Chương 49 chiến tranh 2
Chương 49 chiến tranh 2
Hốt Tất Liệt lúc này đang đau đớn sau khi chịu cú đá của Triệu Quát. Có điều khi những âm thanh đổ lỗi của Triệu Quát vang lên, đã khiến Hốt Tất Liệt vô cùng tức giận. Hắn lúc này cười to rồi nhìn về phía bốn vị Vương nói rằng.
– Tại ta, Hahaha . Các ngươi nghĩ thật sự tại ta sao. Nếu không phải trong lòng các ngươi đã có dã tâm muốn xưng đế thì làm sao Đại Nguyên ra nông lỗi này. Nếu đám các ngươi tự nguyện giao gia binh quyền . Làm một thần tử trung thành với Đại Nguyên thì làm sao sẽ có cuộc nội chiến để cho mấy nước kia được lợi lao vào tấn công nước ta. Nếu không phải bốn tên ngu đần các người tin vào thế lực ngoại bang kết hợp với chúng cùng tấn công ta. Thì làm sao có kết quả Đại Nguyên bước vào con đường diệt vong như bây giờ.
Hốt Tất Liệt nói vậy thì không ngừng cười lớn . Sau đó nhìn bốn tên Vương diễu cợt, liên tục lên tiếng trêu chọc mấy tên này. Lúc này triệu Quát định đến tặng cho hắn một trận đòn roi thì Triệu Lệ đứng ra ngăn cản nói rằng
– Thôi bỏ đi chẳng qua chỉ là một tên vua mất nước. Không cần quan tâm đến hắn.
Nghe Triệu Lệ nói vậy thì Triệu Quát cũng dừng lại trở về vị trí của mình. Nhìn thấy mọi người đều đã bình tĩnh thì lúc này Triệu Lệ lên tiếng:
– Các ngươi nghĩ tình hình hiện giờ nên làm sao. Quân Tần đang từ phía tây đánh sang vô cùng dữ dội. Quân của Trần Thiên Ân Từ từ phía
đông nam đánh sang. Quân Đại Đường lại từ phía Đông đánh sang. Còn phía bắc thì có đến tận hơn 30 vạn quân của Trần Thiên Ân . Chúng vẫn đang đóng quân tại thành Phú Lãng tại Thảo Nguyên, nhìn chằm chằm quân ta. Nếu tình hình này cứ tiếp tục . Thì Đại Nguyên chúng ta tuyệt đối sẽ đi vào con đường của Đại Tống.
Triệu Lệ vừa nói vậy thì lúc này Triệu Bằng đứng ra nói rằng:
– Lần này chúng ta đều bị Đại Tần lừa dối. Chúng lừa gạt chúng ta tấn công Hốt Tất Liệt . Để cho chúng có thể được quân vào trong lãnh thổ ra cướp phá.
Triệu bằng vừa nói vậy thì lúc này Triệu Tuấn đúng ra nó rằng:
-Nào chỉ như vậy Đại Việt và Đại Đường cũng chưa hề bỏ ý định nhìn chằm chằm nước ta. Bọn chúng đánh nhau ở thảo nguyên chỉ là để che mắt. Hãy nhìn xem cách chúng phản ứng có thể thấy rõ điều này. Trần Thiên Ân cần 10 ngày để phát động một đội quân lên đến 50 vạn người tấn công vào lãnh thổ nước ta. Một tháng sau lại có thêm 50 vạn quân Đại Việt tiếp tục tham chiến. Quân Đường thì dành thời gian một tháng để huy động 40 vạn quân tràn vào nước ta. Sau đó chúng lại huy động tiếp 60 vạn quân nữa tấn công vào lãnh thổ ta. Từ điều này có thể thấy rõ, bọn chúng đã chuẩn bị vô cùng kỹ càng kế hoạch tấn công.
Nghe Triệu Tuấn nói vậy những người khác đều thở dài. Thật ra bọn họ cũng rất đề phòng quân Tần. Nhưng tình hình hiện tại khiến cho dã tâm của họ không thể nào ngăn cản được. Thứ nhất quân Tần ra điều kiện chỉ lấy một mảnh đất gồm 15 thành chì, nối liền vào khu vực của Trần Thiên Ân mà thôi. Thứ hai quân Đại Việt và Đại Đường đang đánh nhau dữ dội tại Thảo Nguyên . Đây là một cuộc chiến của 4 phe thế lực cộng vào nó đã giảm bớt sự đề phòng của bốn vị Vương này với hai nước kia. Thứ ba chính là dã tâm của họ. Bốn tên này cho rằng tình hình này Đại Đường và Đại Việt tuyệt đối sẽ không tấn công bọn chúng.
Bọn họ chỉ cần phát động một lực lượng quân lớn tiêu diệt một lần Hốt Tất Liệt . Sau đó phân Đại Nguyên làm 4 giống như hình thức của Đại Hán đang diễn ra bây giờ. Ngoài ra lúc này quân Tần cho dù tấn công họ với sức mạnh cả nước tấn công Đại Nguyên. Thì bốn vị Vương này họ đều tin rằng có thể đánh bật Đại Tần ra khỏi lãnh thổ Đại Nguyên.
Đáng buồn thay là mọi tính toán của họ đều sai lầm. Đại Tần sau bao nhiêu năm tích góp sức mạnh, binh lực của họ không thể dùng một vài thứ mà Đại Nguyên suy diễn để có thể hiểu hết. Trong cuộc chiến vừa rồi Đại Tần vậy mà cũng sản xuất ra những loại cung tên có tầm xa hơn 300 m. Cộng với việc Đại Tần vậy mà phát triển một hệ thống cung thủ vô cùng mạnh trong quân đội. Đứng trước sức mạnh áp đảo về binh lực cũng như vũ khí trang bị quân Nguyên liên tục thất bại.
Còn Đại Việt và Đại Đường là hai quốc gia vừa trải qua chiến trận hiện giờ lại đang đánh nhau. Nhưng bốn vị Vương này lại quên mất một điều. Số quân họ đang giao chiến hiện giờ chỉ là số lẻ so với binh lực mà chúng có thể huy động. Vì vậy cho dù cùng lúc chiến tranh tại hai mặt trận thì hai nước này vẫn có đủ binh lực để tấn công Đại nguyên. Điều này đã khiến cho quân Nguyên khi bị ba nước này tấn công thì tỏ ra phòng thủ vô cùng yếu đuối.
Nguyên nhân chính vì bốn vị Vương đã mang hết quân tinh nhuệ đi tấn công Hốt Tất Liệt. Đám quân phòng thủ còn lại, trừ các quân tại biên giới còn có chút sức mạnh, thì các thành trì phía trong đều vô dụng. Vì vậy chỉ cần ba quốc gia kia chọc thủng quân phòng thủ tại biên giới của Đại Nguyên. Thì bọn họ có thể mang quân đội thẳng tiến đánh sâu vào trong lãnh thổ Đại Nguyên mà không gặp sự cản trở quá nhiều. Vì việc này mà các quốc gia chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, đánh hạng vô số thành trì của Đại Nguyên.
Có điều ba nước này cũng toàn đầu có sỏi. Sau một loạt các thành trì bị đánh hạ thì họ đều đồng loạt chuyển sang phương hướng đánh từ từ. Việc này vì họ biết rằng hơn 200 vạn quân tinh nhuệ của Đại Nguyên đang tập trung tại thành Bắc Kinh do bốn vị Vương đứng đầu chỉ huy. Với số quân đông đảo như vậy . Nước nào dám tiến lên cùng họ giao chiến trước, sẽ bị đánh vào trọng thương. Vì vậy họ đang vừa đánh vừa giữ các thành trì. Đồng thời lại chờ đợi cho các quân của nước khác đồng loạt cùng đến đó cung một thời điểm . rồi quyết chiến với đội quân kia.
-Ta cho rằng hiện nay chúng ta chỉ có một kế hoạch duy nhất có thể đẩy lùi bọn chúng. Chính là bí mật đưa 200 vạn quân tinh nhuệ này, chọn một kẻ thù yếu nhất tấn công trước. Sau đó hướng về những kẻ thù còn lại lần lượt đáp trả.
Triệu Lệ vừa giải thích kế hoạch tấn công của mình thì những người khác lập tức bàn bạc. Sau đó Triệu Bằng lắc đầu nói rằng
– Ngươi đừng có suy nghĩ ngây thơ như vậy, lúc này chúng ta đang bị tấn công cả ba đầu. Binh lực của bọn chúng không hề yếu kém so với bất kỳ chúng ta. Hiện nay mang 200 vạn quân tinh nhuệ này cùng với bất kỳ một thế lực nào giao chiến. Vậy thì hai thế lực còn lại sẽ đẩy nhanh tốc độ tiến công. Ngoài ra trong thời gian ngắn chúng ta bắt buộc phải tiêu diệt một thế lực sau đó hướng về hai thế lực còn lại. Nhưng với tình hình hiện tại bất kể là Đại Tần Đại Việt hay Đại Đường. Binh lực chúng tham chiến hiện giờ chẳng qua chỉ là quân tiên phong mà rồi.
– Hiện nay tổng binh lực thường trực mà Đại Tần có lên đến 300 vạn. Nhưng nếu như chúng tiến hành huy động quân đội thì con số này tuyệt đối vượt qua 700 vạn quân. Đại Đường quân số thường trực lên đến 320 vạn. Nhưng tổng huy động chúng cũng phải được đến 800 vạn quân. Quân Đại Việt bề ngoài đang có 150 vạn quân. Nhưng nếu huy động chúng ít nhất phải được 300 vạn. Từ điều này có thể thấy rõ rằng chúng ta đánh một bên. Thì hai bên còn lại sẽ như vui như được mùa và không ngừng đột kích.
Triệu bằng nói vậy thì Triệu Lệ lập tức bác bỏ ý kiến của hắn và nói rằng:
– Mặc dù binh lực của chúng đông nhưng cũng không thể nào mang hết quân số đi đánh chúng ta được. Vậy nên ta cho rằng chỉ cần hai mặt chiến tuyến khác giữ vững trước thế công của hai nước còn lại, không cho chúng tiến công. Thì kế hoạch này của chúng ta vẫn thành công.
Triệu Lệ nói vậy thì lúc này Triệu Tuấn cười lạnh nói rằng
– Người bị ngu hay sao hiện nay chúng ta chỉ có 200 vạn quân tinh nhuệ. Cộng với 100 vạn binh lực đang phòng thủ tại các thành trì. Người muốn dùng 100 vạn quân thủ thành đó để chống lại mấy trăm vạn quân tinh nhuệ của kẻ thù. Ngươi thấy việc này có khả thi hay không.
Triệu Lệ nghe vậy thì nở một nụ cười lạnh lùng . Hắn nhìn về phía những vị Vương còn lại nói rằng:
– Hãy sử dụng thuốc nổ . Cho bọn chúng biến thành quân cảm tử lao vào tấn công những đội quân của hai nước kia. Ta tin rằng sau 2 đến 3 trận chiến như vậy, thì đám kia đã lập tức bị chùn bước mà thôi.
Triệu Lệ nói vậy thì khiến ba người khác đều trầm tư, suy nghĩ . Sau một lúc thì Triệu bằng lại lắc đầu nói rằng:
– Chúng ta không có đủ quân cảm tử để làm việc này.