Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tam-quoc-tu-giao-chau-bat-dau.jpg

Tam Quốc : Từ Giao Châu Bắt Đầu

Tháng 12 29, 2025
Chương 145 : Vạn Sự Sẵn Sàng. Chương 144 : Hoả Công Cùng Dạ Trạch.
72a043d315aaa8e85f9eaa8b61263616

Hồn Chủ

Tháng 1 15, 2025
Chương 266. Hồn Chủ thành thần! Chương 265. Thành thần, Lâm Anh
hong-hoang-ta-cung-hong-quan-binh-phan-the-gioi.jpg

Hồng Hoang: Ta Cùng Hồng Quân Bình Phân Thế Giới

Tháng 1 31, 2026
Chương 489: Khẩn Na La gặp nạn Chương 488: đến từ Nhiên Đăng uốn nắn
dong-vai-namikaze-minato-naruto-duoi-theo-goi-cha.jpg

Đóng Vai Namikaze Minato, Naruto Đuổi Theo Gọi Cha

Tháng mười một 29, 2025
Truyện Cùng Tác Giả-2 Truyện Cùng Tác Giả
vo-dich-thien-de.jpg

Vô Địch Thiên Đế

Tháng 2 5, 2025
Chương 3860. Phiên ngoại thiên hoàn tất Chương 3859. Sở Phong Vân thiên vận mệnh gặp gỡ
tai-fairy-tail-lai-bat-dau-lai-tu-dau-sinh-hoat.jpg

Tại Fairy Tail Lại Bắt Đầu Lại Từ Đầu Sinh Hoạt

Tháng 12 22, 2025
Chương 757: Animus: Vật này chính là dùng để giúp ta phục sinh ? Như thế nào cảm giác quen thuộc như vậy Chương 756: Fairy Tail tác phong quả nhiên cũng là như thế, có sức sống?
ta-mo-chinh-la-nha-tang-le-that-se-khong-giao-chem-yeu.jpg

Ta Mở Chính Là Nhà Tang Lễ Thật Sẽ Không Giáo Chém Yêu

Tháng 4 1, 2025
Chương 563. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 562. Thế giới mới
trong-sinh-1994-chi-gioi-bong-da-phong-van-2.jpg

Trọng Sinh 1994 Chi Giới Bóng Đá Phong Vân 2

Tháng 2 19, 2025
Chương 692. Phương Đông truyền kỳ Chương 691. Đi toàn thế giới lưu lại dấu chân
  1. Đại Hoang Kinh
  2. Chương 2251: Gặp lại Xuyên Sơn Giáp
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 2251: Gặp lại Xuyên Sơn Giáp

Có lẽ do ấn tượng ban đầu, Trương Sở luôn cảm thấy pháp bán thần chính là con đường đúng đắn.

Tiêu Ly nhìn dòng suối róc rách, lên tiếng:

“Các ngươi xem dòng suối này, thuận thế mà xuống, gặp đá thì rẽ, gặp đầm thì tụ, nhìn như nhu nhược thuận theo, nhưng đã bao giờ thấy nó thực sự đứt đoạn chưa?”

“Nó không tranh giành, không cố chấp vào hình hài, nên mới có thể dài lâu, có thể đổ ra biển lớn.”

“Đây cũng là điều 《 Nam Hoa Chân Kinh 》 đã nói: Nương theo cái chính yếu của đất trời, ngự chế sự biến đổi của sáu khí, để ngao du trong cõi vô cùng, kẻ ấy còn phải dựa dẫm vào đâu nữa?”

Hắn dừng một chút, nhìn Trương Sở bằng ánh mắt thâm thúy:

“Chân Thần pháp tu hành chính là cái ‘Nương theo cái chính yếu của đất trời’ này. Không khống chế mà là cộng minh; không cướp đoạt mà là dung nhập. Thân hòa cùng đạo, thần du cùng trời.”

“Luyện đến cực điểm, bản thân chính là đạo tắc, chính là đất trời.”

“Cái gọi là trường sinh chẳng qua là sự kéo dài tự nhiên của trạng thái này; cái gọi là nhảy ra ngoài tam giới ngũ hành cũng chỉ là cảnh giới ‘không dựa dẫm’ tự tại giữa thời không mà thôi.”

Phong Hữu Nhai hừ lạnh: “Đừng nghe hắn nói lời huyền hoặc!”

“Cộng minh? Dung nhập?”

“Ngươi đâu biết rằng, càng cộng minh với thiên địa đại đạo thì trúng độc càng sâu.”

“Đất trời này đã không cho phép người trường sinh xuất hiện nữa rồi. Muốn thoát ra ngoài tam giới, ngay từ đầu phải nghiền nát thiên đạo, khống chế pháp tắc này.”

Tiêu Ly nhẹ nhàng lắc đầu, vô cùng bình thản: “Lấy lực làm đạo, cuối cùng sẽ có lúc kiệt lực.”

“Lấy thế lấn trời, cuối cùng sẽ có ngày thế tan.”

“Tên điên kia, con đường của ngươi quá bá đạo, cũng quá cô độc.”

“Đặt bản thân đối lập với vạn đạo đất trời để thực hiện việc cướp đoạt, nhìn như đường tắt nhưng thực chất tai họa ngầm rất lớn. Kiếp số khốc liệt thế nào, ngươi rõ hơn ta.”

Lần này Phong Hữu Nhai im lặng hồi lâu, nhưng rất nhanh sau đó lại lạnh lùng nói: “Kiếp số? Chẳng qua là đá mài đao thôi!”

“Chém sạch vạn kiếp mới có thể thành tựu đạo quả vô thượng!”

“Quyết liệt không phải là trí tuệ.” Tiêu Ly than nhẹ.

Lập tức, Tiêu Ly lại ôn tồn nói với Trương Sở: “Chân Thần pháp lúc mới đầu có lẽ không mạnh mẽ bằng pháp bán thần.”

“Nó trọng ở trúc cơ, trọng ở cảm ngộ, trọng ở việc giao cảm với vạn vật để thấu rõ bản tâm.”

Nói đến đây, hắn bỗng như thấm mệt, nhẹ nhàng phất tay: “Thôi, nói nhiều vô ích, ta truyền trực tiếp Chân Thần pháp cho ngươi, ngươi tự mình lựa chọn là được.”

Phong Hữu Nhai lập tức hớn hở: “Ha ha ha, đáng lẽ nên như vậy từ sớm, nói nhảm lắm thế chẳng qua là sợ tiểu tử này không chọn con đường của ngươi, sợ thua ta chứ gì.”

Tiêu Ly bật cười, không thèm đối chọi với Phong Hữu Nhai, hắn chỉ nói với Trương Sở: “Đường ở dưới chân, cũng ở trong lòng.”

Nói xong, hư ảnh Tiêu Ly ngồi thẳng dậy trên tảng đá, ánh mắt trong trẻo nhìn Trương Sở:

“Ta nói quá nhiều ngược lại có thể làm nhiễu loạn bản tâm ngươi.”

“Chân Thần pháp rốt cuộc ra sao, cần ngươi tự mình trải nghiệm.”

Dứt lời, hắn chỉ tay như kiếm, nhẹ nhàng điểm vào mi tâm Trương Sở.

Không có khí thế kinh thiên động địa, không có dị tượng hào quang vạn trượng, chỉ có một luồng “dòng chảy” ôn hòa mà mạnh mẽ như suối nhỏ đổ ra biển lớn, như ánh sao rơi xuống trời đêm, lặng lẽ tràn vào thức hải Trương Sở.

Đó không đơn giản là văn tự, khẩu quyết hay hình ảnh công pháp, mà chứa đựng cả sự cảm ngộ về chí lý đất trời.

Là cách thức gần gũi với “Đạo” là pháp môn tu luyện thân tâm, cùng vô số thể ngộ huyền diệu về tự nhiên, sinh tử và thời không.

Trong đó, tinh túy của 《 Nam Hoa Chân Kinh 》 như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt tất cả.

Những khái niệm như “vô đãi” “tâm trai” “tọa vong” “tề vật” không còn là kinh văn trừu tượng mà hóa thành ý cảnh có thể cảm nhận và nắm bắt.

Trương Sở lập tức chìm đắm vào đó.

Hắn như hóa thân thành một hòn đá bên suối, cảm nhận dòng nước chảy qua ngàn năm.

Hắn như trở thành một chiếc lá trong rừng, thấu hiểu sinh cơ luân hồi bốn mùa.

Lại như thần du ngoài cõi hư không, tận mắt thấy các vì sao sinh diệt, đại đạo lưu chuyển.

Áo nghĩa của Chân Thần pháp không phải bị cưỡng ép nhồi nhét, mà như mưa dầm thấm lâu, xoa dịu nhận thức của Trương Sở.

Giờ phút này, Trương Sở thấu hiểu và hấp thụ với tốc độ kinh người.

Hắn chợt nhận ra, Chân Thần pháp thực sự không phải là sự thỏa hiệp với thiên địa đại đạo.

Mà là truy cầu một loại sức mạnh nguyên bản và hài hòa hơn, xuất phát từ sự cộng hưởng giữa “Ta” và “Đạo”.

Rất nhanh, những thông tin phức tạp và thâm ảo hơn đã được Trương Sở làm chủ.

Trong đó bao gồm cả sự siêu thoát, trường sinh và sức mạnh to lớn của thần cảnh…

Rất lâu sau, Trương Sở chậm rãi mở mắt, ánh nhìn thêm phần trong trẻo và sâu thẳm.

Hắn trịnh trọng cúi người hành lễ với hư ảnh Tiêu Ly: “Đa tạ tiền bối truyền pháp.”

“Đã hiểu chưa?” Tiêu Ly hỏi Trương Sở.

Bóng xám Phong Hữu Nhai và hư ảnh Tiêu Ly lúc này đều im lặng, ánh mắt tập trung vào Trương Sở.

Suối róc rách, bóng trúc lưa thưa, mảnh tiểu thiên địa này như đang nín thở chờ đợi.

Khí tức của Phong Hữu Nhai hơi căng thẳng, tuy tỏ ra tùy ý nhưng biên giới bóng xám khẽ rung động.

Tiêu Ly vẫn thong dong, chỉ là sâu trong mắt mang theo một tia dò xét và mong đợi.

Họ đều muốn biết, sau khi đã thấy rõ phong cảnh của cả hai con đường, vị Tiêu Dao Vương đương đại mang duyên phận của cả hai nhà, có thể tu luyện đồng thời pháp bán thần và Chân Thần pháp này sẽ lựa chọn thế nào.

Trương Sở cảm nhận ngọn lửa bán thần đang cháy ổn định trong cơ thể, lại dư vị đạo lý Chân Thần pháp mênh mông thâm thúy trong thức hải, hắn im lặng một lát rồi ngẩng đầu lên.

Hắn cười nói: “Ta quyết định tạm thời chọn con đường bán thần!”

Phong Hữu Nhai cười lớn: “Ha ha ha, tốt lắm tiểu tử, ta thích!”

Tiêu Ly mỉm cười: “Cũng được, vạn nhất phía trước không thông thì vẫn có thể quay lại.”

Hì hì, Trương Sở cũng tính toán như vậy, dù sao có đường lui, tại sao không đi xa hơn một chút trên con đường tìm chết này xem sao?

Lúc này Tiêu Ly phất tay: “Xong việc rồi, ngươi đi đi.”

Trương Sở vẫn còn thèm thuồng: “Xong rồi ạ?”

“Chứ ngươi nghĩ sao?” Hai bóng người đồng thời hỏi ngược lại.

Trương Sở đầy mong đợi nói: “Hai vị tiền bối, ta đến Thúc Kinh Các là để lấy Nam Hoa Chân Kinh quyển 4.”

Nói xong, Trương Sở xòe tay: “Quyển 4 Nam Hoa Chân Kinh đâu ạ?”

Giọng Phong Hữu Nhai đầy bất mãn: “Ta chẳng bảo ngươi rồi sao, nhìn thấy ta chính là thấy Nam Hoa Chân Kinh quyển 4.”

“Hiện giờ ngươi không chỉ gặp ta mà còn gặp Tiêu Ly, lấy được pháp của Tiêu Ly, ngươi đã có được Nam Hoa Chân Kinh quyển 4 rồi.”

Tiêu Ly cũng nói: “Nam Hoa Chân Kinh quyển 4 chính là Thúc Kinh Các này, lấy được gì đều do cơ duyên của bản thân, cơ duyên của ngươi đến đây là hết.”

Nhưng Trương Sở không đồng tình với cách nói này: “Không đúng, pháp hai vị dạy ta đều là cảm ngộ riêng của hai vị.”

“Theo lý mà nói, Nam Hoa Chân Kinh quyển 4 hẳn phải có những kinh văn chính thống miêu tả đặc điểm từng cảnh giới của thần cảnh và pháp môn tu luyện.”

“Hiện tại ta vẫn chưa có phần kinh văn đó, không tính là đã đạt được.”

Tiêu Ly nghe xong lập tức hỏi: “Ngươi không có sư phụ sao? Những thứ cơ bản này sư phụ ngươi phải dạy ngươi chứ.”

Trương Sở lắc đầu: “Nam Hoa Đạo Tràng lụi bại đã lâu, ta lấy đâu ra sư phụ.”

Thực tế, Tiêu Ly và Phong Hữu Nhai chỉ là hai đạo bóng dáng còn sót lại nơi đây, nếu Trương Sở không xông vào thì căn bản không thể kích hoạt chúng.

Chỉ là bóng dáng mà thôi, họ không hề biết thế giới bên ngoài đã vật đổi sao dời.

Trương Sở kể lại tình hình thực tế bên ngoài cho hai người nghe, cả hai nghe xong đều lặng người đi.

Rất nhanh, Tiêu Ly thở dài: “Ngươi nói với chúng ta những điều này cũng vô dụng, năm đó chúng ta chỉ để lại một bóng hình ở đây thôi.”

Phong Hữu Nhai cũng nói: “Thực chất chúng ta chỉ là một phần của Nam Hoa Chân Kinh quyển 4.”

“Ngươi đã là Nam Hoa Thánh Tử, muốn lấy được trọn vẹn Nam Hoa Chân Kinh quyển 4 thì phải tự mình nghĩ cách, chúng ta không giúp được.”

Cuối cùng, Trương Sở bái biệt hai người, ý thức quay trở lại bên trong Thúc Kinh Các.

Lúc này Trương Sở đứng dậy, quan sát toàn bộ Thúc Kinh Các.

Hắn muốn ngưng tụ hoàn toàn Nam Hoa Chân Kinh quyển 4 để mang theo bên mình.

Bởi vì Trương Sở luôn lo lắng về Nam Hoa Đạo Tràng.

Lúc trước khi Trương Sở chuẩn bị trở thành Nam Hoa Thánh Tử, đã có thứ gì đó bí ẩn điều khiển một con quái vật đầu dê định ngăn cản hắn.

Sau đó, thứ đó còn từng thi triển Chiết Thọ Chú suýt nữa giết chết Trương Sở.

Con quái vật đầu dê kia sau khi trúng Chiết Thọ Chú đã lập tức già đi thành xương khô, nhưng kẻ thủ ác phía sau màn vẫn lẩn trốn, mãi không xuất hiện.

Nói cách khác, toàn bộ Nam Hoa Đạo Tràng thực chất vẫn luôn ẩn chứa một mối nguy hiểm lớn, mối nguy đó có vẻ liên quan đến Cổ Thần.

Chính vì sự tồn tại của mối nguy hiểm nào đó nên Trương Sở vẫn chưa nhận thánh tử đại ấn của Nam Hoa Đạo Tràng.

Trương Sở còn nhớ lúc ấy Vệ Bạch Y đã bảo chỉ cần hắn tu luyện tới thần cảnh là có thể về nhận ấn.

Nhưng vấn đề là Vệ Bạch Y hiện tại chưa tới.

Nghĩ kỹ lại, lần trước đại ấn của Nam Hoa Đạo Tràng hình như chính là do Vệ Bạch Y cầm đi…

“Vệ Bạch Y không đến, mối nguy hiểm ẩn giấu ở Nam Hoa Đạo Tràng sẽ không lộ diện, thứ gì mang đi được thì ta phải mang đi trước.” Trương Sở thầm tính toán.

Lúc này Trương Sở đứng trong Thúc Kinh Các, chuẩn bị thử xem có thể biến cả Thúc Kinh Các thành Nam Hoa Chân Kinh quyển 4 hay không.

Nhưng đúng lúc này, Trương Sở bỗng cảm thấy có một loại khí tức nào đó lướt qua mình.

Luồng thần thức đó biến mất trong nháy mắt, giống như một tồn tại cường đại nào đó “vô tình” lướt qua.

Nhưng linh giác của Trương Sở nhạy bén dường nào, hắn lập tức căng thẳng: “Không đúng!”

Ngay sau đó, Trương Sở vận dụng quyền hạn Nam Hoa Thánh Tử, thần thức lập tức bao trùm toàn bộ Nam Hoa Đạo Tràng để xem kẻ nào đang âm thầm nhìn trộm.

Ngay lập tức Trương Sở nhìn thấy một con thú nhỏ trông như Xuyên Sơn Giáp đang chạy về phía sâu trong Nam Hoa Thánh Địa!

“Lại là ngươi!” Trương Sở nhận ra con Xuyên Sơn Giáp này.

Mấy năm trước, kẻ thi triển Chiết Thọ Chú mưu toan giết chết cả Trương Sở lẫn quái vật đầu dê để bịt đầu mối chính là nó!

Hay nói cách khác, con Xuyên Sơn Giáp này là một phần của tồn tại ẩn giấu kia.

Lúc trước Trương Sở định bắt nó nhưng nó đã nhanh chân chạy thoát, theo lời Vệ Bạch Y thì nó đã trốn vào Tam Xích Giản.

Vệ Bạch Y cũng từng đi theo con đường đó để vào Tam Xích Giản, thậm chí còn gây ra Tam Xích Triều.

Nhưng Tam Xích Giản ở Nam Hoa Đạo Tràng dường như có khác biệt không nhỏ với Tam Xích Giản trong nhận thức của Trương Sở.

Lúc này, cảm nhận được vị trí của con Xuyên Sơn Giáp một lần nữa, Trương Sở bước ra một bước đuổi theo.

“Lần này xem ngươi chạy đường nào!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cuu-long-thanh-to.jpg
Cửu Long Thánh Tổ
Tháng 3 11, 2025
toan-cau-luan-hoi-ta-than-phan-co-van-de.jpg
Toàn Cầu Luân Hồi: Ta Thân Phận Có Vấn Đề
Tháng 2 1, 2025
ta-tu-luyen-tro-choi.jpg
Ta Tu Luyện Trò Chơi
Tháng 1 24, 2025
mo-dau-xuyen-khong-thanh-cay-cuop-doat-khi-van-chu-thien-van-gioi.jpg
Mở Đầu Xuyên Không Thành Cây, Cướp Đoạt Khí Vận Chư Thiên Vạn Giới
Tháng 4 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP