Chương 253: Dụng tâm của Độc Cơ
Một chiếc Pháo Không Hạm tự hành đi giữa không trung, nó xuyên qua từng toà thành, từng chỗ hoang vu mà không gặp bất cứ trở ngại nào, cho dù một tên Niệm Thai cảnh tận lực theo dõi cũng chỉ là bất chợt nhìn thấy một chỗ dao động lướt qua liền đã không còn thấy bóng dáng, tốc tộ có thể nói kinh người.
Một ngày chín vạn dặm, có thể tự hành thiết lập địa phương cần đến, càng có thể tự hành tránh né một số chướng ngại không gian đơn giản, đây chính là thứ để cho Mạc Thiên Cổ Trường Tồn không cần hao phí thời gian tự mình phải thi triển độn thuật, dù là trước mắt hay về sau nhất định sẽ dùng đến thuận tiện.
Tính toán lên địa đồ địa vực Thiên Xứng cùng vị trí Vô Diệp Lâm ước chừng trong vòng nửa năm sẽ đến, hắn muốn tận dụng thời gian này toàn lực xử lý Ti Tuyến trên người.
Giờ phút này bên trong Không Hạm, Mạc Thiên Cổ Trường Tồn không cố kỵ thả ra không gian Thái Cực, có lẽ trước đó tại hố trời tràn ngập chấp niệm của Thần Quy cùng Xích Quỷ, Ti Tuyến như được hậu thuẫn bởi nguồn lực khổng lồ cột chặt hắn cùng Hình Nhân mới, cũng vô hình giam giữ lại hắn mấy năm trời.
Xét cho cùng Ti Tuyến hay Loạn Tắc, Phá Tắc đều có liên quan cực kỳ mật thiết, trong đó quá trình diễn hoá Thần Quy thành Xích Quỷ bức ra Loạn Tắc cùng Phá Tắc, còn Ti Tuyến lại mang bóng dáng ý niệm không thành của cả Thần Quy, Xích Quy, cho nên chúng mới có thể ở chung, càng giống như là cùng nhau đồng lòng vây hãm hắn.
Mấy năm bị giam cầm hắn đã sớm nhìn ra chuyện này, bức thiết trong đó liền là phải hiểu được căn nguyên tạo dựng của Ti Tuyến, từ đó mới có thể nắm giữ nó, cũng gián tiếp tước đoạt Loạn Tắc cùng Phá Tắc.
Theo chân khí Thái Cực không ngừng thẩm thấu đi vào Ti Tuyến lý giải, hai tháng sau, Mạc Thiên Cổ Trường Tồn không thể không dừng lại. Không phải cách nghĩ cùng biện pháp của hắn không được, mà là hiệu quả mang lại cực kỳ khiêm tốn, lấy tiến độ như vậy liền mạch đi bóc tách, chỉ sợ không có năm mươi năm liền khó có thể hoàn thành.
Hắn không muốn lãng phí nhiều thời gian như vậy.
Không nản lòng, Mạc Thiên Cổ Trường Tồn thử qua Dị lực, chân khí tử sắc, Pháp Tắc Huỷ Diệt, thậm chí kết hợp chúng lại với nhau nhưng đều không thu được kết quả khả quan.
Có lẽ hắn đang bỏ qua điểm trọng yếu nào đó.
Lại qua hai tháng xem xét, Mạc Thiên Cổ Trường Tồn cố chấp không từ bỏ, hắn nghĩ đến Thần Hồn của tên Uẩn Thần cảnh Đông Môn đang bị giam giữ trong Huyền Bí, có lẽ đối phương có biện pháp.
Chỉ là hắn vừa mở ra Huyền Bí nhìn lấy Thần Hồn kia đang khổ sở co cụm ở một góc, trong đầu vậy mà bỗng nhiên bừng tỉnh, lập tức thu hồi đi Huyền Bí, càng không có mở lời cùng tên tu sĩ kia.
Theo phát giác của hắn, nếu cân nhắc Loạn Tắc hay Phá Tắc là lực lượng Pháp Tắc, vậy Ti Tuyến nhất định là lực lượng Thần Hồn, cho nên muốn lý giải cái gì, hắn phải lấy các loại lực lượng tương ứng đi đối ứng.
Đúng, lâu nay hắn chỉ sử dụng các loại chân khí, chúng đều là các dạng lực lượng Pháp Tắc đi khai phá Ti Tuyến, làm sao có thể cho ra kết quả tốt?
Mạc Thiên Cổ Trường Tồn nhanh chóng chìm đắm trong phá giải, cũng nhất thời quên đi thời gian không ngừng trôi đi. Hiện trạng, cho dù đã đến hạn định nửa năm theo thiết lập, Pháo Không Hạm liền chủ động dừng ở bên ngoài Vô Diệp Lâm, hắn cũng không có rời đi không hạm.
…
Cũng vì xung quanh Vô Diệp Lâm quá mức kinh khủng, cho nên các dạng nội tại bộc phát khó lòng đản sinh hay bùng phát tại khu vực lân cận nó, thành Đông Phong vì thế cũng chưa hề cảm nhận lấy ảnh hưởng của thời kỳ bộc phát, hết thảy sinh hoạt không có nửa điểm gấp gáp.
So lên mặt bằng chung của Tu Chân giới, cho dù thành Đông Phong như một cái địa phương bị lãng quên, mọi sự trong nó vẫn bị gói gọn trong tầm mắt của một số thế lực, bất kỳ biến hoá nhỏ nào trong thành hay khu vực phụ cận đều không thể tránh khỏi tai mắt nắm xuống.
Trong khi một số nhà trong Thất Cực Bát Môn tại thành Đông Phong như Thiên Nô Các, Tiểu Lâm Tự, Vương Đình phát đi tin tức về một chiếc Pháo Không Hạm dừng lại ở phụ cận Vô Diệp Lâm, bên trong hào môn họ Dương, Dương Thanh không cần môn hạ bẩm báo cũng đã sớm dùng Thần Niệm khoá chặt Pháo Không Hạm, kỳ dị là Thần Niệm của hắn không cách nào xuyên thủng vào bên trong.
Pháo Không Hạm trang bị trận pháp Cấm Thám Trận?
Hắn lập tức đẩy tới trận pháp Cấm Thám Trận ngăn cản Thần Niệm của mình, nhưng đối phương trốn ở bên trong đã nửa tháng không ra, đây là muốn làm cái gì?
Dương Thanh suy nghĩ một điểm, cũng không có đánh cỏ động rắn mà tiếp tục lặng im trông chừng, dù sao bản thân hắn nhận lệnh trà trộn đi vào thành Đông Phong nhỏ bé này âm thầm bố trí Dẫn Không ngay tại phụ cận Vô Diệp Lâm, hắn cũng không cần thiết đi tra rõ ràng dẫn đến có thể bại lộ.
Như đối phương có thể sở hữu một chiếc Pháo Không Hạm, thực lực nhất định là Uẩn Thần cảnh. Cho dù hắn không có đem Uẩn Thần cảnh tại Tu Chân giới để vào mắt, cũng là còn quá sớm để ra tay sát lục tìm một phen cao hứng.
…
Mạc Thiên Cổ Trường Tồn muốn hét dài lên một tiếng, cả người phấn chấn đến cực điểm.
Trải qua trọn vẹn một năm ba tháng tính từ thời điểm hắn từ thành Vạn Ninh đi Vô Diệp Lâm, điểm cuối cùng của Ti Tuyến đứt gãy ở trên thân đã được hắn xử lý đi.
Ngẫm lại sự tình phát hiện ra đồng thời dùng lực lượng Pháp Tắc cùng Thần Hồn đi giải quyết vấn đề, lý giải của hắn về Loạn Tắc hay Phá Tắc càng thấu triệt. Hiện tại đem Ti Tuyến xử lý xong, hắn tin tưởng tại thời điểm trở lại động quật hoàn thành Hình Nhân, cũng sẽ dễ dàng nắm giữ được Loạn Tắc cùng Phá Tắc.
Rất đáng để chờ đợi.
Đem Ti Tuyến xử lý ổn thoả, Mạc Thiên Cổ Trường Tồn cũng không có đi ra Pháo Không Hạm mà để Pháo Không Hạm quay đầu, trực tiếp chọn hướng ngược lại với Vô Diệp Lâm rời đi.
Sở dĩ hắn không có lựa chọn ngay tại phụ cận Vô Diệp Lâm đi ra ngoài cũng vì mấy tháng này không ngừng có Thần Niệm dò xét Pháo Không Hạm, một địa phương nhỏ bé như thành Đông Phong ẩn tàng lấy một tên Uẩn Thần cảnh, nói thế nào đều không thích hợp.
Có thể đối phương không có hành động vượt quá giới tuyến, hắn lại không cho phép mình chủ quan.
Đừng quên hắn trở lại Vô Diệp Lâm cũng chỉ có một mục đích duy nhất, đó chính là biến Vô Diệp Lâm thành địa bàn của mình, càng là một pháo đài bất khả chiến bại. Chỉ khi Vô Diệp Lâm hoàn thiện, lúc đó tên Uẩn Thần kia làm cái gì, kể cả Liên Minh hay bộc phát kéo tới, hắn cũng có đủ tự tin ra mặt gặp người.
Ba ngày sau, Mạc Thiên Cổ Trường Tồn dừng lại thu hồi Pháo Không Hạm, lúc này mới lặng lẽ trở lại Vô Diệp Lâm.
Tại bước vào Vô Diệp Lâm, lấy thực lực của hắn cùng Dị Thụ đã phát triển vượt bậc hiện tại, đã ngay lập tức nhìn thấu toàn bộ Vô Diệp Lâm.
Hắn không thể giấu được kinh ngạc, tại trung tâm Vô Diệp Lâm vậy mà lơ lửng một đầu mũi tên quấn quanh Dị khí, mà sát thế của nó đã tích tụ đến độ vô cùng khủng bố.
“Sư phụ, không nghĩ ngươi vẫn một mực chừa cho tên nửa đệ tử này một con đường lui. Đa tạ.”
Mạc Thiên Cổ Trường Tồn cúi người bái lạy mũi tên thay cho bái tạ Độc Cơ, đây cũng xem như món quà thực dụng nhất mà Độc Cơ có thể trao lại cho hắn, hắn càng không muốn lãng phí dụng tâm của sư phụ.