Chương 63 Cuộc Chiến thành Tương Dương 5
Trong một căn phòng khách phủ thành quảng Đông không khí trong phòng vô cùng ngột ngạt. Bảy người đàn ông ngồi đối diện nhìn nhằm nhằm nhau sắc mặt khó chịu vô cùng. Lúc này Lạc phong lên tiếng
-Trần Thủ Độ, Đinh Thanh Hùng hai người các ngươi tại sao lại không công phá hai là thành kia .
Đinh Thanh Hùng khi nghe thấy Lạc Phong hỏi vậy thì sắc mặt hắn khó coi vô cùng . Trong lòng hắn giờ phút này đang vô cùng giận dữ nhưng không thể làm gì được . Sau khi công phá thành Quảng Đông quan hệ hai nhà Đinh- Trần vẫn đang rất tốt, nhưng tự nhiên một phong thư từ kinh thành gửi đến kiến mối quan hệ này ngay lập tức bị rạn nứt . Kết quả đó là quân tiên phong chia hai Trần Thủ Độ lấy 10 vạn quân tấn công thành Hoàng Hải . Đinh Thanh Hùng lấy 10 vạn quân tấn công thành xuân la.
Nhưng Đinh Thanh Hùng biết rằng kinh nghiệm chiến đấu của hắn không thể nào bằng với các tướng lĩnh của các gia tộc khác, cho nên khi thấy hành động quái gở của Trần Thủ Độ thì hắn lại không dám mạnh mẽ đánh hạ thành Xuân La vì sợ dính bẫy .
Trần Thủ Độ sau khi nghe Lạc Phong hỏi thì sắc mặt hắn như thường tỏ vẻ không quan tâm ngồi đó thảnh thơi uống trà được một lúc hắn mới lên tiếng
– Quân Tống ở đấy quá đông, thành cao dễ phòng thủ . Quân ta tấn công mấy ngày qua thì thương vong nặng nề cho nên chưa thể công phá thành Hoàng Hải được . Nếu như Lạc Phong người tự tin thì có thể tự mang quân đi tấn công.
Lạc Phong nghe Trần Thủ Độ trả lời vậy thì sắc mặt hắn khó coi vô cùng muốn phản bác nhưng lại không thể nói được gì. Nhìn thấy thái độ của Lạc Phong như vậy Trần Thủ Độ đang cười lạnh trong lòng. Tại sao Trần gia và Đinh gia phải làm quân tiên phong, trong khi năm nhà khác lại trở thành trung quân và hậu quân vận chuyển lương thực . Có hai lý do khiến họ Trần làm như vậy một là họ Trần muốn tự chọn đường đi hướng tấn công cho bản thân không muốn bị sắp xếp của người khác. Việc thứ hai họ có thể tự quyết định trong việc đánh nhanh hay đánh chậm đánh nơi nào và đánh bao lâu .
Sau khi công phá thành Quảng Đông thì tin từ họ Trần đã chuyển đến tay Trần Thủ Độ . Không nói hai lời Trần Thủ Độ lập tức gọt bỏ Đinh gia, chia cắt quân tự mình tấn công thành Hoàng Hải. Nhưng khi đến thành Hoàng Hải hắn lại không chủ động tấn công mà là đóng quân ở ngoài. Vây khốn tòa thành này, thỉnh thoảng cho một tốp quân đến hò hét rồi lại rút lui . Trần Thủ Độ làm vậy đơn giản vì hắn đang muốn kiểm tra xem Trần Thiên Ân Trần Thiên Bình sẽ đánh đấm thế nào khi không có được sự hỗ trợ của họ Trần, cũng như Đại Việt . Đây là một cuộc rèn luyện hậu bối của họ trần.
Việc chưa tiến công cũng còn một lý do nữa trần gia không vội vì trần Thiên Ân Trần Thiên Bình đã làm quá tốt khi đánh chiếm thành hoan châu. Họ trần cũng không phải viện trợ hậu cần và lo lắng an toàn của hai tên tinh anh này, ngược lại hai tên này những ngày qua chuyển rất nhiều thứ tốt về Ninh Khải . Cho nên Trần Thủ Độ không vội vàng mà hi sinh quân lính đi công thành cho kẻ khác được lợi. Trái ngược với họ trần, các nhà khác không có gì vớt chỗ tốt từ nhà Tống mà từ khi xuất quân đến giờ việc duy trì lượng lớn quân làm cho chiến phí hậu cần mỗi ngày phải tăng lên con số trên trời. Nhưng mấy người này lại không muốn làm quân tiên phong tấn công mở đường cho nhà khác.
Còn họ đinh vì sao lại làm quân tiên phong vì họ có mốt quan hệ minh hữu với họ trần và đi theo họ trần khi đánh tới hoan Châu, sẽ nhận được tiếp tế và hỗ trợ. Nhưng khi mọi chuyện đang tốt đẹp thì tin tức tráo cô dâu diễn ra, đã khiến hai nhà trở mặt. Đinh gia rơi vào thế tiến không được, lùi không song. Đinh gia mà công hạ thành Xuân La thì sẽ thành bia chắn cho quân Đại Việt, vì quân Tống sẽ dồn sức để đẩy quân Đại Việt ra khỏi lãnh thổ, nên đội nào tiến càng sâu mà không có được hỗ trợ sẽ rất nguy hiểm . Còn nếu đinh gia lùi lại thì sẽ bị các nhà khác phải đối và cũng từ bỏ miếng bánh Đại Tống lần này.
Lúc này Nguyễn Trường Thanh lên tiếng
– Ta thấy Trần Thủ Độ nói cũng có lý dù sao quân của hắn chỉ có mười vạn. Nếu công thành thật sẽ làm thương vong Trần gia rất lớn. Ta thấy không bằng mỗi nhà cử thêm hai vạn quân cho Trần Thủ Độ và Đinh Thanh Hùng để bọn họ nhanh chóng đánh hạ hai toàn thành kia mọi người thấy sao.
Những nhà khác nghe vậy cũng lập tức gặt đầu đồng ý . Thật ra trước lúc Trần Thủ Độ và Đinh Thanh Hùng trở lại thành Quảng Đông, thì năm nhà này đã tiến hành bàn bạc với nhau và đưa ra kế sách này . Họ muốn đẩy nhanh tốc độ tấn công để nhanh chóng tạo ra tuyến đường mở. Để những nhà này có thể phát triển tấn công theo ý mình . Trần Thủ Độ nhìn về Nguyễn Trường Thanh cười hiểu ý rồi lên tiếng
– Nếu như mọi người phát binh lực thì ta tin chắc rằng hai tòa thành đó sẽ nhanh chóng bị chúng ta đánh hạ thôi .
Nguyễn Trường Thanh nhìn về phía Trần Thủ độ trầm ngâm. Hắn cũng phải ghen tị với Trần gia vì việc có được Trần Thiên Ân và Trần Thiên Bình. Hai tên này đã làm quá tốt khi bọn chúng đánh được một vùng đất, làm bàn đạp cho trần gia. Nơi đó vừa có thể tiến công, vừa có thể là đường lui cho họ trần.
Nguyễn trường Thanh biết thừa ý đồ của Trần Thủ Độ đang muốn nhân cơ hội này, rèn luyện thêm cho hai tên tiểu tử họ Trần . Đồng thời muốn làm hao hụt nội tình của tất cả các gia tộc. Nhưng Nguyễn Trường Thanh là một kẻ làm tướng có nhiều kinh nghiệm làm sao có thể để chuyện này xảy ra. Hắn lập tức góp ý với các nhà khác tăng quân số để bắt buộc Trần Thủ Độ phải công hạ những thành này sớm, để mở ra cửa ngõ nhà Tống cho các nhóm thế gia còn lại tự phát triển theo ý mình. lúc này Lạc Phong cũng lên tiếng
– lần này chúng ta sẽ điều động cho hai người các người mỗi người thêm 10 vạn quân, tổng số quân của các người tại chiến trường đó là 20 vạn . Ta hi vọng trong vòng 10 ngày hai tòa thành này phải bị đánh hạ. Không biết hai vị có làm được không .
Trần Thủ Độ và Đinh thanh hùng nghe vậy cũng không nói gì chỉ đứng lên gật đầu rồi rời đi nhận quân. Nhìn thấy hai người Trần Thủ Độ rời đi năm người khác đều thở ra một hơi rồi ai trở về nhà đấy.
Mà tại trại phỉ Lương Sơn Bạc lúc này, đang có một khung cảnh tan hoang. Người bị thương nằm là liệt khắp nơi, tiếng kêu rên, tiếng khóc vang vọng khắp sơn trại. Lúc này tại đại sảnh tụ nghĩa đường, Tống Giang cùng các đầu lĩnh phỉ tặc đang thắp hương cúng bái cho những người đã chết trong cuộc phục kích huyện trường Hà . Sau khi tế bái song tên quân sư Ngô Dụng đứng ra quỳ trước mặt Tống Giang nói.
– Đại ca lần này là lỗi của ta đã không tính toán được việc quân man ri Đại Việt sử dụng kỵ binh mai phục ở huyện trường Hà, đã khiến cho các huynh đệ tử thương trầm trọng . Nay ta xin lấy cái chết để tạ tội.
Ngô Dụng nó xong liền từ trong người rút ra một con dao nhỏ, đang định tự cắt cổ mình thì Võ Tòng từ phía sau lập tức chạy đến chụp mất con dao vứt đi. Tống Giang cũng nhảy ra can ngăn và nói rằng.
-Quân sư đừng có nói như vậy việc này không thể trách quân sư được. Bọn man ri đó tính tình giảo hoạt, lại thêm quân số đông cho nên đã đem quân mai phục. Kể cả chúng ta có đi lối đại hắc sơn thì cũng sẽ bị mai phục mà thôi . Cho nên lỗi này không phải là của quân sư mà là của tất cả mọi người . Chính chúng ta đã chọn lựa đi cứu thành Hoài Châu cho nên dù đi đường nào cũng sẽ bị mai phục . Vậy nên quân sự không tự trách mình . Huynh đệ sao không nghĩ cách để tiêu diệt bọn man ri đang ở Thành Hoài Châu.
Ngô dụng nghe vậy thì cũng gật đầu đứng lên, lúc này từ phía bên ngoài một tên thám báo chạy vào.
– Bẩm trại chủ bọn Đại Việt đã đánh hạ thành Hoài Châu . Chúng hiện giờ đang gia sức thu gom chiến mã và ngựa thồ tại các thôn nhân hay trong các gia thế gia . Theo như thông tin chúng tôi tìm được, thì hiện giờ chúng đã có đến gần 3.000 chiến mã . Và cả vạn con ngựa thồ.
lúc này Lư Tuấn Nghĩa ở bên cạnh đứng ra hỏi .
-bọn chúng có tiến lại gần sơn trại của chúng ta không.
Tên thám báo lập tức trả lời” Dạ bẩm đầu lĩnh không thấy chúng tiến gần, ngược lại ở hai đường ra đại hắc Sơn và huyện trường Hà đều có trọng binh canh gác”
Nghe vậy Lư Tuấn Nghĩa cho tên kia lui ra ngoài. Nhìn thám bảo lui ra mọi người bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ quân Đại Việt muốn làm gì. Nhưng nghĩ mãi bọn họ vẫn không có cách nào giải quyết. Lúc này Tống Giang đứng ra nói ” hiện giờ quân địch vẫn không có động thái gì rõ ràng . Mọi người hãy gia tăng phòng bị sơn trại tránh để bọn chúng thừa cơ tấn công ” tất cả đầu lĩnh gật đầu rời đi ra ngoài. nhìn thấy họ rời đi Tống Giang thở dài nhìn lên bàn thờ về phía một chiếc bài vị có tên” Lý Quỳ” . Hắn lầm bẩm “các huynh đệ hãy yên tâm, ta sẽ báo thù cho mọi người. “