Đại Hàng Hải: Thần Cấp Phân Thân Bắt Đầu Từ Ryomen Sukuna
- Chương 564: Lá Át Chủ Bài Xuất Hiện
Chương 564: Lá Át Chủ Bài Xuất Hiện
Nghe được cái tên này, rất nhiều người tại hiện trường lập tức tinh thần tỉnh táo.
Lần này cuối cùng không đến mức bỏ cuộc.
Ma văn à!
Trong thời đại ma văn, lấy hai chữ “Ma văn” để đặt tên cho công hội.
Cách làm của Chính Phủ Thế Giới khiến rất nhiều người cảm thấy vô cùng vô sỉ.
Nhưng mà khinh bỉ thì khinh bỉ.
Là người đề xuất hiệp hội ma văn.
Thực lực của Ma văn luôn được Giới Ma Văn công nhận.
Dù sao.
Chính Phủ Thế Giới rất sẵn lòng đầu tư tài nguyên.
Nếu không phải Thần Tích Chi Quốc tạo ra Thánh Quang Dược Tề, khiến Chính Phủ Thế Giới bị tuyệt sát.
Thì ảnh hưởng của Chính Phủ Thế Giới lên quần thể ma văn sử còn phải mạnh hơn nữa.
“A! Hội trưởng, đến phiên chúng ta.”
Trong một lối đi.
Một người trẻ tuổi nói với một người đàn ông trung niên phương Tây ăn mặc âu phục đen.
“Ân…”
Trung niên nam nhân gật đầu.
Sau đó quay đầu nhìn về phía một người đàn ông tóc lục thanh y đang lười biếng nằm trên Mộc Kiệu và nói.
“Jean, lát nữa đến lượt ngươi ra tay, phải nhất kích giành lấy thắng lợi.”
“Như vậy, vừa vặn có thể khiến Ma văn chúng ta dương danh thế giới.”
Hội trưởng Ma văn nhìn thấy rất rõ ràng.
Phía trước có đến mười một gia tộc liên tiếp bỏ quyền.
Trong tình huống này, mọi người tất nhiên sẽ đánh giá cao thực lực của những Thổ Thạch Nhân Ngẫu.
Lúc này, Ma văn họ lấy thế sét đánh lôi đình, nhất kích vượt qua ải, có sự so sánh mới càng trở nên rung động hơn.
Cơ hội này họ tuyệt đối không cho phép bỏ lỡ.
“Ân, thật là phiền phức!”
Jean nằm trên Mộc Kiệu với vẻ mặt lười nhác.
Hắn lười biếng làm những phản bác vô vị, đáp ứng rồi lại oán trách.
Đối với lời phàn nàn của Jean, hội trưởng đã miễn dịch.
Tên có ma lực lười biếng này.
Nếu không phải hắn được Chính Phủ Thế Giới bồi dưỡng từ đầu.
Sợ là rất khó sai khiến hắn.
“Nâng Jean lên, xuất phát!”
“Vâng, hội trưởng.”
Theo mệnh lệnh của hội trưởng, Mộc Kiệu của Jean được bốn người khiêng lên.
Hắn cứ như một lão gia, lười biếng được đám kẻ dùng ma văn mang ra khỏi thông đạo.
“Úc úc… Ma văn đăng tràng.”
“Các vị khán giả thân yêu, chúng ta có thể thấy Ma văn có một phong cách riêng khi đăng tràng.”
“Họ lại có một cái cỗ kiệu khiêng một người.”
“Đến, hướng ống kính vào người trên cỗ kiệu.”
Theo tiếng la lớn của Morgans.
Hình ảnh trực tiếp cũng tập trung vào thân thể Jean.
“Úc úc úc… Tóc lục thanh y, vẻ mặt lười biếng, thật sự là hình dạng quen thuộc.”
“Đây không phải vương bài Ma văn sao?”
“Người đàn ông đầu tiên trong Giới Ma Văn sở hữu huy chương ma văn cấp S.”
“Thường Thanh Thụ Jean!!”
Ngữ khí của Morgans có chút phù phiếm, nhưng hội trưởng Ma văn trong sân lại rất được lợi.
Mặc dù Jean không giữ chức vụ quản lý hay là hội trưởng.
Nhưng từ trước đến nay không có chuyện hội trưởng nhất định là người mạnh nhất.
Là một vương bài của công hội.
Hắn có thể nổi danh thì danh tiếng công hội cũng được tăng tiến rất tốt.
“Thường Thanh Thụ Jean!! Là hắn!!”
“Đây chính là Thường Thanh Thụ sao? Khung thật lớn, lại để cho người ta khiêng ra.”
“Thật lợi hại! Nghe nói hắn là người đàn ông duy nhất đạt tới ma văn sử cấp S hiện nay.”
“Ặc… Những tên Hải Tặc và công hội Ma Văn phi pháp cũng sẽ không đến hiệp hội Ma Văn để khảo thí!”
Morgans vừa báo ra danh hiệu của Jean.
Vô luận là khán giả tại hiện trường hay những người xem trực tiếp đều xì xào bàn tán.
Thường Thanh Thụ Jean, vài ngày trước, báo chí đã tuyên dương hắn một cách trắng trợn.
Người đàn ông đầu tiên trong Giới Ma Văn nhận được huy chương ma văn cấp S từ hiệp hội ma văn.
Cũng có nghĩa là người đầu tiên đạt được ma văn sử cấp S trong đại thời đại ma văn.
Mặc dù là không tính những kẻ dùng ma văn không đăng ký với hiệp hội ma văn, nhưng hàm kim lượng vẫn cực cao.
Lúc đó, bởi vì đại điển ma thú sắp đến.
Tờ báo này ra rất đúng lúc.
Khiến rất nhiều người không chú ý đến Giới Ma Văn cũng biết có một nhân vật như vậy.
Khi Ma văn đăng tràng.
Tại một quảng trường náo nhiệt đông nghịt người ở Sa Lan Thành.
Hai thân ảnh bí ẩn khoác áo choàng màu xám và đội mũ rộng vành che mặt lặng lẽ xuất hiện.
“Jean, Thường Thanh Thụ? Thật thú vị!!”
“Đạt tới ma lực của hạ cấp Ma Vương rồi sao? Tên kia đã hấp thu bao nhiêu ma lực của ma thú, ma vật thậm chí cả ma tộc mới đạt được ma lực như vậy.”
Một trong hai thân ảnh truyền ra âm thanh khàn khàn.
Mặc dù giọng của hắn đặc biệt, nhưng lại không khiến những người xung quanh chú ý.
Giống như bản thân hắn không hề tồn tại.
“Ma lực không chút thu liễm, cho dù ở đây cũng có thể cảm nhận rõ ràng.”
“Thật là một tên cuồng vọng!”
Nghe thấy lời nói của đồng bạn bên cạnh.
Một thân ảnh khác không lập tức trả lời, hắn nhìn vào một thân ảnh trên màn hình lớn ở cuối quảng trường.
Xuyên qua vành mũ rộng vành có gắn trang trí, có thể lờ mờ nhìn thấy một khuôn mặt khác hẳn với người thường, giống như khuôn mặt chất đống bằng cát.
Nếu có nhân loại cường giả nhìn thấy sẽ biết.
Đây là một trong Cửu Ma Vương nổi tiếng của ma tộc, Ma Vương Cát, Đại Mạc.
Bên cạnh hắn là Ma Vương Thanh, Cổ Lâm, cũng là một trong Cửu Ma Vương.
Lúc này.
Đại Mạc nhìn lần cuối vào hình ảnh.
Giọng nói lạnh nhạt truyền ra.
“Kẻ dùng ma văn nhân loại hấp thu ma lực như vậy, dù có Thánh Quang Dược Tề kia cũng không đủ để sợ hãi.”
Trong mắt nhóm Ma Vương.
Thực ra, đa phần ma văn sử không có tiền đồ.
Kiểu cách vì ma lực tăng trưởng mà không ngừng hấp thu tinh túy sức mạnh của ma thú, ma vật là hành vi bỏ gốc lấy ngọn.
Cho dù có thể nhanh chóng đạt đến cảnh giới Ma Vương.
Nhưng trên đường Ma Vương lại không thể đi xa.
Ma lực của ma thú, ma vật quả thật tương đối ôn hòa, nhưng ma lực như vậy so với ma lực tự nhiên lại mang dấu ấn cá thể riêng.
Hấp thu hỗn tạp như vậy.
Tính chất ma lực không đủ thuần túy, dù thế nào cũng không thể đi lâu dài.
“Ha ha ha…”
Cổ Lâm nở nụ cười âm trầm, đồng ý với Đại Mạc.
“Nói cũng phải, cũng chỉ là bây giờ có thể vui vẻ một chút mà thôi.”
“Chỉ là, kẻ địch của chúng ta cuối cùng không chỉ là những kẻ dùng ma văn kia.”
Mạc cẩn thận cảm nhận toàn bộ Sa Lan Thành, rồi hài lòng kết thúc.
Sau đó nhìn xung quanh những người nhân loại, di chuyển bước chân chuẩn bị rời đi.
“Đi thôi! Xem ra đại điển này cũng không lôi kéo được nhân loại quá mạnh đến đây.”
Nhìn Mạc không ngoảnh đầu lại rời đi.
Dưới vành nón của Cổ Lâm, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây nở nụ cười ha ha.
“Mạc, tên này của ngươi thật sự lạnh nhạt đấy!”
“Cũng tốt, cứ đi xem thử thuần ma ở đây phát triển thế nào.”
Cổ Lâm đuổi kịp bước chân Mạc, giọng khô quắt âm trầm bắt đầu oán trách.
“Nói thật, lần này việc phải làm thật sự rất phiền phức.”
“Ta có chút muốn mang tên nhân loại kia đến.”
Nghe được lời nói của Cổ Lâm.
Đại Mạc dừng lại một chút, rồi hỏi.
“Ngươi nói là tên Tứ hoàng Hải Tặc Charlotte Linlin sao?”