Chương 267: Quẻ thảm cục
Mặc cho tên tu sĩ Huyền Bí không ngừng dùng cách công kích bia đá đoạt xuống Thiên Quẻ, Mạc Thiên Cổ Trường Tồn lại kinh ngạc nhìn đến cái kén thứ ba mươi tư, nơi đó đang ấp ủ ra một loại Hồn Giới.
Đây là trong đầu hắn ngay lập tức nghĩ đến hai chữ ‘Hồn Giới’ cũng là liên hệ lên đạo hồn Bạo Viên có thể tạo ra vô số Bạo Viên cùng nhau chiến đấu kia.
Nhưng hắn lại biết bản chất của đạo hồn Bạo Viên cõng theo đao mang không giống với Hồn Giới đang ấp ủ trong cái kén. Suy cho cùng tên tu sĩ Huyền Bí là lấy lực lượng mô phỏng ra đạo hồn Bạo Viên chiến đấu, và cũng chỉ dừng lại ở lực lượng Pháp Tắc không hơn không kém.
Hồn Giới lại không giống, cho dù nó chưa ấp ủ ra, hắn đã cảm nhận được năng lực hắn sở hữu tới là một dạng lực lượng Thần Hồn, đây mới là chỗ đáng sợ của một trăm cái kén.
Rất đáng mong đợi.
Mạc Thiên Cổ Trường Tồn chỉ biết thầm than vận khí của mình, mới nghĩ ra biện pháp không lâu, càng là người đầu tiên đến thử sức đã ấp ủ thêm một cái kén, xem ra biện pháp này không tệ.
Vốn dĩ ý tưởng của hắn là dựng lên một màn Thần Toán đem tu sĩ hiếu kỳ kéo đến thử sức, chỉ cần đối phương hứng thú sẽ không ngừng bày ra năng lực Pháp Tắc đi đối kháng bia đá, nhờ đó một trăm cái kén liền có nhiều cơ hội bắt tới chỗ phù hợp.
May mắn vẫn là trình độ trận pháp của hắn đã tiệm cận đỉnh tiêm Tu Chân giới, chỉ cần tu sĩ Đăng Tiên không ra mặt, rất khó có người có thể đoạt tới Thiên Quẻ.
Đưa mắt nhìn cái cách tên tu sĩ Huyền Bí đang không ngừng dùng cách lấy tới Thiên Quẻ, Mạc Thiên Cổ Trường Tồn điều chỉnh trận pháp một chút, về sau chỉ cho phép một người trong một tháng chỉ có ba cơ hội thử sức, nếu không được liền sẽ bị Thiên Cơ Điện ném ra ngoài.
Hắn hy vọng người đi vào Thiên Cơ Điện sẽ xuất sử ra những năng lực cường đại nhất.
Mấy ngày sau, thông tin tại thành Kiến Châu ngay giữa vùng đệm vòng xoáy Liên Minh cùng Dị Tông xuất hiện một vị Thần Toán cực kỳ lợi hại, cho dù chưa có người nào được hắn xem quẻ, trận pháp do hắn bày ra lại chưa có người giải được, đem rất nhiều tu sĩ kéo tới để thử sức.
Một ngày này, cũng là hạn ba ngày sau liền diễn ra Đại đấu giá hội tại vòng xoáy Liên Minh, Mạc Thiên Cổ Trường Tồn có ý định tạm đóng lại Thiên Cơ Điện, hết lần này đến lần khác một đám đệ tử Dị Tông đi ngang qua muốn phá trận, dẫn đầu lại chính là Ba Lạc Na Trát.
Ở trong Ẩn Nặc Trận, Mạc Thiên Cổ Trường Tồn không có thấy Trần Khánh Ngân, hắn có thể suy đoán nàng đang toàn lực thả tâm ở Tứ Linh Đại Thuật, cũng hẳn là chờ ngày Sinh Tử Đài chọn ra Minh Chủ mới xuất quan.
Về phần Ba Lạc Na Trát, khí chất trên người hắn đã có biến hoá nghiêng trời lệch đất, trong đó có một loại hoang dã cổ đại, xen lẫn một loại bá khí tân thời, cộng hưởng lên chính là một chỗ không sợ trời không sợ đất, trời sụp gánh trời, đất chạy bắt trở về.
Càng để ý là tu vi của hắn ẩn giấu thật sâu cũng không che đậy được ánh mắt của Mạc Thiên Cổ Trường Tồn, loại khí thế như muốn bùng nổ kia bị cưỡng ép đè nén lại không cho bộc phát bước vào Uẩn Thần cảnh, nói rõ hắn không có bỏ qua cơ hội bước lên Sinh Tử Đài giết ra uy danh ‘Ba Ba vô địch’.
Nói là vậy, Mạc Thiên Cổ Trường Tồn cũng có chỗ phát giác trong tận sâu ánh mắt của Ba Lạc Na Trát mơ hồ xuất hiện một chỗ biến hoá, nếu không có xem qua Đại Quy Thuật, càng không có chứng kiến lấy Thần Quy cùng Xích Quỷ, rất khó để nhìn ra vấn đề.
Xem ra trong thời gian ngắn Đại Quy Thuật đã đẩy thực lực của Ba Lạc Na Trát lên mấy cái cấp bậc, nhưng tiềm ẩn trong đó vẫn là nguy cơ bùng phát ra mất khống chế, cho dù khoảng cách đó còn rất, rất lâu, cũng có thể vài ngàn năm, vạn năm, nhưng chuyện này nhất định phải nghĩ cách ngay từ bây giờ.
“Na Trát, sự tình Thần Toán lừa dối tại Tu Chân giới nơi nào mà không có, chúng ta vẫn phải sớm đi vòng xoáy làm quen một chút.”
Cản lại Ba Lạc Na Trát chính là Phương Liên, so với lứa thế hệ này, tính toán chu toàn nhất cũng chỉ có nàng. Ba Lạc Na Trát cười háo thắng:
“Không vội. Nghe nói chưa có ai cầm được Thiên Quẻ xem Thần Toán, để ta xem tên này phán bừa chuyện gì.”
Nói rồi hắn chỉ đơn giản đấm ra một quyền, một quyền áp súc đến cực hạn chưa đánh tới đã đem phản chấn đấm tan, kinh khủng bạo liệt trực tiếp chấn vụn trận pháp lại xé mở ra đợt phản chấn tiếp theo, một Thiên Quẻ theo đó rớt ra ngoài bị hắn cuốn lấy.
Đoàn người Dị Tông không có mấy người xem đây là thành tựu, trái lại người đã thử qua bia đá lợi hại nhìn đến một màn này liền dâng lên tuyệt vọng, thực lực này đơn giản là quá kinh khủng.
Ba Lạc Na Trát không để ý cái này, tay cầm Thiên Quẻ bước vào Đại Môn vừa mới mở, lại biến mất không thấy đâu.
Vừa bước vào Đại Trận, hắn nhìn thấy một lão già có con mắt mờ đục, trên đỉnh đầu lưa thưa tóc trắng, cho dù lão già mặc lấy trang phục rộng cũng không thể che hết một số điểm trên cơ thể bị đốm đen thối rữa, trực quan rất khó nhìn.
“Ngươi tin không, một ngày nào đó trạng thái của ngươi chính là ta lúc này.”
Lão già không có đợi Ba Lạc Na Trát nói cái gì đã đi trước mở lời.
Ba Lạc Na Trát trong con mắt như nhìn thấu đối phương giả thần giả quỷ đi gạt người, tay tuỳ tiện ném ra Thần Quẻ cười nói:
“Ngươi xem quẻ này có ý gì?”
Lão già cũng không có cuốn lấy Thần Quẻ cầm tới mà tiếp tục nói:
“Ngươi làm người không đáng tin cậy, nhưng Thiên Mệnh ban cho ngươi số mệnh phải gánh vác đại nghiệp.”
Ba Lạc Na Trát vẫn là cười:
“Lời hay ý đẹp này dùng trên thân người nào cũng có thể kiếm tiền.”
“Cho dù người khác có gánh vác đại nghiệp, nhưng đại nghiệp của ngươi lại không giống số còn lại, đó là đỉnh thiên lập địa. Đại nghiệp của ngươi không nằm ở chính ngươi, mà nằm ở thời cuộc.
Có điều kết cục của ngươi là thảm cục.”
Nghe lão già càng nói càng ba hoa, Ba Lạc Na Trát có chút xung động muốn đấm ngươi, có điều lão già đã nói tiếp:
“Đừng vội tự cho mình là vẫn được, như ngươi không tin có thể vận một chút công pháp, trong con mắt tự nhiên sẽ có một loại nóng nảy bất an, trạng thái bây giờ của ngươi chỉ có thể là nhất thời thoáng qua, càng bị ngươi không thừa nhận mà đem che lấp đi.
Chính cái không thừa nhận cùng cưỡng ép che lấp nó lại, chính là nguyên nhân dẫn đến thảm cục về sau.”
Lời này vừa ra, Ba Lạc Na Trát kinh dị nhìn lão già, vốn dĩ tu luyện Đại Quy Thuật biến hắn cực kỳ cường đại, nhưng lấy nhạy bén cùng thấu hiểu chính mình, rõ ràng hắn vẫn phát giác có một loại ngoài tầm kiểm soát thoáng qua, mặc dù hắn không quan ngại, nhưng nếu là như lời lão già nói sẽ tích tụ theo thời gian đâu?
Bất giác hắn lại nghĩ đến lời của Mạc Thiên Cổ ngày nào về tu luyện Đại Quy Thuật, ‘như ngươi không còn là chính ngươi, xem như ta bỏ ra Đại Quy Thuật vô ích’.
Không lẽ Mạc Thiên Cổ đã sớm nhìn ra Đại Quy Thuật có hậu hoạn, lão già này lợi hại như vậy có thể nhìn thấu tương lai?