Chương 43 Rắc Rối 2
Chương 43 Rắc Rối 2
Thông tin về cuộc chiến tại Thảo Nguyên đều được các quốc gia chú ý. Vậy nên loại vũ khí mới vừa xuất hiện lập tức được các thám báo của các nước đều gửi tin tức về. Việc này lập tức để các quốc gia đắn đo suy nghĩ tìm hiểu cách chế tạo loại vũ khí này.
Lúc này tại Thành Trường An. Lý Thế Dân ở trên đại diện, đang nhìn về thứ vũ khí nỏ Liên Châu của Đại Việt mới chế tạo mà quan sát. Được một lúc thì hắn nhìn về phía các quan viên ở dưới nói rằng
– Loại vũ khí này được gửi về đây từ chiến trường. Lý Tĩnh trong báo cáo nói rằng nó có thể bắn liên tục, một hộp tên của vũ khí này chứa được 20 mũi. Tầm xa của vũ khí này vào khoảng 300 m. Nó được trang bị cho kỵ binh hay bộ binh đều là cơn ác mộng của quân thù. Đồng thời Trẫm cũng đã cho tìm những công tượng giỏi nhất đến thử chế tạo chúng và họ đều lắc đầu không làm được. Các vị ái khanh có ý nghĩ gì về việc này hay không.
Nghe Lý Thế Dân nói vậy thì lúc này Trưởng Tôn Vô Kỵ đứng ra nói rằng:
– Bẩm bệ hạ loại vũ khí này nếu như chúng ta không thể chế tạo được thì vô cùng nguy hiểm. Theo như thông tin mà Lý Tĩnh gửi về còn nói rõ một điều. Chính là một binh lính kỵ binh có thể mang theo 3 hộp tên tức là 60 mũi. Với số mũi tên như thế này, tuyệt đối có thể sử dụng số lượng ít quân để chống lại một đại quân của kẻ thù. Vì vậy thần cho rằng nhất quyết phải tìm mọi cách chế tạo ra loại vũ khí này.
Trường Tôn Vô Kỵ vừa nói xong thì lúc này Trình Giảo kim đứng ra nói rằng
– Bẩm bệ hạ thứ vũ khí này không chỉ ảnh hưởng đến quân sự. Nó còn làm lung lay tinh thần chiến đấu của người Mông Cổ lúc này. Qua tin tức mà Lý Tĩnh gửi về đã nói rõ một việc. Người mông cổ sau khi chứng kiến trận chiến này thì bọn chúng án binh bất động . Chúng cũng không dám có hành động quân sự với Đại Việt hay người đột quyết nữa. Từ điểm này đã thấy rõ bọn chúng bắt đầu sợ hãi và không dám giao chiến khi kẻ thù có loại vũ khí này. Nếu tình trạng này cứ tiếp tục thì kế hoạch của chúng ta tại Thảo Nguyên sẽ thất bại.
Nghe các đại thần nói vậy thì Lý Thế Dân ở trên đại diện cũng gật đầu. Loại vũ khí này thiết kế vô cùng tinh xảo, ngoài ra sát thương cũng như sức mạnh của nó không cần bàn cãi. Nhưng muốn chế tạo ra nó cũng không phải chuyện đơn giản. Trầm tư một lúc thì hắn nói rằng:
– Việc này Trẫm sẽ giao cho công bộ xử lý. Nhất định trong thời gian ngắn phải tìm cách chế tạo ra loại vũ khí này. Nếu thiếu tiền có thể liên hệ với bên hộ bộ để lấy tiền.
Lý Thế Dân nói vậy thì lúc này người đứng đầu của công bộ lập tức đứng ra chắp tay nói rằng:
– Tuân lệnh.
– Tự tình hình chiến sự các ngươi cho rằng Trần Thiên Ân liệu có hiểu ý nghĩa của cuộc chiến này hay không. Hắn liệu có điên cuồng mà tấn công chúng ta vào lúc này bỏ mặc sự phát triển của hai bộ tộc người Thảo Nguyên này hay không.
Lý Thế Dân vừa nói xong thì Đỗ Như Hối đứng ra nói rằng
– Bẩm bệ hạ Trần Thiên Ân hiện nay không có biên giới giáp đột quyết hoặc Mông Cổ. Việc hai thế lực này phát triển tuy trong tương lai uy hiếp hắn. Nhưng hiện giờ vẫn chưa có dấu hiệu gì. Vậy nên thần cho rằng kế hoạch của chúng ta đã thiếu sót đi điểm này. Từ việc này thần cho rằng Trần Thiên Ân lúc này chưa chắc đã ngầm ngưng chiến với quân ta . Và để cho hai bộ tộc này chiến đấu một mất một còn đâu.
Đỗ Như Hối vừa nói vậy thì Lý Thế Dân hơi nhíu mày trầm tư một lúc thì hắn nói rằng
– Việc này cũng hơi khó nghĩ, các ngươi nói nếu chúng ta cử sứ thần trực tiếp đi gặp Trần Thiên Ân, để bàn bạc về việc này thì thế nào.
Nghe Lý Thế Dân nói vậy thì lúc này các đại thần cũng bắt đầu bàn bạc . Sau một thời gian bàn luận thì lúc này Phòng Huyền Linh đứng ra nói rằng.
-Bẩm bệ hạ thần cho rằng thay vì đàm phán với Trần Thiên Ân . Tại sao chúng ta không trực tiếp cử người bí mật đàm phán với Đại Việt. Việc này vừa có thể làm cho Đại Việt xảy ra mâu thuẫn. Vì có thể Trần Thiên Ân không nghe lệnh này từ Đại Việt. Hơn thế nữa thương lượng với Trần Thiên Ân, chỉ là một vị Vương của Đại Việt thì thật sự mất thể diện của Đại Đường ta vào lúc này.
Phòng Huyền Linh nói vậy thì những đại thần ở đây đều gật đầu. Còn Lý Thế Dân nhìn về phía hắn đánh mắt đầy tán thưởng. Phải biết rằng uy nghiêm của Đại Đường chỉ cho phép họ đàm phán với những thế lực uy hiếp Đại Đường ngay lúc này. Vậy nên việc đàm phán với một mình Trần Hồng Ân là đang hạ nhục quốc thể của Đại đường.
Ngoài ra Đại Đường đều cho rằng Trần Thiên Ân và Trần Thiên Khải đang phân liệt Đại Việt vào lúc này. Một kẻ trưởng khống toàn bộ phía tây của Đại Việt. Một kẻ trưởng khống một nửa còn lại về phía Đông của Đại Việt. Lúc này nếu như lại thương lượng với Đại Việt và để cho Trần Thiên Khải mặc kệ kế hoạch của Trần Thiên Ân là gì . Ép buộc hắn phải ký thỏa thuận với Đại Đường, chả khác nào tạo ra mâu thuẫn ngầm cho hai tên này. Nghĩ đến đây Lý Thế Dân cũng lập tức đồng ý . Vậy là một đoàn sứ thần lập tức được bí mật phái đi đến Đại Việt để đàm phán việc này.
Đồng thời lúc này khi thông tin về loại vũ khí mới được các quốc gia biết được . Một loạt các thám tử lại một lần nữa thay máu được phái đến Đại Việt tìm kiếm thông tin. Việc này khiến cho trên tường thành quận Ninh Khải lại có thêm vô số xác chết được treo ở đây. Nhưng các quốc gia này có cố gắng đến đâu thì cũng khó có thể xâm nhập vào một nơi bí mật như ninh Khải.
Mà trong khi các quốc gia còn đang tìm kiếm cách chế tạo loại vũ khí mới . Và lên những kế hoạch đối phó với tình hình Cửu Châu hiện giờ. Thì lúc này tại chỗ Trần Thiên Ân cũng đang giải quyết rất nhiều vấn đề liên quan đến dân nhập cư trái phép. Chuyện gì đang xảy ra ư . Cũng chẳng có gì . Chính là trong thời gian qua một lượng lớn dân Tống sống tại hai khu vực của Đại Nguyên và Đại Đường kiểm soát đang chạy đến chỗ Trần Thiên Ân. Tại sao lại có việc này, thì cũng chính là do Trần Thiên Ân âm thầm ra tay mà thôi.
Phải biết rằng vấn đề liên quan đến nhân khẩu luôn luôn ảnh hưởng đến các quốc gia. Đặc biệt trong thời kỳ chiến tranh vũ khí cận chiến như bây giờ. Vậy nên quốc gia nào càng có nhiều nhân khẩu thì có nghĩa là tiềm lực chiến tranh của họ càng mạnh mẽ. Và Trần Thiên Ân cũng biết điểm yếu của Đại Việt lúc này, chính là thiếu nhân khẩu một cách trầm trọng.
Vậy nên trong thời gian qua, hắn không ngừng cử các thám tử đi vào những vùng đất mà hai nước Đại Đường và Đại Nguyên đang đánh chiếm của Đại Tống. Dụ dỗ người dân ở đây đi về khu vực của Trần Thiên Ân. Ngoài ra việc kinh thương mạnh mẽ cũng làm cho lượng lớn thông tin không ngừng được chảy trong lòng dân chúng. Và bọn họ cũng biết được khu vực của Trần Thiên Ân đang quản lý . Dân chúng được đối xử vô cùng tốt, thậm chí giàu có hơn thời kỳ của Đại Tống trị vì rất nhiều.
Không những thế chính sách bóc lột đàn áp của Đại Đường, cũng như Đại Nguyên trong thời gian qua chưa hề có dấu hiệu được giảm sút thậm chí còn tăng lên. Nguyên nhân chính là Đại Nguyên đang nội chiến . Vậy cho nên họ bắt buộc phải dồn lên những vùng thuộc địa này. Để cướp bóc tài nguyên phục vụ cho chiến tranh. Còn quân Đường sau những trận chiến bị tổn thất nặng nề dưới bàn tay của Trần Thiên Ân, thì chúng cũng cần một lượng lớn tiền tài để bổ sung. Vậy là với quan điểm khinh thường những dân tộc khác, thì tất nhiên đám người Tống mới bị sáp nhập vào hai nước này sẽ là những kẻ đầu tiên bị bóc lột.
Trong thời gian vừa qua họ ngoài việc chịu cảnh siu cao thuế nặng . Họ còn thường xuyên bị quân lính không ngừng thu gom lương thực cướp bóc chèn ép dã man. Việc này khiến cho vô số các vụ án oan sảy ra. Tình cảnh bán vợ bán con để cứu sống gia đình xuất hiện khắp nơi. Cùng với đó là trộm cướp cũng đồng loạt xuất hiện. Đã làm cho dân chúng ở đây vốn đã khổ cực nay càng khổ cực hơn. Vậy là dưới bàn tay thao túng của đám thám báo giả dạng những kẻ buôn người của Trần Thiên Ân. Đã không ngừng đưa lượng lớn dân cư nhập khẩu vào trong khu vực của Trần Thiên Ân đang quản lý.