-
Đại Hàng Hải: Thần Cấp Phân Thân Bắt Đầu Từ Ryomen Sukuna
- Chương 732: So với ngươi còn mạnh hơn ức điểm Aizen, Kikyou phối hợp
Chương 732: So với ngươi còn mạnh hơn ức điểm Aizen, Kikyou phối hợp
Thời gian trôi qua.
Lúc mặt trời lặn.
Dưới chân thác nước lớn.
Ranila nhìn về phía Jellal cùng Siegrain đứng trước mặt.
Dung mạo hai người giống hệt nhau, điểm khác biệt duy nhất chính là ánh mắt, khí chất, và đương nhiên, cả hình xăm màu đỏ ở khóe mắt.
Để tạo sự đối xứng, hai người mỗi người một bên.
Jellal mang hình xăm bên phải, còn Siegrain lại là bên trái.
Sau này, đối ngoại, họ sẽ xưng là huynh đệ song sinh.
“Chúc mừng, chúc mừng. Các ngươi đã xuất sư.”
“Có thể ra ngoài dạo chơi rồi.”
Lúc này, hai người nghe lời Ranila nói, trên trán không khỏi xuất hiện hắc tuyến.
Cái gì gọi là ra ngoài dạo chơi? Thực lực của họ bây giờ rất mạnh mẽ.
Lúc này, do tu luyện bịt kín nên chưa tiếp xúc với tin tức bên ngoài, hai người vẫn còn chút tự tin.
Ranila cũng không cung cấp tin tức gì cho họ.
Với năng lực hiện tại của cả hai, ra ngoài không lâu, họ sẽ nhanh chóng thăm dò được phần lớn tin tức trên biển cả.
“Ranila tiên sinh, chúng ta sẽ quay về thăm người.”
Lúc này, sắc mặt Siegrain vô cùng ôn hòa, nhìn qua vẻ hiền lành.
Chỉ là.
Ranila biết, tính cách của người này chắc chắn không phải là ý định quay về thăm hỏi hắn, mà là muốn trở về đào tạo chuyên sâu thêm.
Cho nên hắn mỉm cười.
“Tốt! Chỉ là trước khi trở về, ngươi cần kiểm nghiệm chút thành quả trưởng thành đã! Ta cho ngươi một mục tiêu.”
“Ngươi biết Aizen chứ!”
Nghe lời Ranila, Siegrain gật đầu.
Trong ký ức của hắn, tên của mỗi tiền bối đều có, dĩ nhiên hắn cũng biết tên Aizen.
“Năng lực của tên kia kỳ thực cũng không sai biệt lắm so với ngươi, ân, nhưng nếu xét ở hiện tại thì hắn vẫn mạnh hơn ngươi một chút.”
“Hắn ra ngoài cũng chưa lâu, là chuyện của mấy tháng trước.”
“Hãy đợi đến khi hạ gục được hắn hoặc đừng để thua quá thảm, đến lúc đó ta rất hoan nghênh ngươi trở về thi nghiên cứu.”
Thi nghiên cứu… Nghe đến hai chữ này.
Siegrain hơi nghi hoặc, bất quá hắn vẫn lễ phép cười đáp.
“Không thành vấn đề, Aizen tiền bối dẫn trước ta mấy tháng.”
“Vốn lấy năng lực của ta, hẳn là rất nhanh sẽ có thể đuổi kịp.”
Lúc này, Siegrain bắt đầu nói lời chắc chắn gây họa.
Siegrain bây giờ vẫn còn tự tin không nhỏ.
Bởi vì Cấm Kỵ Ma Pháp của hắn quả thực lợi hại.
Sau khi Jellal và Siegrain phân tách thân phận Song Niệm Thân.
Nếu luận về Ma Pháp riêng biệt.
Jellal kế thừa Thiên Thể Ma Pháp, còn Siegrain lại kế thừa Cấm Kỵ Ma Pháp cùng với Phục Chế Ma Pháp.
Thiên Thể Ma Pháp tạm thời chưa bàn tới.
Ma Pháp Cấm Kỵ ít nhất phải chiếm một trong các đặc tính: nguy hiểm cao, uy lực quá lớn, hoặc có tác dụng phụ mãnh liệt mới có thể được gọi là Cấm Kỵ Ma Pháp.
Cấm Kỵ Ma Pháp Sư của Siegrain khiến hắn có lực tương tác mạnh mẽ với Ma Pháp Cấm Kỵ.
Nói đơn giản, hắn rất dễ dàng nghiên cứu ra Cấm Kỵ Ma Pháp của mọi hệ.
Ý nghĩa thông thường là thiên tài Ma Pháp toàn hệ bẩm sinh.
Dù là Thiên Thể Ma Pháp của Jellal.
Siegrain cũng nhờ Phục Chế Ma Pháp mà sao chép lại Thiên Thể Ma Pháp rồi bắt đầu giải nghiên cứu huyền bí của nó.
Với Phục Chế Ma Pháp của hắn.
Chỉ cần Jellal có Ma Pháp mới, hắn có thể trộm được, sau đó nghiên cứu cơ sở sâu hơn.
Chờ khi cơ sở đạt tới trình độ nhất định, hắn sẽ có thể sáng tạo Cấm Kỵ Ma Pháp của Thiên Thể Ma Pháp.
Hơn nữa, không chỉ là Thiên Thể Ma Pháp, các chủng loại Ma Pháp khác cũng có thể như thế.
Đương nhiên, đây là phương hướng phát triển của Siegrain trong tương lai.
Hiện tại, hắn vẫn đang trong giai đoạn học tập thành thành thật thật.
Cấm Kỵ Ma Pháp mà hắn cùng Jellal vừa thi triển không phải do hắn nghiên cứu ra, mà là trực tiếp thỉnh bí kinh từ Ranila.
Đối với phương thức trở nên mạnh mẽ nhanh chóng kiểu này.
Siegrain hoàn toàn không bài xích, thậm chí có phần rất cầu danh lợi.
Trong lúc Ranila giảng giải Ma Pháp, hắn cảm giác như được tận mắt nhìn thấy Thâm Uyên Ma Đạo.
Vẻ huy hoàng ấy khiến hắn muốn cầu xin Ranila truyền thêm bí kinh nữa.
Chỉ là Ranila cảm thấy.
Nhân viên phải học cách tự mình cố gắng, không nên cứ luôn nghĩ để ông chủ đút cơm tới tận miệng.
“Đi thôi! Truyền Tống Trận ở ngay đây.”
“Với Thiên Phú Cấm Kỵ Ma Pháp của ngươi, ta hết sức coi trọng ngươi.”
“Còn có ngươi, Jellal, Thiên Thể Ma Pháp cũng rất mạnh, tiền cảnh phát triển cũng rất tốt.”
“Nói không chừng… sau này Siegrain vì bác học quá mức ngược lại sẽ đánh không lại ngươi.”
Nghe lời Ranila nói, Jellal gật đầu.
Hai người lần lượt cáo biệt, nhìn bóng hình họ biến mất.
Ánh mắt hắn xuyên không gian, sau đó nhìn thấy họ trực tiếp mỗi người đi một ngả.
Ranila lắc đầu.
Tính cách hai người kỳ thực không hề giống nhau, chỉ là ở trước mặt hắn có phần khắc chế đôi chút.
Jellal luôn cảm thấy Siegrain quá cực đoan, còn Siegrain thì cảm thấy Jellal cũng cực đoan không kém.
“Thế giới có chân lý hai mặt, các ngươi chỉ là đều cầm một mặt…”
Vào đêm.
Trong Sơn Cốc Mộng Ảo của đảo Rusukaina.
Bên cạnh cây hoa thụ màu hồng.
Mặt hồ nhỏ hiện lên sóng biếc, một chiếc thuyền gỗ trôi nhẹ trên hồ.
Trong hồ nở rộ những đóa hoa sen non phấn.
Gió thổi phất phơ, mang đến hơi nước mát lành cùng hương hoa.
Những đóa sen phấn xung quanh thuyền gỗ nhỏ cũng theo đó mà chập chờn.
“Kagome, nàng nhìn xem mặt trăng này, vừa lớn lại vừa tròn.”
Trên thuyền nhỏ, Kagome nằm trong lòng Ranila nghe hắn dừng lại.
Nàng nhìn bầu trời, bất đắc dĩ phối hợp.
“Giống như môi đỏ của thiếp, vừa đỏ lại vừa ngọt…”
Nghe Kagome phối hợp, ngón tay Ranila nâng chiếc cằm thon của nàng lên.
“Kagome, môi của nàng nhìn qua quả thật rất đỏ đấy!”
“Không phải là bị bệnh chứ!”
“Vừa vặn…”
“Bổ Ma của ta có thể dễ dàng trị liệu…”
Nhìn Ranila vẫn còn đang đùa dai.
Kagome nhịn không được liếc mắt.
Sau đó nàng do dự một chút, hai tay kéo lấy cổ hắn, đầu trực tiếp áp sát.
Cảm thụ được vị ngọt nhẹ khuấy động trong miệng và hàng mi của thiếu nữ trước mắt đang hơi hơi rung động.
Hai gò má phấn nộn ửng đỏ trên mặt nàng lộ ra vẻ đặc biệt mê người.
Thế là, Ranila ôm chặt bóng hình xinh đẹp mềm mại trong ngực, nhấm nháp mùi hương của nàng.
Trong hồ phản chiếu trăng và sen, cùng với đom đóm phiêu đãng lóe lên.
Không biết qua bao lâu.
Hắn buông ra Kagome đang dường như hít thở không thông, nhìn nàng hơi hơi cúi đầu.
Ranila dùng hai tay nâng khuôn mặt nàng lên.
“Ta còn không biết, Kagome nàng lại biết trợn trắng mắt.”
Nhìn ánh mắt mê ly của nàng bắt đầu trở nên sắc bén, Ranila nhéo nhéo khuôn mặt Kagome.
Mềm mại, đàn hồi, giàu collagen.
“Nàng trợn trắng mắt trông rất khả ái, có thể lật nhiều chút.”
“Hừm hừm…”
Kagome dùng hai tay kéo tay Ranila xuống, giận dỗi nói.
“Sau đó… Bị bệnh đục thủy tinh thể?!”
“Ách… Nếu thật sự bệnh đục thủy tinh thể, ta cũng cảm thấy dễ nhìn.”
Nghe Ranila nói, Kagome không cãi cọ nữa, lại lần nữa xông tới mặt.
Ranila nhìn Kagome lần thứ hai chủ động, đưa tay khẽ vuốt mái tóc dài phiêu dật của nàng, không nói thêm gì nữa.
Cũng không lâu lắm.
Trong hồ nhỏ chỉ còn lại chiếc thuyền gỗ nhỏ yên tĩnh phiêu đãng.
Đêm thật dài, trăng tròn hoa hảo.