Chương 47 thế cục 3
Chương 47 thế cục 3
Lý Thế Dân vừa nói xong thì lúc này Trình Giảo Kim đứng ra nói rằng
– Bẩm bệ hạ ta tin rằng Trần Thiên Ân phát động cuộc chiến này thì chắc chắn người của hắn tại phía tây đang chiến đấu với quân ta sẽ lập tức rút về. Dù sao lợi ích của Đại Nguyên lớn hơn rất nhiều so với khu vực Thảo Nguyên bây giờ. Vậy nên thần cho rằng chúng ta lập tức phải mượn đường qua thành Biện Kinh để tiến công Đại Nguyên.
Nghe Trình Giảo Kim nói vậy thì Lý Thế Dân cũng gật đầu. Thời gian qua không chỉ mình Trần Thiên Ân nhìn chằm chằm Đại Nguyên và chuẩn bị quân bị. Đại Đường cũng đã làm tốt công tác này. Vậy nên tuy rằng có hơi bất ngờ khi Đại Tần nhúng tay vào trận chiến này. Có điều Lý Thế Dân cũng không thể nào ngồi yên được. Hắn nhìn về phía Trưởng Tôn Vô Kỵ nói rằng.
– Hệ thống quân lương quân nhu chuẩn bị cho chiến tranh trong thời gian qua thế nào.
– Bẩm bệ hạ tại thành Lạc An giáp biên giới với thành Biện Kinh của Đại Việt . Chúng ta đã tập trung một lượng lớn lương thảo, khí giới cho 40 vạn quân tại đây. Thần cho rằng có thể phái một vị tướng quân dẫn theo 40 vạn quân, bắt đầu tấn công vào Đại Nguyên trước. Sau đó chúng ta sẽ từ từ vận chuyển thêm lương thảo vật tư đến chiến trường và tăng dần quân số lên.
Lý Thế Dân nghe vậy thì gật đầu nhìn về phía Trình Giảo Kim hắn nói rằng:
– Trình Giảo Kim ngươi lập tức dẫn theo 40 vạn quân đến thành Lạc An. Nhận lấy lương thực vũ khí quân bị sau đó mượn đường Đại Việt qua thành Biện Kinh tiến vào lãnh thổ Đại Nguyên tấn công cấp tốc.
-Tuân lệnh.
– Các quan viên khác hãy chuẩn bị quân nhu hậu cần cho quân xuất chinh . Tuyệt đối không được để quân lính của ta thiếu thốn vũ khí lương thực trên chiến trường.
– Tuân lệnh.
Vậy là mệnh lệnh chiến tranh của Đại Đường cũng nhanh chóng được ban ra. 40 vạn quân của Đại Đường nhanh chóng được tập kết . Họ hướng về phía chiến trường Đại Nguyên, tiến công mạnh mẽ.
Đồng thời lúc này tại thành Hàm Dương hoàng đế Doanh Chính đang cùng với các đại thần bàn bạc về tình hình chiến sự. Lúc này Lý Tư lên tiếng.
-Bẩm bệ hạ trong gần một tháng qua . Tướng quân Vương Tiễn dẫn theo 150 vạn quân đã cướp được 25 thành của Đại Nguyên. Hiện nay vẫn đang đẩy mạnh tiến công vào sâu trong lãnh thổ Đại Nguyên.
Doanh Chính nghe vậy gật đầu, hắn nhìn về phía Lý Tư nói rằng
– Ngươi lập tức soạn một mệnh lệnh cho Vương tiễn . Nói với hắn bỏ qua các vấn đề liên minh với bốn vị Vương kia . Hạ lệnh cho hắn không cần quan tâm đất của Hốt Tất Liệt hay của bốn vị Vương kia, đều đồng loạt công hạ hết cho ta.
-Tuân lệnh.
Trong lòng Doanh Chính lúc này đang vô cùng vui mừng khi có thể gạt bẫy bốn tên Vương ngu ngốc kia của Đại Nguyên. Mọi điều hắn hứa với Đại Nguyên. Chính là giúp cho bọn chúng phân tán lực lượng lớn của Hốt Tất Liệt và chiếm một mảnh đất nối liền với khu vực của Trần Thiên Ân. Nhưng dã tâm của Doanh Chính nào đơn giản như vậy. Lúc này khi bốn vị Vương đã công phá hết tất cả các thành trì mà Hốt Tất Liệt kiểm soát . Thì quân Tần cũng bắt đầu thể hiện nanh vuốt của mình. Các thành trì khác đều bị bọn chúng bắt đầu tấn công cướp bóc và sáp nhập vào trong lãnh thổ Đại Tần.
Hiện nay bốn vị Vương của Đại Nguyên vẫn chưa xác định ai là hoàng đế. Còn hoàng đế Hốt Tất Liệt lại bị bọn chúng khống chế như con rối tại kinh thành Bắc Kinh. Lúc này Đại Nguyên xuất hiện tình trạng binh lính không biết phải nghe mệnh lệnh ai và chiến đấu với kẻ nào. Những lý do này mới khiến quân Tần có thể lợi dụng và đột kích sâu vào trong lãnh thổ Đại Nguyên dễ dàng chiếm đất.
Ngoài ra Đại Tần lúc này vẫn còn một liên minh với Đại Việt. Lúc trước liên minh này không có ích lợi gì. Ngoài việc để hai bên nắm giữ một số thông tin của nhau, trong việc đối phó Đại Nguyên mà thôi. Nhưng bây giờ nó lại khác khi quân Đại Việt cũng đã tham chiến thì lúc này hai thế lực này sẽ trở thành liên minh quân sự. Dưới sự áp đảo về sức mạnh thì Doanh Chính tin rằng Đại Nguyên sẽ nhanh chóng bị bọn họ nuốt hết vào trong bụng mà thôi. Đặc biệt Đại Đường tuyệt đối sẽ mượn đường của quân Trần Thiên Ân vượt qua biên giới tấn công Đại Nguyên.
Phải biết rằng quân Đường hiện nay không có biên giới giáp quân Nguyên. Nhưng mà vùng đất của Trần Thiên Ân quá nhỏ hẹp. Nó như là một đường ranh giới hòa bình dễ dàng bị tấn công. Vì vậy chỉ cần Đại Đường muốn, hoàn toàn có thể chọc thủng biên giới này và mở ra một con đường cho Đại Đường. Kết nối với mảnh đất kia của trong lãnh thổ Đại Nguyên. Chính vì vậy quân Đường cũng không hề ngần ngại khi chiếm đất của Đại Nguyên. Nghĩ đến đây Doanh Chính lại một nụ cười và càng tin tưởng hắn có thể đưa Đại Tần tiến vào trong cuộc chiến tranh Bá Cửu Châu . Và thống nhất toàn cửu châu này.
Mà thông tin về trận chiến tại Đại Nguyên cũng nhanh chóng lan rộng ra khắp mọi nơi. Ngoại trừ ba nước Đại Việt Đại Đường và Đại Tần phát binh tấn công thì những nước khác đều giữ im lặng. Một phần do không có biên giới chung . Một phần do yếu tố ảnh hưởng chính trị trong nước cũng không thể nào làm gì ảnh hưởng đến trận chiến này.
Ngoài ra cũng vì trận chiến này xảy ra bất ngờ mà kế hoạch của Trần Thiên Ân tại Thảo Nguyên và lập tức kết thúc. 30 vạn quân của hắn do Trần Quốc Toản chỉ huy nhanh chóng được điều động trở về Đại Việt. Đồng thời lúc này tín sứ của Đại Việt cũng đưa cho Thiết Mộc Chân về bản điều ước mà Đại Đường muốn hợp tác với quân của Đại Việt. Tiêu hao hai lực lượng người Mông Cổ và Đột quyết. Khi nhìn thấy bản hợp tác này thì Thiết Mộc Chân vô cùng tức giận. Tuy nhiên sau nhiều lần bàn bạc bí mật với đám Trần Quốc Toản và cả người đột Quyết . Thì họ quyết định vẫn giả vờ như đang thù định và cố gắng giao chiến lẫn nhau. Đợi khi quân Đại Việt công đánh Đại Nguyên hoàn tất, lúc đó mới dồn mọi mưu mưu kế hướng về phía Đại Đường.
Đồng thời bởi vì Đại Đường và Đại Việt đều hướng về chiến trường Đại Nguyên. Lúc này Đại Hán vậy mà xảy ra một cuộc giao tranh dữ dội giữa ba vị Vương cầm quyền. Bọn chúng nhân cơ hội này vậy mà quyết thanh toán lẫn nhau. Để duy nhất một kẻ có thể thống nhất Đại Hán mà thôi. Vậy là những cuộc chiến đẫm máu bắt đầu xảy ra trong lòng Đại Hán. Những điều bất ngờ nhất chính là Lưu Bị vậy mà lại liên tục đánh bại quân của Tôn Sách và Tào Tháo.
Nguyên nhân từ đâu thì chưa ai có thể tìm hiểu được . Nhưng nếu tình trạng này cứ tiếp tục . Lưu Bị rất có thể sẽ thống nhất Đại Hán. Đối với việc này thì kể cả Đại Việt hay Đại Đường đều không thể nào quan tâm nữa nữa. Hiện nay họ đang phải chiến đấu với quân Nguyên . Vậy nên Đại Hán có đánh nhau to đi nữa thì cũng phải bỏ mặc mà thôi.
Còn hai nước Đại Tùy và Đại Minh thì lúc này lại tăng quân tại biên giới phía Đại Hán uy hiếp bọn chúng. Có điều vẫn chưa phát động cuộc tấn công. Họ vẫn giữ tư tưởng chờ đợi xem biến hóa của Cửu Châu mới hành động. Mà lúc này thời gian cứ nhẹ nhàng lại tiếp tục trôi qua. Chiến sự trên khắp Đại Nguyên vẫn tiếp tục được diễn ra. Đến giữa tháng 12 năm Thiên Quân thứ nhất. Lúc này tại thành Thanh Hà Trần Thiên Ân và quân của hắn đang tập trung tại đây. Trong Phủ thành hắn đang nghe tình hình chính quả trong mấy tháng chinh chiến vừa qua.
– Bẩm vương gia trong gần hai tháng qua, quân ta đánh hạ được 45 thành trì của Đại Nguyên. Hiện giờ bọn chúng đang lập ra một phòng tuyến ngăn cản quân ta đánh sâu vào lãnh thổ của bọn chúng.
Trần Hoài Ngọc vừa báo cáo xong thì Trần Thiên Ân gật đầu sau đó hắn lại hỏi rằng:
– Quân Đường những ngày qua chiến đấu thế nào.
– Bẩm vương gia trong mấy ngày qua quân Đường đã đánh hạ được 7 tòa thành của Đại Nguyên và vẫn đang tiếp tục tiến quân thần tốc.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì gật đầu . Quân Đường bởi vì nhận được tin tức cũng như thời gian huy động quân muộn hơn Trần Thiên Ân . Khiến cho đám này đến tận giữa tháng 11 mới có thể mượn đường của Trần Thiên Ân tiến đánh Đại Nguyên. Có điều đám này vậy mà tiến công khá nhanh chỉ trong vòng một tháng đã đánh hạ được 7 tòa thành trì.