Chương 54 Kế hoạch mới
Kế hoạch mới
Bỏ mặc chuyện ở kinh thành Thăng Long giữ hai nhà Trần Đinh lằng nhằng khó gỡ. Trần Thiên Ân ở hoan Châu đang vô cùng phiên não khi nhận được tin của Trần Cảnh về việc không được nhận phong vương từ nhà Tống và về việc Đại Việt sẽ xuất quân đánh Quảng Đông của Đại Tống. Trần Thiên Ân khi biết việc này hắn lập tức không thể tự cho mình được mấy cái tát.
Hắn nhận ra mình đã mắc mất một sai lầm đó chính là đánh giá sai tình hình . Đây là Đại Việt của dị giới không phải Đại Việt mà hắn từng sinh sống của kiếp trước . Ý chí mở mang lãnh thổ của họ vô cùng to lớn sẵn sàng đương đầu tấn công các quốc gia lớn không hề có bất kỳ lo lắng gì. Nếu có được cơ hội thích hợp . Chính vì việc này nó khiến Trần Thiên Ân phải khổ sở . Vì bây giờ hắn trở thành cô quân tại đất địch hắn có hai lựa chọn hoặc là cầm cự đến khi quân Đại Việt đánh tới hỗ trợ. Hoặc phải lập tức rời khỏi Hoan Châu để bảo tồn lực lượng.
Tại sao hắn phải làm như vậy. Bởi vì bây giờ một mình hắn đang nằm sâu trong lãnh thổ đất Tống. Nếu chỉ có duy nhất đống quân của hắn ở đất Tống thì ý đồ của hắn chắc chắn sẽ được thực hiện .Người Tống chắc chắn sẽ phải thỏa hiệp với hắn nhưng khi quân Đại Việt đánh sang thì mọi chuyện sẽ lại khác. Hắn sẽ trở thành một cái đinh ở trong lòng quân Tống, cho nên bất kể giá nào quân Tống sẽ tiêu diệt bằng được hắn. Để không cho hắn phá hoại ở bên trong và dồn toàn bộ sức lực chống lại quân Đại Việt xâm phạm ở phía sau . Khi nhận tin của lão cha Trần Cảnh Trần Thiên Ân lập tức tổ chức một cuộc họp tất cả tướng lãnh đều phải có mặt thậm chí Trần Thiên Bình cũng bị lôi khỏi giường bệnh tham gia cuộc họp này. Khi mọi người đã đông đủ Trần Thiên Ân bắt đầu lên tiếng.
– Nhi ca tính chuyện này chúng ta nên xử lý thế nào .
– Chuyện này sẽ khó giải quyết lần trước chúng ta có thể đánh Địch Thanh như chó nhà không tang bởi vì hắn mang có ít quân tinh nhuệ và với việc đánh giá sai tình hình lực lượng quân ta ở đây . Nhưng bây giờ hắn ta đã biết mọi thông tin chúng ta đang ở thế vô cùng bất lợi .
Sau khi nghe Trần Thiên Bình nói vậy Trần Thiên Ân lập tức đập bàn tức giận nói rằng .
-Nhị ca hay là chúng ta từ mặt lão cha đi . Con cái đánh hết hơi mới được một tí gia sản ông ta như thế này là phá hết rồi .
Chúng bộ tướng cùng Trần Thiên Bình nghe thấy Trần Thiên Ân nói vậy đều giả vờ mắt điếc tai ngơ không thèm để ý hắn được một lúc Trần Thiên Ân nói tiếp.
– Hiện giờ chúng ta có hai lựa chọn cố thủ hoan Châu đợi đến khi quân Đại Việt đánh tới đây. Việc này đồng nghĩa với chúng ta phải đương đầu với các thành chấn xung quanh quân Tống sẽ liên tục tấn công bất chấp thương vong để tiêu diệt chúng ta. Nếu thực hiện kế hoạch này có thể những người trong phòng này sẽ đều nằm lại đất Tống hết hoặc sẽ đẩy lùi luôn chúng và biến mảnh đất này trở thành của chúng ta . Kế hoạch thứ hai chúng ta lập tức mang theo tất cả những thứ gì có thể cướp được lùi ra biển. Đợi đến khi nào quân Đại Việt đánh tới đây thì chúng ta lại theo từ đường biển đánh vào. Cướp lại nơi này nhưng việc này lại mang rất nhiều yếu tố bất lợi cho chúng ta . Thứ nhất nếu thực hiện theo cách này thì chúng ta sẽ bỏ mặc hết tất cả cơ sở ở đây đã làm xong những ngày vừa rồi . Và sẽ bị người dân ở đây thù hận việc cai quản sau này chúng ta cũng vô cùng khó khăn . Thứ hai quan hệ rắc rối của Đại Việt các người đã biết rồi. Đợi đến khi quân Đại Việt đánh tới đây thì lúc này chưa chắc Hoan Châu đã là của chúng ta . Mà có thể sẽ bị phân ra để chia cho các thế lực cùng hỗ trợ tấn công Hoan Châu. Đây là hai kế hoạch ta chọn lựa mọi người hãy cùng biểu quyết nào.
Trần Thiên Ân vừa nói xong trong phòng lập tức yên lặng. Mọi người đang trầm tư, tất cả họ đều không muốn vứt bỏ Hoan Châu sau bao nhiêu ngày tháng chinh chiến mới có được . Nhưng nếu ở lại thì họ chắc chắn sẽ gặp phải một cuộc phản công vô cùng mạnh mẽ của quân Tống. Trận chiến này thậm chí còn nguy hiểm hơn trận chiến trước rất nhiều và đặc biệt là thủy quân của họ đã bị gần như toàn diệt . Nếu như không đi ngay trước khi quân Tống đến vậy thì có thể họ sẽ bị tử thương nghiêm trọng tại đây. Trong lúc cả văn phòng đang yên tĩnh Trần Tí đứng lên nói
– Người Đại Việt ta có bao giờ sợ chết nếu chúng đến vậy thì cùng chiến với chúng thôi.
Nghe vậy bọn Trần Dần, Trần Nguyên cũng đứng lên nói
– Lạc hầu chiến đi.
Trần Thiên Ân thấy vậy cũng không trả lời mà nhìn về phía Trần Thiên Bình. Nhận thấy ánh mắt của Trần Thiên Ân, Trần Thiên Bình không nói gì chỉ gật đầu. Thấy vậy Trần Thiên Ân nhìn bọn họ và nói rằng
– Đã như vậy thì chiến đi .
Nghe được Trần Thiên Ân nói tất cả mọi người trong phòng đều nổi lên chiến ý hừng hực sẵn sàng ra trận.
-Hiện giờ chúng ta quyết định cùng quân Tống quyết chiến vậy sau đây ta sẽ phân công việc cho các người. Lần này hãy để cho quân Tống run sợ khi đối mặt với chúng ta .
-Trần Đức lập tức đến lấy lưu chữ hộ tịch của những quận huyện đã bị chúng ta chiếm đóng ở Hoan Châu. Mang lên danh sách tất cả các đinh tráng cho ta nhìn.
-Trân Tí lập tức trở về Ninh Khải vận chuyển hết mười vạn áo giáp và vũ khí đến Hoan Châu
.
-Tuân lệnh
-Trần Dần tổ chức các nhóm thám báo ta muốn biết tình hình quân Tống ở các thành xung quanh ngay lập tức nếu chúng di động.
-Vâng
– Nhi ca ở lại ta có chuyện muốn nói với ngươi còn lại những người khác hãy ra ngoài hết đi
-Tuân lệnh
Đợi khi mọi người ra ngoài trong phòng chỉ còn có hai người. Trần Thiên Ân không nói gì chỉ trầm mặt ngồi đó. Trần Thiên Bình nhìn hắn một lúc thì mới lên tiếng
– Người muốn lợi dụng quân Tống đánh quân Tống sao .
Trần Thiên Ân nhìn lại nhị ca của mình cười nói
-Phải nhưng mà khá rắc rối hơn nữa về độ trung thành ta cảm thấy vấn đề này khá khó khăn để giải quyết.
Trần Thiên Bình lại cười nói rằng.
– Có thể lợi dụng lực lượng nông nô cũng như các lực lượng đang bị áp bách của người Tống .
Trần Thiên Ân nghe vậy trầm tư một lúc sau đó hắn mỉm cười . Cũng không nói gì nữa chỉ tập trung suy nghĩ . Trần Thiên Bình thấy vậy lập tức hiểu ra tên em trai này lại có ý nghĩ trong đầu. Hắn mỉm cười rồi rồi khỏi phòng . Trong phòng chỉ còn mình Trần Thiên Ân trầm tư một lúc Trần Thiên Ân bắt đầu gọi Trần Mão và Trần Sửu vào và ra lệnh
-Trần Mão đi liên hệ gọi hết tất cả các thương nhân và địa chủ thế gia của các huyện thành Hoan Châu đến đây cho ta
– Trần Mão trả lời” Vâng” Rồi lập tức rời đi . Nhìn thấy hắn rời đi Trần Thiên Ân lại quay mặt nhìn về phía Trần Sửu nói rằng .
– Điều động năm trăm huyết vệ ẩn nấp tại phủ thành chủ đợi mệnh lệnh của ta.
Trần Sửu nghe lệnh lập tức rời đi điều động người .Trần Thiên Ân nhìn Trần sửu rời đi ngồi trầm tư sau đó hắn viết một số thứ gì đó ở trên giấy có ở mặt bàn miệng thì lẩm bẩm” các ngươi không lên trách ta”.
Lúc này tại quân doanh thành Tương Dương. Địch Thanh đang đón tiếp thánh chỉ của hoàng đế Đại Tống về cuộc chiến tại bình nguyên không tên. Địch Thanh lúc này đã tiều tụy đi rất nhiều . Sau thất bại thảm hại của mình hắn đã suy nghĩ rất nhiều. Hắn quy việc thất bại này không phải lỗi của hắn mà là do không có đủ quân tinh nhuệ và do vũ khí kẻ thù quá mạnh đã khiến hắn thất bại. Và giờ đây khi hoàng đế Tống tiếp tục cho hắn một cơ hội được đánh với bọn hải tặc để phục thù. Tâm hắn thề rằng phải treo đầu tên thủ lĩnh hải tặc trên thành Hoan Châu để phục hận.