Chương 129 : Vụng về chiến đấu
Từ trong con hẻm nhỏ chật hẹp, một bóng dáng gầy guộc chậm rãi bước ra. Đó là một con zombie cầm cờ đỏ, làn da nhăn nheo rữa nát, tay khẳng khiu giương cao lá cờ rách nát phất phơ trong gió. Đôi mắt trắng dã vô hồn đảo quanh quảng trường như đang dẫn đường cho đàn xác sống phía sau.
Ngay sau nó, những bước chân lộc cộc vang lên ngày càng dồn dập. Một nhóm zombie nhảy sào xuất hiện, ước chừng có mười con. Chúng có thân hình gầy guộc nhưng đôi chân lại rắn chắc bất thường. Tay chúng cầm chặt những cây sào tre đã mòn vẹt, dáng vẻ như những vận động viên bị nguyền rủa, chỉ chờ thời cơ để bật nhảy qua chướng ngại phía trước.
Cùng lúc đó, tám con zombie cầm báo nối gót theo sau. Bộ dạng chúng có phần nhếch nhác hơn những con khác, quần áo cũ nát dính đầy vết bẩn. Tay chúng nắm chặt những tờ báo nhàu nát, che đi khuôn mặt méo mó, bước chân loạng choạng nhưng vẫn giữ được tốc độ di chuyển nhanh hơn so với đồng loại. Một khi mất đi “tấm lá chắn” này, chúng sẽ hóa điên, lao đến mục tiêu một cách hung bạo.
Tiếp theo là sáu con zombie bóng bầu dục, thân hình vạm vỡ, khoác trên mình bộ giáp đệm dày cộp của vận động viên bóng bầu dục đã mục nát theo thời gian. Mũ bảo hiểm trên đầu chúng nứt vỡ, để lộ những mảng thịt thối rữa phía dưới. Mỗi bước chân của chúng đều nặng nề nhưng chắc chắn, như những con thú săn mồi sẵn sàng lao tới bất cứ lúc nào.
Sau cùng, từ trong bóng tối sâu hun hút của con hẻm, sáu con zombie hộp nhạc xuất hiện. Những chiếc hộp nhạc gỉ sét trên tay chúng vang lên giai điệu chậm rãi, ma mị, tạo ra một bầu không khí quái dị đến khó tả. Chúng không vội vã lao lên như những con khác mà lững thững tiến về phía trước, như thể đang chờ một thời điểm thích hợp để khuấy đảo trận chiến.
Lẫn trong đám đông là bốn con zombie nhảy disco. Bọn chúng diện những bộ trang phục lấp lánh của những năm 80, mái tóc xoăn tít bết lại vì máu khô và bùn đất. Khi di chuyển, từng bước chân của chúng đều nhún nhảy theo một điệu nhạc vô hình. Ngay khi ra đến giữa quảng trường, chúng giơ tay lên trời, hất mạnh ra sau, lập tức triệu hồi một đám zombie phụ họa đông nghịt tràn ra từ trong hẻm, khiến số lượng xác sống trên quảng trường tăng lên một cách khủng khiếp.
Tử Nguyên đứng giữa đội hình phòng thủ, ánh mắt quét qua toàn bộ chiến trường. Tiếng gầm gừ của zombie từ con hẻm nhỏ ngày càng lớn hơn. Không khí căng thẳng bao trùm toàn bộ quảng trường.
“Nâng cao cảnh giác!” Nàng trầm giọng nhắc nhở, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người. “Đội 1, đội 2 yểm trợ phía sau! Ai không có khả năng cận chiến thì lui lại, giữ vững vị trí! Tuyệt đối không để lũ quái vật này áp sát!”
Du Uyển Nhi và Lý Hải Phong đứng ở tuyến đầu, đối diện với những cái bóng đang dần xuất hiện từ con hẻm tối.
Từ bóng tối, một cái xác khô cầm cờ đỏ chậm rãi bước ra, lá cờ giương cao phấp phới trong gió. Ngay sau nó, từng nhóm zombie bắt đầu xuất hiện—zombie nhảy sào, zombie cầm báo, zombie bóng bầu dục, zombie hộp nhạc… số lượng đông đến mức khiến da đầu tê dại.
Tử Nguyên lạnh giọng: “Uyển Nhi, Hải Phong, các ngươi lên trước! Bảo vệ chiến tuyến!”
“Hiểu!” Du Uyển Nhi siết chặt trường thương, sải bước về phía trước.
Lý Hải Phong nuốt nước bọt, nắm chặt trường côn trong tay. Hắn hít sâu một hơi, dù lòng bàn tay đã đổ đầy mồ hôi. “Không sao… Ta có thể làm được…” Nhưng giọng hắn vẫn hơi run.
Zombie đầu tiên lao đến là một con cầm báo. Khi mũi thương của Du Uyển Nhi đâm thẳng vào nó, tờ báo dày trong tay nó lập tức giơ lên chắn lấy! BỐP! Lực cản khiến mũi thương bị đẩy bật ra!
Con zombie cầm báo gầm lên giận dữ, đôi mắt trắng đục bỗng trở nên hung hãn hơn, tờ báo trong tay bị xé rách, nó mất đi vật chắn liền trở nên cuồng bạo!
Vút!
Một bóng đen lao đến—zombie nhảy sào! Nó dùng cây sào trong tay chống xuống đất, bật cao lên không trung, ý đồ nhảy qua tuyến phòng thủ!
Phanh!
Tiếng súng vang lên. Một viên đạn bắn trúng đầu nó, nhưng nó chỉ bị mất thăng bằng, chứ chưa chết!
“Chết tiệt, lũ này trâu quá!” Một cảnh sát hét lên.
Du Uyển Nhi không kịp nghĩ nhiều, vung thương đâm thẳng vào đầu con zombie cầm báo trước mặt, xoay người né tránh một con zombie bóng bầu dục đang lao tới như cơn lốc!
“BÊN PHẢI!”
Tiếng thét của cảnh sát vang lên. Lý Hải Phong theo phản xạ nghiêng người, nhưng vẫn chậm một nhịp. Một con zombie đội xô tông thẳng vào hắn!
RẦM!
Hắn ngã lăn ra đất, trước mắt chỉ thấy một màu đen thùi lùi.
“KHỐN KIẾP!”
Lý Hải Phong nghiến răng, cầm trường côn quét ngang. BỐP! Đánh trúng chân zombie, nhưng nó không hề lùi bước mà vung tay chộp tới!
Phanh! Phanh! Phanh!
Ba tiếng súng vang lên, zombie đội xô bị bắn nát một phần đầu, mất thăng bằng đổ rạp xuống đất.
Lý Hải Phong run rẩy bò dậy. Hắn chưa kịp ổn định, một bóng đen khác đã nhào đến—zombie cà kheo!
“Tránh ra!”
Du Uyển Nhi vung thương quét ngang, đánh bật zombie cà kheo về phía sau. Nhưng ngay lúc đó, một con zombie hộp nhạc đã vặn cót trên lưng—
RẮC!
Tiếng nhạc rợn người vang lên!
Những con zombie gần đó đột nhiên bùng nổ tốc độ, điên cuồng lao về phía chiến tuyến!
“Cẩn thận! Chúng tăng tốc rồi!”
“Đội 1, yểm trợ! Đội 2, chuẩn bị chiến đấu cận chiến!”
Phanh! Phanh! Phanh!
Súng nổ liên tục. Một con zombie nhảy disco bị bắn nát một chân, nhưng vẫn không dừng lại, nó nhào về phía một cảnh sát.
“Lựu đạn! Ném ngay!”
BÙM!
Một vụ nổ xé nát vài con zombie. Nhưng số lượng vẫn còn quá nhiều!
Lý Hải Phong bị một con zombie nhảy sào đập mạnh vào ngực, cả người lảo đảo lùi về sau.
“Hải Phong!”
Du Uyển Nhi gạt một con zombie ra, lao đến kéo hắn dậy. Nhưng vừa đỡ hắn đứng lên, một con zombie bóng bầu dục đã lao đến như xe tải mất lái!
“TRÁNH RA!”
BỐP!
Một cú đánh cực mạnh giáng xuống! Lý Hải Phong bị hất văng ra xa!
“Khụ… khụ…” Hắn ho ra máu, cả người đau nhức.
“ĐỠ ĐẠN! NHANH!”
Một cảnh sát hét lên, nhấc súng nhắm bắn liên tục vào zombie bóng bầu dục, nhưng đạn đã gần cạn!
Trận chiến kéo dài hơn mười lăm phút. Mọi người đã dần kiệt sức.
Du Uyển Nhi thở hổn hển, trường thương trên tay dính đầy máu đen.
Lý Hải Phong lảo đảo đứng dậy, mồ hôi chảy ròng ròng. “Chết tiệt… Ta không muốn đánh nữa…”
Tử Nguyên quét mắt nhìn xung quanh. Cuối cùng, con zombie cuối cùng cũng bị đâm nát đầu.
Không khí yên lặng trở lại.
Cảnh sát thở dốc, cả đội hình đầy vết thương. Lý Hải Phong ngồi bệt xuống đất, mặt mày tái mét.
Du Uyển Nhi hừ lạnh, lắc đầu không nói gì, chỉ lau vết máu trên mặt.
Sau khi con zombie cuối cùng bị đâm nát đầu, không gian xung quanh rơi vào tĩnh lặng.
Du Uyển Nhi chống thương xuống đất, thở hổn hển. Cả người nàng đầy vết thương và máu đen của zombie, cánh tay run rẩy vì dùng sức quá nhiều. Nhìn quanh, nàng thấy những cảnh sát cũng đều đã kiệt sức, súng trong tay gần như không còn đạn, quần áo lấm lem bùn đất và vết máu.
Không ai bảo ai, tất cả đều ngồi phịch xuống đất, tựa lưng vào nhau mà thở dốc. Một số người nhắm mắt nghỉ ngơi, một số khác cầm bình nước run rẩy uống từng ngụm nhỏ.
Lý Hải Phong nằm ngửa ra giữa quảng trường, thở như trâu. “Chết tiệt… ta chưa bao giờ mệt như vậy…”
Không ai còn sức đáp lời hắn. Không khí chỉ có tiếng thở dốc nặng nề, thỉnh thoảng là vài tiếng ho khan vì hít phải mùi máu tanh nồng.
Qua mấy phút sau—
Ò… ò… ò…
Tiếng động cơ từ xa vọng lại.
Tất cả lập tức giật mình cảnh giác, nhưng rất nhanh liền nhận ra đó là xe quân dụng! Ba chiếc xe tải lớn màu xanh rêu lao đến từ hướng khác của quảng trường, dừng lại ngay trước mặt họ.
Cửa xe mở ra, một nhóm binh sĩ bước xuống, trên tay mang theo thùng đạn dược cùng vật tư tiếp tế.
【 PS : Ban thưởng : 2
Vật phẩm thu về : 1/10
Tích phân : 720】