Chương 273: Có người ra tay trước
Không có bất kỳ người nào ngăn cản, Lý Nguyên Vi bước ra một bước đã đứng trước một gian biệt viện không đáng chú ý ở một góc Dị Tông, càng không cố kỵ vươn ra một cái thủ ấn lạnh lùng chụp xuống.
Một chỗ đè nén như thiên khung bị người cuộn tròn lại rồi bất chợt siết chặt, hết thảy không gian trước mặt tức thời vặn vẹo thành xoắn ốc, xen lẫn trong đó truyền ra những tiếng nghẹn vỡ vụn của thuộc tính Pháp Tắc, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung ra.
Ooooanh.
Không gian bị áp súc đến cực điểm, chỉ là tiếng nổ tung kia không đến từ không gian vỡ vụn sụp đổ, mà là có người ngăn cản lại thủ ấn của Lý Nguyên Vi.
Lý Nguyên Vi ra một điểm ngoài ý muốn, quanh thân lập tức dội ra Quỷ Sơn Vực, Pháp Vực chủ đích lấy phạm vi biệt viện ở phía trước dựng lên một đầu Quỷ Sơn hai đầu bốn tay, sau một khắc Quỷ Sơn lắc trở một bên đầu, bốn cánh tay quỷ vươn ra, như muốn xé nát tất cả.
Để Lý Nguyên Vi có chỗ trầm mặc là Quỷ Sơn Vực của hắn còn chưa có xé rách ra cái gì, một loại Pháp Vực chỉ đơn thuần là một vùng khoảng không cuồng quyển ra, kinh khủng pháp lực chấn nát bốn cánh tay của Quỷ Sơn, càng trực diện đánh bật thân hình Lý Nguyên Vi trượt về sau mấy trăm trượng.
Pháp Vực khoảng không đánh lên Pháp Vực quỷ sơn đơn thuần chỉ là khí thế va chạm cũng đủ đánh bật Lý Nguyên Vi lui lại mấy trăm trượng, đáng sợ là từ đầu đến cuối ngoại trừ khí tức của tên kia còn ở trong biệt viện, hắn lại không có nhìn ra Pháp Vực khoảng không là từ chỗ nào đánh tới.
“Ba cái hơi thở liền cút khỏi Dị Tông, nếu không cũng liền trong ba cái hơi thở, Tu Chân giới sẽ vĩnh viễn mất đi một tên Uẩn Thần cảnh.”
Thanh âm truyền đến không thể phân biệt là nam hay nữ, có thể nó lại tràn ngập sắc lạnh bình thản, cái này đem Lý Nguyên Vi có phần bị chấn nhiếp.
Nhưng rất nhanh hắn tỉnh táo lại.
Có lẽ tình báo của Thất Lạc Sơn về nội tại Dị Tông còn có sai số, hắn có thể khẳng định người này không phải là tu sĩ Đăng Tiên cảnh, mà cho dù là Đăng Tiên cũng không thể loạn ngôn muốn đem tu sĩ Uẩn Thần triệt để xoá đi liền sẽ xoá đi.
Nghĩ thông suốt chuyện này, Lý Nguyên Vi cũng không còn cố kỵ lần nữa đánh ra Pháp Vực Sơn, song hành trong đó liền là tám toà Đạo Quán, dễ thấy nhất là tám toà Đạo Quán này được dựng trên một dãy Thất Sơn, trong đó sáu Đạo Quán đối ứng Lục Sơn, hai Đạo Quán cuối cùng lại chồng lên nhau hình thành Thất Sơn.
Theo Lý Nguyên Vi quyển lấy Thất Sơn, toàn bộ vùng không gian này lập tức bị Quỷ Sơn Vực xâm chiếm, trên đó từng toà Sơn Phong như từ vùng không gian khác xé mở bầu trời nhô ra, lại hàng lâm xuống.
Một khắc này Thất Sơn như một dạng Thần Sơn giáng thế, nó đại diện cho cấp bậc của vĩnh hằng vô kiên bất tồi, càng đại biểu cho điểm cuối của lực lượng không gì không thể phá, cho dù chưa có đánh xuống, hết thảy dưới chân nó đã là một mảnh hỗn độn.
Chỉ là hỗn độn kia chính là Quỷ Sơn Vực bị cái gì đảo loạn ra tới, Thần Sơn chưa có đánh xuống chính là không thể đánh xuống, phía dưới nó không hiểu thấu lúc nào đã đứng lấy bảy tôn Tinh Nhân, mỗi tôn Tinh Nhân có đến bảy cánh tay hợp thành bốn mươi chín Nhân Thủ đưa về hướng bầu trời bắt chặt, lại cùng nhau bóp.
Một loại cảnh tượng chứng nhân đối thiên lại bao hàm lấy đơn giản phá diệt kinh thiên, cho dù nguyên nghĩa dưới Thần Sơn hết thảy là sâu kiến, cho dù Tinh Nhân nhìn không ra có nửa điểm năng lực phản kháng, bảy tôn Tinh Nhân Thất Thủ cứ như vậy chống lên Thần Sơn, cũng là cường ngạch bóp đến.
Oanh, oanh, oanh.
Từng tiếng nổ tung đến kinh trời kéo dài đến âm minh, cái này không dừng lại là thuộc tính Pháp Tắc bị bóp nát, mà còn là Đạo Quán bị bóp nát truyền ra.
Sao có thể?
Lý Nguyên Vi hoảng sợ nhìn lấy từng chỗ sụp đổ nối tiếp nhau, nó đi từ Pháp Vực, Huyền Bí, Đạo Quán, Thần Hồn, hết thảy dưới Tinh Nhân Thất Thủ đều đang bị bóp thành vụn, mà có lẽ đến chết hắn cũng không biết người giết mình là ai.
Thật có thể triệt để giết chết tu sĩ Uẩn Thần cảnh, càng chỉ là một chiêu đơn giản như vậy?
Không được.
Còn sót lại hai cái Đạo Quán cùng Thần Hồn xếp chồng lên nhau tạo thành Thất Sơn, Lý Nguyên Vi gầm lên một tiếng hung ác:
“Để ta cho ngươi xem cái gì gọi là Thất Lạc Sơn.”
Oooooanh.
Hai toà Đạo Quán nổ tung ra kinh khủng pháp lực, nội ẩn Pháp Tắc Thần Sơn được phóng xuất lên tận thương khung, cũng cấp tốc dựng lên hư ảnh một toà núi đá trôi nổi tại Tinh Không, cho dù toà núi đá chỉ là hư ảnh, cái bóng của nó lại có thể tinh chuẩn bao lấy toàn bộ Dị Tông, càng toả ra pháp lực không thuộc về vùng Thiên Địa này.
Một loại cổ uy đến từ Viễn Cổ được mô phỏng lại, tự nơi đó cất chứa một đoạn truyền kỳ về Khai Thiên, cho dù ngươi có cường đại đến mức nào, tại một khắc Thần Sơn xuất thế, hết thảy chỉ còn Thần Sơn.
Thất Lạc Sơn tái hiện, chúng sinh vô nghĩa.
Vuuuuuù.
Như có tiếng trống cổ động, Thần Sơn từ tinh không áp xuống điên cuồng, một cái tích tắc bao hàm một chỗ dịch chuyển tức thời, Thần Sơn đã đánh xuống.
Nếu nói hàng lâm, đây mới chân chính là hàng lâm.
Oooooooonh.
Thêm một tiếng nổ tung như là một vụ nổ khai sinh ra vạn vật, Thần Sơn còn đó, càng là khổng lồ đứng sừng sững, nhưng hai cái Thần Hồn của Lý Nguyên Vi cứ như vậy bị một hư ảnh Tinh Nhân càng to lớn không kém bắt lấy, nó đứng che hết nửa vùng tinh không lại đơn thuần siết lấy hai cái Thần Hồn như là sự tình không đáng nhắc tới kết cục, hư không liền hư không, mà vạn vật liền hoá hư vô.
‘Ầm vang’ khắp mọi ngóc ngách của cả một vùng Thiên Địa, Thất Lạc Sơn tái hiện nhanh mà hoá hư vô càng nhanh, nhưng có lẽ thời thế đã đổi, chúng sinh càng biến đổi, không còn là nhỏ bé chỉ biết ngước đầu lên mà cảm thán nhân sinh vô thường.
Vốn dĩ nhân sinh vô thường chỉ dành cho kẻ yếu. Đối với người hung ác, nhận của ta một đấm lại nói.
Có lẽ Lý Nguyên Vi không có cảm thụ được một đấm này đến từ đâu, hắn lại có thể nghĩ đến thảm cảnh cũng là nắm đấm này nhất định sẽ đánh tới Thất Lạc Sơn.
Oanh, oanh.
Hai cái Thần Hồn cuối cùng của Lý Nguyên Vi nổ tung, mà hết thảy sụp đổ này bị Tinh Nhân Thất Thủ cuốn đi, cũng không có ảnh hưởng đến cảnh vật, kiến trúc bên dưới.
Ở trong biệt viện, Mạc Thiên Cổ Trường Tồn nhìn lấy một màn này diễn ra đúng ba cái hơi thở, tâm thần rung động không thôi.
Trước đó thông qua Giám Sát Đại Trận hắn đã sớm phát hiện có người muốn đánh vào Dị Tông, cho dù hắn trở lại cũng có ý dẫn dụ người Thất Lạc Sơn chém giết, hết lần này đến lần khác lại có người đứng ra, cũng xử lý cực kỳ gọn gàng.
Cái hắn rung động không phải vì người này không ra mặt, càng không phải vì Tinh Nhân Thất Thủ kia có thể triệt để chém giết tu sĩ Uẩn Thần cảnh, mà là Thất Lạc Sơn hàng lâm ra một dạng mô phỏng.
Đang muốn đi ra gặp người nói chuyện một lần, Mạc Thiên Cổ Trường Tồn cũng ngay lập tức biến đổi nhìn về mấy cái phương hướng, cũng không hẳn đánh vào Dị Tông chỉ có Thất Lạc Sơn.
Hắn có thể phát giác được, người kia đồng dạng loé lên một chỗ sắc lạnh, thân hình đã không thấy đâu.