Chương 260: Dê béo
Nhị Mệnh vừa vào Thiên Dịch Liên Hội, bộ dáng tràn đầy thông thạo đi đến quầy đón khách.
Trông thấy tu vi của Nhị Mệnh chỉ là Niệm Thai lại có vẻ thật thà, một tên chấp sự đồng dạng là Niệm Thai tiến lên đón, nói:
“Đạo hữu, không rõ cần gì ở Liên Hội?”
Nhị Mệnh duy trì bộ dạng thật thà, nói:
“Ta phụng chủ nhân, muốn mua xuống một gian bao phòng Đại đấu giá hội.”
Nghe đến Nhị Mệnh mua xuống gian bao phòng, con mắt tên chấp sự lập tức sáng lên, thường thì một chút thế lực muốn mua đến bao phòng đều là âm thầm mua lấy, hắn muốn dính chút hoa hồng cũng khó.
Mặc dù con số 10.000 gian bao phòng rất lớn, cũng không có mấy người trực tiếp mở miệng nói mua, thế nên chỗ lợi ích này hiếm khi xuất hiện, hắn cũng không muốn bỏ lỡ.
“Khách nhân, ta gọi Tiết Độ, một gian bao phòng liền có, số lượng cũng còn rất nhiều, đồng giá mười tỷ linh thạch cực phẩm a, mỗi phòng đều có thể mang theo một hạ nhân.”
Nhị Mệnh gật đầu lấy ra một túi trữ vật, vừa vẹn có mười tỷ linh thạch cực phẩm lấy tới một Lệnh bài, trên đó đánh ký số 12A42 lại cất đi.
“Không rõ quý danh đạo hữu?”
Tiết Độ duy trì lấy tươi cười, Nhị Mệnh chỉ đơn giản nói:
“Ta chỉ là hạ nhân, không đáng nhắc tới.”
Bị Nhị Mệnh từ chối, Tiết Độ cũng không có nửa điểm không được, dù sao lấy năng lực của Liên Hội, bất kỳ người nào đi vào vòng xoáy, càng là có mua xuống cửa hàng, Liên Hội có thể một hơi điều tra đến.
Để người Thiên Dịch Liên Hội cùng một số thế lực biết chuyện không hiểu là thời điểm Nhị Mệnh vừa mua tới gian bao phòng trở về cửa hàng, tấm bảng phía trước lối vào đã đánh dấu thêm cửa hàng có bán ra gian bao phòng Đại đấu giá hội.
Đây là có ý tứ gì?
Thời gian đi qua mười ngày, không có bất kỳ người nào đến cửa hàng ‘Thu mua theo thời vụ’ bán ra vật liệu luyện khí hay mua tới gian bao phòng Đại đấu giá hội, cái tên Trương Tam Quân như một trò cười trong mắt đại đa số người.
Có lẽ có người đã nhìn thấu ý đồ của Trương Tam Quân, nhưng một cửa hàng đến khai trương cũng không có, giữa vô số cửa hàng uy tín của rất nhiều thế lực trong Liên Minh đăng bảng thu mua vật liệu, càng ngay tại cái bóng của Thiên Dịch Liên Hội muốn bán lại gian bao phòng Đại đấu giá hội, đúng là chưa từng thấy người nào kinh doanh như vậy.
Hay chăng đối phương là người đại tài phú muốn hoa một điểm khác người để lấy tiếng?
Đến khi thân gia của Trương Tam Quân bị truyền tới, đồng dạng cũng có nhiều con mắt bất thiện đem hắn trở thành dê béo.
Một ngày này, cửa hàng ‘Thu mua theo thời vụ’ chào đón hai khách hàng đầu tiên, cái này đem Nhị Mệnh kinh hỷ đến không thể thu lại miệng cười.
“Hai vị khách nhân, cửa hàng nhỏ hân hạnh được đón tiếp. Lão chủ ta nói tri ân khách hàng mới, liền thu mua hơn giá thông thường năm phần trăm, bán ra giảm giá thông thường năm phần trăm.”
Nhị Mệnh không có hỏi hai người này muốn bán đồ hay mua đồ, dù sao bảng nhỏ trước lối vào đã ghi rõ, cửa hàng thu mua vật liệu luyện khí cấp sáu, cấp bảy, bán ra cũng chỉ có gian bao phòng Đại đấu giá hội.
Không nói vật liệu luyện khí nếu cần cũng có thể nâng giá mà thu tới, nhưng để hai tên tu sĩ này kinh dị chính là cửa hàng này lại chơi lớn giảm đến năm phần trăm gian bao phòng Đại đấu giá hội, đó là con số năm trăm triệu linh thạch cực phẩm, cửa hàng này đều điên rồi?
Hai tên tu sĩ Huyền Bí nhìn nhau, vốn dĩ bọn hắn chỉ muốn đến đây kiếm chuyện bắt phép cửa hàng không ngoài cưỡng gian một chút linh thạch, có thể không ngờ cửa hàng này đưa ra một chỗ tri ân quá mức động lòng người, bọn hắn nhất thời không biết phải xử lý như thế nào.
Con số chênh lệch năm trăm triệu chính là cả một tài phú, cái quan trọng là bọn hắn không lấy đâu ra chín tỷ rưỡi để cầm đến Lệnh bài, cho dù quay ra ngoài xoay sở, cũng không có mấy người có thể giúp đến bọn hắn.
Một tên tu sĩ râu rậm gọi Trần Đề truyền âm cho tên còn lại gọi Dương Thiết Tâm:
“Không thể làm theo kế hoạch ban đầu, hiện trạng quan trọng nhất là đoạt xuống Lệnh bài, hoặc ít ra cũng phải cầm về năm trăm triệu linh thạch cực phẩm.”
Dương Thiết Tâm lại truyền âm đáp lại:
“Nhưng chúng ta không có linh thạch đối ứng a.”
Trần Đề hiện lên ánh mắt gian xảo:
“Ngươi cứ ném ra một nhẫn trữ vật tượng trưng, còn lại để ta ứng đối.”
Bề ngoài Nhị Mệnh giống như đang chờ hai tên tu sĩ, trong lòng đã hiện lên ác độc, nhưng miệng vẫn phải cười giục:
“Hai vị…”
Trần Đề khoát tay, Dương Thiết Tâm phối hợp ném ra một nhẫn trữ vật, dáng vẻ như bắt được tài vật, cười nói:
“Chúng ta mua gian bao phòng Đại đấu giá hội, đây là chín tỷ rưỡi linh thạch cực phẩm.”
Nhị Mệnh có chút khó xử, cười khổ:
“Hai vị khách nhân thứ lỗi, vừa vẹn lão chủ ta đang bế quan không thể ra ngoài, mà tiểu nhân chỉ là tu sĩ Niệm Thai không có khả năng mở ra nhẫn trữ vật đối ứng linh thạch, còn phiền hai vị chuyển dời đến túi trữ vật.”
Nghe Nhị Mệnh xác nhận chủ cửa hàng không thể ra mặt, khuôn mặt Trần Đề càng hiện lên dễ làm, cũng không làm ra khó chịu, nói:
“Không có vấn đề gì.”
Nói rồi hắn đưa tay cuốn lấy nhẫn trữ vật đem Thần Niệm phá mở cấm chế, đồng thời với đó cũng xuất ra túi trữ vật chuyển dời tới, quá trình không có bất cứ khác thường nào.
Dương Thiết Tâm thầm khen Trần Đề một tiếng hay, hắn cũng không ngờ mọi chuyện lại theo hướng thuận lợi như vậy, như tên hạ nhân này phát hiện ra cái gì, rõ ràng cũng không thể lật ra sáng tỏ.
Nhị Mệnh cũng không phải tay mơ, hắn đem túi trữ vật xem xét, dáng vẻ luôn là một dạng thật thà:
“Khách nhân, bên trong túi trữ vật chỉ có một vạn mai vụn thạch, ta nghĩ các ngươi đều biết luật lệ tại vòng xoáy Liên Minh. Cửa hàng chúng ta vừa mở nên không có truy cứu, còn phiền hai vị rời đi.”
Trong lòng Trần Đề cười hắc hắc, sắc mặt lại hung ác không thôi:
“Ngươi nói cái gì? Chúng ta bỏ ra chín tỷ rưỡi linh thạch cực phẩm muốn mua về Lệnh bài đấu giá hội, cửa hàng các ngươi ngại mệnh mình quá dài liền phù phép chiếm đoạt?”
Khuôn mặt Nhị Mệnh tái nhợt, vẫn là một mực phủ nhận.
Dương Thiết Tâm cũng muốn góp một chút cảnh cáo, khí thế Huyền Bí vừa đánh bật Nhị Mệnh vào vách tường, giọng đã hung hăng:
“Ngươi muốn chết? Ta nói cho ngươi biết, tại vòng xoáy Liên Minh làm ra mua bán gian dối chính là tội chết, còn không mau đưa ra Lệnh bài hoặc trả lại linh thạch cho bọn ta?”
“Ta không có… rõ ràng túi trữ vật chỉ có một vạn mai vụn thạch.”
Biết tình thế không ổn, Nhị Mệnh chỉ có thể đánh ra một đạo tin tức, giống như là bẩm báo cho chủ cửa hàng.
Đem một màn này thu vào mắt, Trần Đề tiếp tục lấn tới:
“Còn muốn chuyển tin ra ngoài, để ta xem tin của ngươi nhanh hay chấp pháp Liên Minh nhanh?”
Đồng dạng hắn cũng phát ra một đạo phi tín về chấp pháp Liên Minh, cũng ung dung chờ người tới.
Rất nhanh một nhóm năm người mặc sắc phục chấp pháp Liên Minh xông vào cửa hàng, cái này đem sắc mặt Nhị Mệnh từ tái nhợt chuyển sang không còn có điểm sắc, hắn còn chưa có mở lời, Trần Đề đã hướng tên đội trưởng bái chào, lại vội lên tiếng:
“Chấp pháp đại nhân, vừa rồi chính là ta đánh ra cầu cứu, còn xin đại nhân đứng ra làm chủ.”
Trần Vĩnh Can liền là đội trưởng chấp pháp mang đội đến nơi này, cho dù tu vi của hắn đồng dạng là Huyền Bí, nhưng lấy xuất thân từ Vương Đình lại được tiến cử vào chấp pháp Liên Minh, cũng không có ai dám lựa chọn đối cứng với hắn. Hắn lạnh nhạt:
“Đem mọi chuyện nói ra một lần.”