Chương 576: Chiến Ý Ngút Trời
Nghe được Hongo cảm khái, các thành viên khác của Tóc Đỏ đoàn hải tặc cũng không khỏi gật đầu.
Mặc dù không thể loại trừ khả năng vận khí của bọn hắn tốt.
Nhưng mà.
Chỉ cần có thực lực tại Ma khoáng, bên trong có nhiều vật phẩm có giá trị một chút thì dù sao cũng có thể gặp được.
Sau khi tháo cái đuôi của Cửu Tiết Xà xuống.
Sa sa sa!
Hongo lại đi vài bước, đi tới trước bụi Cửu Tiết Chi.
Xoát xoát vài lần đã chặt đứt mười ba cây Cửu Tiết Chi.
Từ trên người lại lấy ra một sợi dây thừng để buộc lại.
“Snake, lấy cái ba lô ra.”
Nghe được Hongo gọi, hoa tiêu Snake liền cởi cái siêu cấp ba lô cao chừng hai ba mét trên lưng xuống.
Khi đi tới thành phố sa lan, Tóc Đỏ cùng đồng bọn đã hạ quyết tâm phải vào Ma khoáng cỡ lớn.
Vì thế bọn hắn tự nhiên đã chuẩn bị đầy đủ.
Trước khi tới, bọn hắn đã chạy vào nội thành để lấy ra hai cái ba lô đã được chuẩn bị sẵn ở quán trọ.
Tất cả có hai ba lô, do người có thân hình cao lớn là Snake và Gab mỗi người cõng một cái.
Bây giờ vừa vặn cần dùng đến.
Hoa lạp! Hoa lạp!
Hongo lục lọi bên trong ba lô.
Từ bên trong lấy ra hai cái hộp lớn dài nửa mét.
Một cái cao một cái thấp.
Bên ngoài nhìn qua là làm bằng gỗ.
Nhưng theo Hongo mở nắp hộp, liền có thể thấy tầng bên trong là chất liệu hắc thạch.
Hắc thạch này chính là một loại của Ma khoáng.
Ma khoáng không chỉ có thể chế tạo ma khí, đồng dạng còn có một số cách sử dụng khác.
Việc chứa đựng đồ vật là một trong số đó.
Giống như hai cái hộp trước mặt Hongo, tầng hắc thạch bên trong được chế tạo từ Lười biếng Ma khoáng.
Bình thường, những Ma Thực và hạt nhân Ma thú sau khi gỡ xuống sẽ bị mất ma lực.
Nhất là ở những nơi có nồng độ ma lực thấp, chúng lại càng trôi đi nhanh hơn.
Hộp làm từ chất liệu thông thường thì không có tác dụng.
Cho nên.
Hộp được làm từ Lười biếng Ma khoáng tương đối được hoan nghênh.
Lười biếng Ma khoáng rất khó sản sinh phản ứng với những ma lực khác.
Dùng nó để đựng vật phẩm ma lực thì ma lực sẽ mất đi một phần.
Trong những chiếc hộp kín như vậy sẽ có một nồng độ ma lực nhất định. Từ đó khiến cho vật phẩm rất khó tiếp tục mất đi ma lực.
Đây là một phương thức chứa đựng tương đối ổn thỏa.
“Giải quyết xong!”
Sắp xếp gọn gàng và lần nữa bỏ đồ vật vào ba lô, Hongo cũng mang theo một mặt nụ cười xán lạn.
Bọn hắn mới tiến vào không lâu mà đã có thu hoạch như vậy, đây là một điềm tốt.
Nếu đi thêm một chút nữa, nói không chừng bọn hắn sẽ phát đại tài.
Nghe đồn những thuần ma có trí khôn cao sẽ chứa đựng rất nhiều bảo vật.
Nếu như kiếm được một khoản như vậy, hắn cũng không cần vì những chi tiêu trên thuyền mà đau đầu.
“Đi thôi!”
Hongo bảo Snake lần nữa cõng ba lô, rồi gọi đám người có thể rời đi.
“Khoan đã, con rắn này để lại đây quá lãng phí. Ta sẽ làm nó thành món ngon!”
Lời nói của Lucky làm Hongo trực tiếp xám mặt.
“Ngươi muốn làm món ngon tại địa phương quỷ quái này, chờ chút nữa hấp dẫn Ma thú, Ma vật tới thì làm sao bây giờ?”
“Còn nữa, nơi này bây giờ cũng không chỉ có chúng ta. Nơi đây có rất nhiều Ma văn sư khác.”
“Đi nhanh lên! Mỗi ngày đều ăn, còn chưa ăn đủ sao?”
Lời nói đầy oán khí của Hongo khiến đám người không khỏi cười ha hả.
Bởi vì Lucky với năng lực bản thân, mỗi ngày ăn đồ vật có thể nhiều hơn trước đó.
Việc này cũng dẫn đến bọn hắn mỗi ngày đều mở yến hội, chi tiêu tự nhiên cũng lớn hơn.
“Đi thôi!”
“Bây giờ chính là thời điểm mạo hiểm…”
Shanks cũng cười nói với Lucky.
Nhưng một câu còn chưa nói xong.
Sắc mặt của hắn khẽ đổi, trở nên ngưng trọng.
“Xem ra, có khách đến.”
Sắc mặt của Rayleigh cũng hơi đổi.
Ở đây do trường vực kỳ lạ bên trong Ma khoáng ảnh hưởng, cảm giác của hắn thậm chí không bằng Shanks.
Chỉ là Kenbunshoku đơn thuần.
So với Kenbunshoku cùng Cảm giác ma lực song trọng kết hợp của Shanks thì kém hơn một chút.
Tóc Đỏ cùng đồng bọn bắt đầu cảnh giác, đối với lời nhắc nhở của Shanks bọn hắn vẫn để trong lòng.
Nếu chỉ là những kẻ tầm thường.
Tuyệt không có khả năng làm lão đại của bọn hắn lộ ra vẻ mặt như thế.
Sa Đát! Sa Đát!
Thời gian trôi qua, một hồi tiếng bước chân từ thông đạo vắng vẻ và u ám truyền tới.
Người đến cũng đã hiện ra trong tầm mắt của Tóc Đỏ cùng đồng bọn.
Một đội thân ảnh thần bí mặc áo khoác cùng một kiểu xuất hiện.
Cổ áo khoác cao che khuất cằm, trên áo khoác màu đen có điểm thêm những hỏa cầu màu đỏ đang bùng cháy.
Một loại trang phục rõ ràng và dứt khoát như vậy.
Một cái liếc mắt đã làm Tóc Đỏ và mọi người nhận ra đối phương.
Ma văn giới công nhận công hội Ma văn phi pháp mạnh nhất, Bảy Ma sứ.
Sa Đát!
Tiếng bước chân của Bảy Ma sứ ngừng lại, một người trong số đó mang theo ngữ khí chế nhạo nói.
“Nhìn chúng ta đã phát hiện cái gì này?”
“Đây không phải là Tóc Đỏ đoàn hải tặc với uy danh hiển hách trên biển cả sao?”
“Cùng với…”
Hắn quét mắt nhìn Tóc Đỏ đoàn hải tặc rồi lại đặt ánh mắt lên người Rayleigh…
“Trong truyền thuyết phụ tá của Vua Hải Tặc, Minh Vương Rayleigh.”
“Ở đây vậy mà có thể đụng phải đại nhân vật như vậy, thật sự là may mắn.”
Nhìn thấy người trẻ tuổi đội khăn trùm đầu đối diện vừa mở miệng.
Rayleigh hơi cúi đầu, kính phản xạ ra một tia sáng chói mắt.
“Nipeiro – Tham lam Ma sứ.”
“Không ngờ tới quái vật tuổi trẻ như các ngươi cũng có thể chú ý tới lão già là ta sao?”
“So với ta, bây giờ các ngươi ngược lại càng có uy danh hơn!”
Nghe được lời nói của Rayleigh, Nipeiro cười mà không nói.
Ánh mắt hắn lướt qua bụi cây Cửu Tiết Chi đã bị thu hoạch cùng với Cửu Tiết Xà, đôi mắt khẽ sáng lên.
Sau đó dừng lại tại hai cái ba lô lớn ở sau lưng Snake và Gab.
Không có ý định tiếp tục trò chuyện nhảm với Rayleigh, Nipeiro chuyển tầm mắt sang người thanh niên tóc đen đang cầm đầu bọn hắn.
“Hội trưởng, ngươi thấy thế nào?”
Nghe được Nipeiro hỏi thăm, thanh niên tóc đen cầm đầu nhếch miệng lên.
“Thấy thế nào? Đương nhiên là gặp.”
“Coi như luyện tay một chút đi! Ta nghĩ, bọn hắn cũng sẽ không cự tuyệt một buổi giao lưu như vậy.”
Lời nói của Hội trưởng khiến ý cười của Nipeiro càng đậm, bất quá hắn vẫn nhắc nhở một câu.
“Có thể, lần này nhiệm vụ của chúng ta…”
“Nhiệm vụ? Lời ta nói chính là nhiệm vụ.”
“Thật sự là tùy hứng a! Không hổ danh là Hội trưởng.”
Nhìn xem hai người trước mắt giao lưu mà không coi ai ra gì.
Khí trường của các thành viên Tóc Đỏ đoàn hải tặc đều bị đè nén xuống.
Khí trường đè nén này khiến cho không khí vốn nhẹ nhõm gần như tiêu thất.
“Thủ lĩnh Bảy Ma sứ, Altek – Ngạo mạn Ma sứ, các ngươi dự định ở đây giao chiến sao?”
“Vị trí hiện tại có lẽ không thích hợp.”
Shanks đặt tay lên chuôi đao bên hông, đôi mắt phảng phất mang theo ánh sáng khiếp người.
Hắn có thể cảm giác được chuyện lần này không thể kết thúc êm đẹp.
Bảy Ma sứ không phải là đoàn thể dễ nói chuyện gì, chỉ sợ tiếp đó sẽ có một trận đánh ác liệt.
“Có quan hệ gì đâu!”
“Chỉ cần ta muốn, ở bất cứ nơi nào cũng có thể làm chuyện ta muốn làm, so với cái này.”
Altek đặt ánh mắt lên người Rayleigh.
“Ta càng hiếu kỳ một Hải tặc truyền kỳ ngày xưa rốt cuộc có thực lực như thế nào?”