rời đi, Lê Tấn lại ra lệnh:” Hoạ Sĩ, ngươi đã không cần đi Thuận Hóa thì ra khỏi thành chạy một chuyến. Hướng nam Đông Kinh có một thôn tên là An Thái, ngươi tới đó gặp người liền giết cho ta.”
Lão Hoạ Sĩ nghe vậy thì kích động, đã rất lâu rồi lão không được giết một cách thoải mái. Hoạ Sĩ tuân mệnh đi ngay, lần này thanh đại đao của lão có thể uống máu thoả thích rồi.
Sau khi bốn người Quỷ Y, Ma Cờ Bạc, Ma Rượu, Hoạ Sĩ rời đi, Lê Tấn quyết định để Quỷ Lười và Biến Thái tiếp tục canh gác, Đầu Bếp và Ma Đếm Tiền thì tối đến thay phiên canh gác. An bài xong mọi chuyện Lê Tấn tiến vào trong hậu điện, có người còn chờ hắn nói chuyện.
***
Ở phía trong, Chiêm Hồng Cơ ngồi trên Long Sàng hết sức lo lắng. Nàng nghe rõ ràng từng mệnh lệnh của Lê Tấn, đặc biệt mệnh lệnh cuối cùng của hắn khiến nàng hoảng sợ.
Nhìn thấy Lê Tấn xuất hiện trước mặt mình, Chiêm Hồng Cơ hỏi:” Chúng ta có thể nói chuyện sao ?” – Lê Tấn nhìn nàng đáp:” Có thể.”
Chiêm Hồng Cơ có chút bất ngờ vì hắn dễ dàng đồng ý như vậy, cơ bản giữa hai người chưa từng có cái gọi là trò chuyện. Tất cả giao tiếp của hai người từ trước tới nay chỉ ở mức tối thiểu, dù nàng đã từng muốn cùng hắn trò chuyện nhưng không được chấp thuận, quan hệ giữa hai người chính là kỳ quái như vậy. Nàng hỏi:” Ngài biết từ khi nào ?”
Lê Tấn đáp lại nàng :” Từ lần đầu tiên chúng ta cùng nhau thì trẫm đã biết.”
Chiêm Hồng Cơ nghe vậy thì sửng sốt, nàng có thật nhiều điều không hiểu. Nàng không rõ bản thân mình đã lộ sơ hở ở chỗ nào? Không hiểu tại sao Lê Tấn lại không vạch trần mọi chuyện . Nàng hỏi hắn:” Ngài đã biết mọi chuyện, vậy tại sao vẫn để ta bên cạnh ngài ?”
Lê Tấn trầm tư một chút sau đó hắn đáp:” có nhiều lý do khiến ta để nàng bên cạnh, có thể kể đến như nàng rất đẹp, múa hát đều hay, rất biết phối hợp trên giường, lại vô hại đối với ta . Ngoài ra ta cảm thấy chúng ta là cùng một loại người nên muốn giữ nàng bên cạnh .”
Chiêm Hồng Cơ hỏi:” Ta thực sự đẹp vậy sao?” – Lê Tấn không ngần ngại đáp:” Rất đẹp”.
Thực sự với Lê Tấn thì Chiêm Hồng Cơ là một mỹ nhân sở hữu thân hình nóng bỏng, đường cong cơ thể của nàng có thể xem như tuyệt mỹ. Đem ra so sánh với Tiểu Mai thì có thể nói cả hai không có chênh lệch, có chăng làn da Tiểu Mai trắng sữa, còn nàng có nước da ngăm khoẻ khoắn.
Chiêm Hồng Cơ giận hỏi:” Ngài đã thấy ta đẹp, vậy tại sao bỏ mặc ta mấy tháng không thèm ngó ngàng.”
Lê Tấn đáp :” Bởi vì ta trở thành hoàng đế, chúng ta thật khó tiếp tục ở chung.”
Chiêm Hồng Cơ cười hỏi lại:” Chứ không phải ngài đã có mỹ nhân khác nên không cần ta nữa sao?”
Lê Tấn nghe vậy thì không phản bác, hắn đáp:” Ta không phủ nhận, thực sự có một phần vì lý do này .”
Chiêm Hồng Cơ tiếp tục hỏi:” Vậy tại sao ngài lần này lại cứu ta ?”
Lê Tấn đáp:” Bởi vì nàng quá không cẩn thận bị người khác bắt được, ta muốn cứu tính mạng của nàng.”
Chiêm Hồng Cơ trầm tư suy nghĩ, nàng không rõ lắm tại sao Lê Tấn làm vậy, hai người rõ ràng là kẻ địch. Nàng hỏi:” Tại sao ngài nhất định muốn cứu mạng ta?”
Lê Tấn đáp:” Ta đã nói rồi, chúng ta là cùng một loại người. Ta muốn bảo vệ nàng, cũng là muốn bảo vệ một phần của chính mình.”
Chiêm Hồng Cơ hỏi:” Vậy theo ngài chúng ta là loại người gì ?”
Lê Tấn đáp:” Chúng ta là những đứa trẻ cô đơn trên thế giới đẹp tươi này, ít nhất lần đầu tiên ta gặp nàng, chúng ta đều là như vậy.”
Nói đến đây Lê Tấn lại nhớ lại lần đầu tiên xem Chiêm Hồng Cơ múa hát ở Bắc Viện của Hoan Lạc Viên. Cả đời này hắn không quên được ánh mắt khi đó của nàng, ánh mắt chất chứa đầy sự cô đơn, lạc lõng . Đúng lúc đó hắn cũng trong tình trạng tương tự, cho nên hắn đã không kiềm chế được mà thuận thế để nàng đến bên cạnh mình.
Chiêm Hồng Cơ nghiền ngẫm, đứa trẻ cô đơn trên thế giới đẹp tươi sao. Có lẽ đó chính là sự miêu tả đúng nhất về tình trạng của nàng khi đó. Chỉ là dần dà với sự xuất hiện của hắn khiến nàng bớt đi cảm giác cô đơn, lạc lõng. Nàng tò mò hỏi hắn:” Ngài có từng yêu ta chưa ?”
Lê Tấn im lặng không đáp, đây giống như câu trả lời của hắn. Chiêm Hồng Cơ rất thất vọng, nàng cười đầy chưa chát hỏi hắn :” Tại sao vậy?”
Lê Tấn suy nghĩ một chút rồi đáp:” Chúng ta quá giống nhau, cơ bản chúng ta đều là những kẻ cô đơn giống như con sói lạc đàn vậy. Sói cô đơn cần kẻ có trái tim ấm áp đến sưởi ấm cho nó, chứ không phải là một con sói cô đơn khác.”
Chiêm Hồng Cơ chìm vào im lặng, nàng suy tư rất nhiều. Xong đó nàng hỏi:” Vậy ngài phong Phi cho ta là ý gì ?”
Lê Tấn đáp:” Ta nói rồi, ta là muốn bảo vệ tính mạng nàng. Đây chính là cách tốt nhất mà tả có thể nghĩ ra. Đương nhiên nếu nàng không muốn ở lại, sau khi bình phục có thể rời đi bất kỳ lúc nào. Ta không ép buộc nàng ở lại hoàng cung này.”
Chiêm Hồng Cơ hỏi:” Trong trường hợp mỹ nhân kia của ngài bị ngài Chiêm chúng ta giết thì ngài sẽ làm gì ?” – Nàng nghe rất rõ hắn đã nói, nếu Quý Phi chết sẽ khiến cho người Chiêm các nàng đau khổ.
Lê Tấn rất chậm rãi nói ra:” Nếu nàng ấy chết, trẫm sẽ đem 10 vạn người Chiêm vì nàng bồi táng.”
Chiêm Hồng Cơ nghe vậy thì rùng mình, 10 vạn người thì chính là toàn bộ người Chiêm còn lại ở Quảng Nam cũng không đủ. Sau khi Đại Chiêm Thành bị phá diệt, rất nhiều người Chiêm đã chạy trốn lên cao nguyên, tới phía nam vùng Phan Rang, thậm chí có không ít người chạy sang tận Chân Lạp, Ai Lao, Xiêm La. Lúc này nàng chỉ còn biết cầu trời cho nữ nhân mà nàng có chút ganh ghét đó còn sống, nếu không tai hoạ sẽ ập xuống đồng bào của nàng, một tại hoạ khủng khiếp.
PS: hãy search đứa trẻ cô đơn trên thế giới đẹp tươi nhé anh em.