Chương 66 Chiến hậu
Chiến hậu
Phủ chủ thành Tương Dương Trần Thiên Ân và các bộ tướng đang ngồi họp báo cáo tình hình thống kê sau trận chiến . Trần Tỵ lúc này đứng ra báo cáo.
– Bầm lạc hầu quân ta chiến tử ba vạn, bị thương một vạn rưỡi giết chết địch sáu vạn, bắt sống mười vạn tù binh. Địch Thanh dẫn hai vạn quân đã chạy trốn về thành Bạch Hải.
Trần Thiên Ân cũng thật không thể nào tin nổi trận chiến đó lại thảm khốc như vậy . Nếu không phải là quân Trần Tỵ đến đúng lúc thì e rằng quân Đại Việt sẽ phải tổn thất còn hơn số lượng bây giờ. Còn tại sao quân của Trần Tỵ đến được đây. Tại vì Trần Thiên Ân đã cho gom tất cả ngựa của Hoài Châu để cho một vạn 3.000 con ngựa này chạy đến hỗ trợ . Có thể mọi người nghĩ rằng làm sao có một vạn 3.000 chiến mã ở hoài Châu. Thật ra thì ngựa thồ không đạt tiêu chuẩn của chiến mã vì chúng không có đủ độ bền cũng như sự gia tốc mà chiến mã cần trong chiến tranh. Nhưng nếu chở người thì vẫn nhanh hơn so với đi bộ . Vậy cho nên Trần Thiên Ân đã lập ra một đội kỵ binh và bộ binh chạy bằng ngựa thồ và thời gian 2 ngày ở bình nguyên chính là đợi nhóm này đến .
Không ngoài dự liệu đã tặng cho địch thanh một đòn đánh khiến hắn không thể nào ngờ được. Tuy nhiên Trần Thiên Ân cũng khá là thưởng thức địch thanh, khi mà tên này nhận thấy tình hình không ổn lập tức hạ lệnh rút lui . Nếu không thì hắn và hai vạn quân kia cũng đừng hòng mong giải thoát . Mấy nghìn kỵ binh của Trần Thiên Ân đã phải cong đít chạy để đuổi bắt hàng chục vạn quân Tống .Trần Thiên Ân biết đám này chính là những chiến sĩ của hắn sau này . Cho nên hắn tuyệt đối không cho bọn chúng chạy mất .
Còn bọn Trần mão cũng không làm hắn thất vọng, bỏ ra thương vong mấy nghìn người đã chiếm được thành Tương Dương . Giờ đây khi đã chiến thắng hắn ngắn nhìn về phía đám võ tướng ở bên dưới . Trận chiến này gần như ai cũng bị thương, trong đó nặng nhất là tên Hà Phúc. Hắn chỉ huy quân tiên phong đánh với quân địch từ lúc đầu tiên tên này đang băng vải khắp người . Theo như quân y báo cáo thì tên này bị trúng hai mũi tên, còn dao chém vào người thì cũng năm sáu vết . Vậy mà hắn vẫn còn sống được. Trần Thiên Ân cũng thấy tấm tắc làm kỳ lạ . Suy nghĩ một lúc hắn bắt đầu lên tiếng .
– Trận chiến vừa rồi, mọi người đã làm rất tốt nhưng mà chúng ta phải tiến quân thần tốc để trước khi quân Tống phản ứng kịp . Ngày mai chúng ta sẽ xuất quân đánh thành Quảng Tây . Ta hi vọng mọi người hãy về tĩnh dưỡng cho tốt, để chúng ta tiếp tục viết lên những trang sử thi anh hùng . Viết tên mình vào sách sử của Đại Việt .
Đám tướng lĩnh ở phía dưới lập tức đứng lên đáp “tuân lệnh” trong mắt của chúng hừng hực chiến ý, đây chính là một đội quân trải qua nhiều chiến thắng mới có phản ứng như thế này. Khi phải liên tục chinh chiến không mệt nghỉ . Đây chính là điều mà Trần Thiên Ân muốn. Đợi khi mọi người đều lùi ra lúc này Trần Thiên Ân mới gọi Trần Sửu vào và bảo hắn đi tìm Trịnh Phúc . Trần Sửu tức rời đi một lúc sau
đó lại nhanh chóng trở về, đồng thời cũng mạng Trịnh Phúc xuất hiện trước mặt Trần Thiên Ân. Tên này vừa đến lập tức quỳ lạy và chúc mừng Trần Thiên Ân đã giành chiến thắng khởi hoàn . Trần Thiên Ân nhìn về phía tên trung niên này, trong lòng cũng có chút đánh giá về tên này. Chăm chỉ cần mẫn, linh hoạt và ngu trung . Yên lặng quan sát một lúc Trần Thiên Ân lúc này lên tiếng.
-Tiểu thư của nhà ngươi mấy hôm nay ăn chùa ở chỗ ta làm ta rất chi là tốn kém. Cho nên Trịnh Gia ngươi cũng nên bồi thường cho ta một chút phải không.
Trịnh Phúc nghe vậy sắc mặt tái xanh nhưng vẫn phải mỉm cười đáp lại là.
– Không biết lạc hầu muốn chúng ta phải đền bao nhiêu tiền .
Trần Thiên Ân nghe vậy mỉm cười cũng không nói về tiền nong, hắn bắt đầu nói về chuyện khác .
-Ta thấy tiểu thư ngươi những ngày qua ở đây có thể khó chịu chắc do không hợp khí hậu . Nay ta đang tính không muốn bảo vệ tiểu thư nhà ngươi nữa, để cho cô ta trở về nhà bảo đảm sức khỏe người thấy thế nào .
Trịnh phúc nghe vậy đầu tiên hắn mặt mừng rỡ sau đó lại đổi sắc mặt . Trong lòng hắn những ngày qua đã quan sát hành động của Trần Thiên Ân . Hắn biết rằng tên thiếu niên trước mặt này làm việc kín kẽ sẽ không tự nhiên mà thả tiểu thư nhà hắn. Cho nên hắn bình tĩnh nhìn trần Thiên và trả lời.
– Những ngày qua tiểu thư nhà tiểu nhân đã khiến lạc hầu phải mệt lòng. Không biết lạc hầu có yêu cầu gì. Chúng ta Trịnh gia cố gắng đáp ứng.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì mỉm cười nói
– Ta nhớ không nhầm thành Quảng Tây tướng chỉ huy là bàng chi nhà họ Trịnh. Nay ta muốn công đánh Quảng Tây, không biết họ Trịnh có thể tặng cho ta hay không.
Nghe vậy trịnh Phúc sắc mặt khó coi nói rằng
-bẩm lạc hậu chuyện này quá lớn tiểu nhân không làm chủ được .
Trần Thiên Ân nghe vậy lại mỉm cười hắn bắt đầu nói .
– Trải qua hai trận chiến thành Tương Dương và Hoài Châu quân của ta tổng cộng vừa hi sinh lẫn bị thương hết 5 vạn người . Nhưng ta vẫn còn 15 vạn nữa, người cảm thấy một thành Quảng Tây có thể chống lại ta được bao lâu .
Trịnh phúc nghe vậy im lặng, hắn thật sự không biết nói gì vào lúc này . Nhìn thấy hắn như vậy Trần Thiên Ân lại tiếp tục nói .
– Quân Đại Việt đang ồ ạt tấn công vào từ phía tây nam, chả mấy chốc bọn họ sẽ đánh đến Quảng Tây mà thôi . Bây giờ ngươi giao Quảng Tây cho họ trần ta coi như là làm một việc hữu hảo giữa hai thế gia . Phải biết chắc chắn rằng trận chiến này Đại Tống sẽ phải hòa làm cắt đất cho Đại Việt . Việc này không cần nói chắc người và họ Trịnh cũng có thể đoán ra cho nên nếu ta là ngươi. Ta sẽ không chần chờ mà kết một đồng minh có đủ sức mạnh về quân sự cũng như tiềm lực kinh tế ở phía Nam này đâu.
Trịnh Phúc nghe vậy hắn bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ giữa thiệt và hại . Thật ra từ lúc mà Trịnh Thị Loan bị bắt thì Trịnh gia đã ủy quyền cho hắn đã có thể quyết định một số việc ở nơi này . Nếu cảm giác thuận lợi cố gắng giải thoát cho Trịnh Thị Loan, suy nghĩ một lúc Trịnh Phúc nhìn về phía Trần Thiên Ân mỉm cười . Sau đó nói rằng
– Trịnh Gia và Trần Gia chính là minh hữu, từ ngày hôm nay mong rằng lạc hầu giúp đỡ Trịnh gia ta tại phía nam . Trần Thiên Ân nghe vậy mỉm cười nói rằng “đó là đương nhiên” nhìn Trịnh phúc rời đi . Trần Thiên Ân trong lòng cũng cảm thấy thế gia thật thú vị . Vừa rồi Trần Thiên Ân thậm chí phải lấy ra cả Trần gia, thì mới có thể để Trịnh Phúc tin tưởng kết minh lần này. Đây chính là tín nhiệm của hai thế gia tại Cửu Châu, một loại luật lệ ngầm chỉ có những thế gia lớn, đủ trọng lượng mới có thể tạo ra loại kết minh này. Nghĩ đến đây Trần Thiên Ân lại tiếp tục mỉm cười .
Lần này đánh thành Quảng Tây này, hắn tin tưởng đây đã là một trận chiến dễ dàng nhất từ trước đến nay . Thậm chí có thể hắn còn chẳng mất một binh một tốt mà đã có một tòa thành đầu hàng vô điều kiện với hắn. Nếu Trịnh gia nhúng tay vào, suy nghĩ một lúc hắn gọi Trần sửu vào. Đợi khi Trần Sửu đi vào thì hắn nói” thả Trịnh Thị Loan ra, giao người cho Trịnh phúc”. Trần Sửu đáp vâng rồi rời đi . Một lúc sau hắn đã mang theo Trịnh Thị Loan đến gặp Trịnh Phúc giao người, đợi đến khi Trần Sửu rồi đi. Thì lúc này Trịnh Phúc mới lên tiếng hỏi Trần Thị Loan .
-Tiểu thư bọn chúng có làm gì người không .
Trịnh Thị Loan không vui trả lời
– Tên khốn đó thậm chí những ngày qua còn chưa thèm đến nhìn qua ta . Ngươi nói chúng có thể làm gì đây .
Trịnh phúc nghe vậy thì thở dài một hơi thật sự những ngày qua hắn không sợ Trần Thiên Ân sẽ làm hại Trịnh Thị Loan . Thứ mà hắn sợ là hai người sẽ xảy ra mối quan hệ nam nữ . Nếu vậy thì đây mới là rắc rối thật sự của họ Trịnh. Sau khi đã nói chuyện tìm hiểu Trịnh Thị Loan không có bị việc gì. Thì Trịnh Phúc bắt đầu viết hai lá thư một lá gửi cho chủ tướng Thành Quảng Tây Trịnh Thế anh và một bức thư gửi về cho Trịnh Cao Khải . Sau khi làm xong việc này thì hắn cũng cho người thu đồ đạc và đưa Trịnh Thị Loan trở về Kinh Thành biện Kinh, còn hắn thì vẫn tiếp tục ở lại đây để trở thành sứ giả giữa họ Trịnh và Trần Thiên Ân