Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-deu-muon-thanh-tien-cac-nguoi-vua-moi-xuyen-qua.jpg

Ta Đều Muốn Thành Tiên, Các Ngươi Vừa Mới Xuyên Qua?

Tháng 1 31, 2026
Chương 207: Danh dương vạn giới, Đạo Chủ quan tâm Chương 206: "Trốn?"
dau-pha-chi-dinh-cap-thien-phu

Đấu Phá Chi Đỉnh Cấp Thiên Phú

Tháng mười một 1, 2025
Chương 348: Kết thúc Chương 347: Mưu đoạt cổ ngọc
tru-dao-tien-do.jpg

Trù Đạo Tiên Đồ

Tháng 1 25, 2025
Chương 705. Đại kết cục Chương 704. Rất nhiều bảo vật
marvel-tu-thu-duoc-bat-ky-ky-bat-dau.jpg

Marvel: Từ Thu Được Bát Kỳ Kỹ Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 308. Chung cuộc cuộc chiến (3) Chương 307. Chung cuộc cuộc chiến (2)
be5a31624a0b46e02677fc5d86743726

Hồng Hoang: Rút Kiếm 10 Ức Lần, Chứng Đạo Cao Cấp Đại La

Tháng 1 15, 2025
Chương 322. Cực cảnh thăng hoa thế giới mới Chương 321. Đây vẫn chỉ là dò xét sao
van-gioi-linh-chu-khai-cuc-nhan-toc-cam-chu-dai-phap-su.jpg

Vạn Giới Lĩnh Chủ, Khai Cục Nhân Tộc Cấm Chú Đại Pháp Sư

Tháng 4 2, 2025
Chương 1079. Chém giết mê vụ Trấn áp hắc ám, tọa trấn viễn cổ Chương 1078. Đệ bát mai kỳ tích thần cách dung hợp!!!
hoang-lang-uong-ruou-300-nam-xuat-the-tuc-vo-dich

Hoàng Lăng Uống Rượu 300 Năm, Xuất Thế Tức Vô Địch

Tháng 1 12, 2026
Chương 622: Đại kết cục Chương 621: Vượt qua Thời Gian Trường Hà giáng lâm
sau-khi-say-ruou-dem-nham-chi-vo-lam-lao-ba.jpg

Sau Khi Say Rượu, Đem Nhầm Chị Vợ Làm Lão Bà

Tháng 2 2, 2026
Chương 286: không thể so sánh nổi Chương 285: thời đại của ngươi đã qua
  1. Đại Nam Quỷ Kí
  2. Chương 8: Trở Về
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 8: Trở Về

Thời gian thấm thoát trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, 5 năm thời gian đã qua.

Cái làng Voi năm nào bình yên êm ả, rộn rã tiếng cười bây giờ bao trùm một mảng âm u rợn người, ngôi làng từng có hơn 200 nhân khẩu bây giờ đảo mắt chỉ nhìn thấy vài nóc nhà toả khói trắng của bếp lửa buổi chiều tà, những ngôi nhà cổ kính không có hơi người cũng dần dần xuống cấp đổ nát, nhìn xung quanh chỉ là một đống hoang tàn.

Bấy giờ ở trước một ngôi mộ trong nghĩa địa của làng Voi, một cậu thanh niên tầm 20 tuổi mặc trên người một bộ quần áo đã sờn cũ, đang quỳ dập đầu trước một ngôi mộ, miệng thì thào.

“ Con trai bất hiếu bây giờ mới đến thăm mẹ được. “

Người thanh niên chính là thằng cu Hải năm nào bỏ đi biệt sứ, tất cả mọi người đều không hay biết hắn đã đi đâu hay là đã chết, lúc hắn đi chỉ để lại một bức thư cho ông bà ngoại nói lời tạm biệt.

Hắn lúc này khí chất trên người đã thay đổi, không còn là cậu thanh niên ngây ngô năm nào thay vào đó là một khí tức sát phạt toả ra bốn phía làm mấy thứ không sạch sẽ ở cuối nghĩa địa run cầm cập.

Bất giác một tiếng hô vang lên lên giữa không gian tịch mịch làm cho người ta giật mình.

“ Hải…là mày phải không? Hải?”

Hắn quay đầu lại nhìn chỉ thấy một người thanh niên trạc tuổi hắn tay đang cầm bó hương cùng cái cào làm cỏ, hắn liếc qua ngôi mộ sạch sẽ không một cọng cỏ của mẹ hắn mà trong lòng run lên, thằng bạn thân chí cốt năm nào bây giờ cũng đã cao ráo đẹp trai lên không ít.

“ Cảm ơn mày nha.”

Thằng Đăng đặt bó hương cùng cái cào xuống đất, đưa tay dụi dụi mắt miệng lẩm nhẩm.

“ Ơ có khi nào mình gặp ma không nhỉ?”

Sau đó thằng Đăng khẽ vả lên mặt, sau đó vẻ mặt vui mừng như điên lao lên mà ôm chầm lấy hắn.

“ Hải mày đã quay về!”

Bị thằng Đăng làm cho bất ngờ hắn khẽ nhăn mặt sau đó từ từ nói.

“ Ừ, tao đã trở về.”

Sau đó thằng Đăng cũng qua cơn kích động vội vàng buống hắn ra nhảy ra đằng sau, rồi đưa tay phủi phủi lên người miệng lầm bầm.

“ Ghê tởm, quá là ghê tởm không ngờ mình lại đi ôm ấp một thằng đực rựa.”

Hắn chỉ biết lắc đầu cười thằng Đăng tính vẫn bẩn bựa như năm nào, bất giác hắn nhếch miệng 5 năm thời gian đây là lần đầu tiên hắn cười lại, một cảm giác khó diễn tả ở trong lòng.

“ Cảm ơn mày đã chăm sóc cho mẹ tao.”

Thằng Đăng nhìn về mộ của mẹ hắn cũng chỉ biết cười gượng nói

“ Tao chỉ biết giúp mày như vậy thôi.”

Hắn vỗ vỗ lên vai thằng Đăng thay cho những điều muốn nói ở trong lòng, kiếp này có thằng bạn như vậy coi như không uổng.

Sau đó hai thằng thắp hương cho mẹ hắn rồi nhổ vài cây cỏ trên mộ, hì hục một lúc thằng Đăng bất giác hô lên.

“ 17h30 rồi, Hải mau về thôi tối ở bên ngoài nguy hiểm lắm.”

Hắn cũng cau mày rồi cũng gật đầu đi cùng thằng Đăng ra về, trên đường cũng hỏi han những chuyện vài năm gần đây, thằng Đăng vừa đi vừa kể, hắn ở một bên khi nghe thằng Đăng nói vẻ mặt cũng cực kì khó coi hai tay nắm chặt ánh mắt toát lên sát khí nhàn nhạt.

Đứng trước căn nhà gỗ 3 gian chứa đầy những kỉ niệm, mắt hắn bất giác đỏ lên khi thấy một ông cụ đang ngồi trước hiên nhà, tay run run đang cầm cốc nước ánh mắt nhìn xa xăm ra khoảng không trước nhà.

Nhìn ông ngoại tóc đã bạc trắng làn da đã nhăn nheo, trên mặt những vết chân chim đã hằn sâu, hắn chỉ biết thở dài, con người ai cũng có sinh lão bệnh tử không ai có thể thoát ra khỏi vòng sinh tử đó được.

“ Ông ngoại.”

Hắn nghẹn ngào mà hô lên, nghe thấy tiếng gọi, ông ngoại run run dùng đôi mắt mờ đục nhìn ra phía cổng, bất giác cốc nước trên tay ông rơi xuống miệng nói lớn.

“ Thằng cu Hải, là thằng cu Hải phải không? “

Hắn chạy lại đỡ lấy ông đang run run đứng dậy rồi dìu ông ngồi lại chiếc ghế bằng ghỗ.

“ Ông ngoại cháu xin lỗi.”

Ông ngoại đưa bàn tay khô gầy khẽ sờ lên mặt hắn miệng cười tươi.

“ Trở về là tốt rồi, về là tốt rồi..khụ…khụ.”

Ông ngoại vừa nói vừa ho hắn cực kì lo lắng nhìn ông, rồi đưa tay vào chiếc balo hắn vừa để xuống bên cạnh móc ra một hộp tròn nhỏ đổ ra một viên thuốc đen sì sì đưa cho ông.

“ Ông uống viên thuốc này đi ạ.”

Hắn vỗ vỗ lên lưng ông ngoại rồi bỏ viên thuốc vào miệng ông, rồi rót cho ông một cốc nước, khi ông ngoại uống song thuốc hắn liền đỡ ông vào trong nhà đặt ông nằm xuống giường.

“ Cái thân già này sắp về với tổ tiên mất rồi.”

Ông ngoại nằm xuống chiếc giường liền lẩm bẩm than thở, hắn thở dài hắn biết ông ngoại cũng chỉ sống được vài tháng nữa rồi ông cũng về với tiên tổ.

“ Ông sao ông lại nói vậy, ông còn phải bế chắt nữa chứ ạ.”

Nghe hắn nói ông ngoại cười ha ha nói.

“ Mong là như vậy, cháu mau mau lấy vợ để ông còn được bế chắt, chứ cái thân già của ông sắp không chịu được rồi.”

Hắn liền cười gượng, sau đó để ông ngoại nghỉ ngơi, hắn liền đi ra ngoài đứng trước hiên nhà ánh mắt nhìn xa xa về hướng đồi cây âm u miệng lẩm nhẩm.

“ Tao đã trở về, mày cứ chờ đấy.”

Đang nhìn xa xa hắn bị một giọng nói của trẻ con làm cho bừng tỉnh.

“ Ông nội ơi về ăn cơm.”

Hắn quay lại nhìn thấy một bé gái tầm 3 4 tuổi đang lật đật chạy vào trong nhà, nhìn vào vẻ mặt non nớt hắn dùng đầu gối cũng biết là con của cậu Ba, cái mặt của con bé giống y như đúc cái mặt của cậu Ba, hắn nở một nụ cười chân thành ngồi xuống nói.

“ Em tên gì?”

Thấy hắn bé gái khẽ giật mình nhìn hắn chằm chằm sau đó mỉm cười thật tươi, dùng giọng điệu non nớt nói.

“ Anh Hải, em tên Nhi.”

Hắn khẽ ngẩn ra con bé lại biết tên mình, hắn bế con bé lên mà hỏi.

“ Sao em biết anh thế?”

Con bé cũng không hề sợ hãi mà còn lấy tay chọc chọc vào mặt nó mà cười khanh khách.

“ Em nghe ông nội kể đó.”

Hắn nhăn mày rồi cười hỏi.

“ Vậy ông kể em nghe truyện gì nào?”

Con bé Nhi làm vẻ mặt thần bí nói.

“ Ông nội nói phải giữ bí mật không được nói cho ai, nên em không nói cho anh biết đâu.”

Hắn cười phá lên, lâu lắm rồi hắn mới có được lại cảm giác vui vẻ như vậy, con bé Nhi mới bé mà đã ranh ma như vậy lớn lên khéo lại làm cho một đống con trai bị tổn thương ấy chứ.

Sau đó con bé Nhi giãy xuống đất ngửa mặt lên nhìn hắn nói.

“ Em gọi ông về ăn cơm.”

Sau đó chạy tót vào trong nhà, hắn nhìn theo bóng lưng con bé khẽ thở dài lầm bầm.

“ Mong em một đời bình an.”

Hắn ở ngoài đã nghe tiếng ông ngoại than thở vọng ra.

“ Nào nào, đừng kéo ông, ông sắp ngã ra rồi.”

Con bé Nhi cầm một tay ông mà kéo đi hắn có chút lắc đầu nói.

“ Nhi em dắt ông đi từ từ thôi không ngã đấy.”

Hắn chạy lại đỡ ông rồi đưa ông về nhà chính, nhà hắn với nhà ông ngoại chỉ cách nhau khoảng 40 mét, đi 3 phút là đến sân nhà.

Vừa mới vào sân con bé Nhi đã gọi to.

“ Bố ơi, bố ra mà xem anh Hải này.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cao-vo-he-thong-troi-lam-ta-dai-luyen-thanh-than.jpg
Cao Võ: Hệ Thống Trói Lầm, Ta Đại Luyện Thành Thần
Tháng 2 9, 2026
662c5d8615ac6fead692c10f9f648cc8
Bắt Đầu Chán Nản Con Tin, Ta Bắt Đầu Đánh Dấu Lục Địa Thần Tiên
Tháng 5 19, 2025
sau-khi-chia-tay-ta-thanh-toan-cau-chu-no.jpg
Sau Khi Chia Tay, Ta Thành Toàn Cầu Chủ Nợ
Tháng 1 21, 2025
phan-phai-thieu-dai-duc-phi-long-cuoi-mat-lam-sao-thua.jpg
Phản Phái Thiếu Đại Đức, Phi Long Cưỡi Mặt, Làm Sao Thua?
Tháng 2 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP