Chương 93: Đoàn Văn Cường Chấn Thương
Ngoài ra, những tờ báo ở các nước khác, những huấn luyện viên nước ngoài cũng chê bai, bảo huấn luyện viên Jeon Byung Hoon tổ chức phòng ngự tiêu cực, chê đội tuyển U-23 Việt Nam đá chẳng đẹp đẽ hoa mĩ gì cả. Nhưng ở trường hợp này là có thâm ý của phóng viên và huấn luyện viên các nước khác. Những kẻ đó đang cố tình chê bai như thế, để gây rối loạn huấn luyện viên Jeon Byung Hoon. Mục đích của những kẻ đó là vô cùng thâm độc. Bọn chúng muốn đội tuyển Việt Nam phải rời bỏ phong cách đá bóng đang tạo nên chiến thắng của mình. Đồng thời bọn chúng muốn kích động những người không hiểu chuyện ở Việt Nam, tấn công ông Jeon ở trên mạng, ném gạch đá ông, nhằm làm rối loạn tâm trí của ông, không để ông Jeon toàn tâm toàn ý bày mưu nghĩ kế giúp cho Việt Nam giành chiến thắng trên cầu trường.
Bất quá, âm mưu thâm độc của bọn chúng đành phải bỏ xó rồi. Huấn luyện viên Jeon Byung Hoon và Ban huấn luyện đội tuyển Việt Nam đâu dễ gì trúng kế của bọn chúng. Ông Jeon xem những lời chỉ trích, gạch đá của những kẻ rắp tâm thâm độc và đám người không hiểu chuyện như gió thoảng bên tai. Ông Jeon cũng hạn chế các cầu thủ của mình không nên đọc những lời bình luận chỉ trích của đám người trên mạng mà hãy tập trung vào chuyên môn, tập trung vào cuộc chiến trên sân cỏ. Nơi đó mới là chiến trường chân chính của những con người có niềm đam mê bóng đá thực sự. Ông Jeon sẽ chứng minh bản thân bằng thực lực, chứng minh bản thân bằng những chiến thắng vang dội nhất, đỉnh cao nhất.
Tất nhiên là những cổ động viên chân chính, những người yêu thích bóng đá Việt Nam thực thụ, những người am hiểu bóng đá sẽ hiểu và thông cảm cho huấn luyện viên Jeon Byung Hoon mà không bài xích ông. Họ không dè bỉu những chiến thuật chiến lược của ông Jeon khi ông đã phải vắt óc suy nghĩ vô số phương pháp để giúp cho Việt Nam chiến thắng, để giúp cho người hâm mộ yêu thích đội bóng Việt Nam bằng một phương pháp gọi là bóng đá chiến thắng.
“Cầu thủ Việt Nam cố lên, chúng tôi ủng hộ các bạn.”
“Những chàng trai U-23 hãy mạnh mẽ, những cổ động viên chân chính luôn đứng sau lưng mọi người.”
“Việt Nam vô địch, Việt Nam hãy dùng thực lực của mình để đập tan luận điệu xuyên tạc của bọn chúng đi.”
Lực lượng cổ động viên nòng cốt này là chiếm đa số ở Việt Nam. Những người hâm mộ bóng đá chân chính cũng tiến vào các fanpage, diễn đàn, trang facebook của cầu thủ để bảo vệ cầu thủ U-23 Việt Nam trước làn sóng chỉ trích nặng nề của các đối tượng manh động, của bè lũ chống phá sự phát triển nền bóng đá đất nước. Cuộc khẩu chiến trên không gian mạng nổ ra cực kỳ dữ dội. Chiến trường không gian mạng cũng rực lửa không kém gì chiến trường trên sân cỏ.
Mặc dù huấn luyện viên trưởng Jeon Byung Hoon đã yêu cầu các học trò của mình không nên quá để tâm vào chuyện ngoài lề nhưng mà một số cầu thủ sao có thể chịu được khi bị khủng bố tâm lý như thế. Đặc biệt là cầu thủ trẻ nhất đội tuyển, Đoàn Văn Cường. Do là người trẻ nhất nên tâm lý cũng không ổn định nhất đội bóng. Đoàn Văn Cường rất dễ bị kích động trước những thủ đoạn bỉ ổi của đối phương.
“Khốn kiếp, cái quái gì đang xảy ra chỉ sau một ngày như thế này? Chúng ta đang từ anh hùng biến thành tội đồ à?” Đoàn Văn Cường tức giận mắng to.
Lúc này các anh em cầu thủ đang ngồi ở cantin của khu trung tâm thể thao Côn Sơn. Đoàn bóng đá U-23 Việt Nam đã trở về Côn Sơn ngày hôm qua và vui chơi thỏa thích nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Đến sáng ngày hôm sau mở điện thoại lên xem thì tất cả đều ngơ ngác tột bậc. Facebook của người nào cũng xuất hiện những đối tượng manh động lao vào tấn công vô cùng dữ dội. Trong đó thì facebook của Đoàn Văn Cường và Đỗ Tùng Lâm là bị cộng đồng mạng oanh tạc ghê gớm nhất.
Đám đông cuồng nộ gọi Đoàn Văn Cường và Đỗ Tùng Lâm là sự xấu hổ của bọn chúng. Bọn chúng yêu cầu Đoàn Văn Cường, Đỗ Tùng Lâm, Nguyễn Hoàng Đức, Jeon Byung Hoon… phải ngay lập tức rời khỏi đội tuyển U-23 Việt Nam. Không được tiếp tục thi đấu nữa để làm mất thể diện của bọn chúng.
“Bình tĩnh đi Cường, các chú các bác đã nói là sẽ giải quyết êm đẹp cho chúng ta. Bọn người kia không khủng bố chúng ta được lâu đâu.” Bùi Hữu Duệ lên tiếng.
Đoàn Văn Cường lướt lướt điện thoại, càng nhìn càng nóng máu: “Anh không bị đám người kia sỉ vả nặng nề như em nên anh mới bình tĩnh được chứ em thì không bình tĩnh nổi. Em đang tức điên lên rồi đây.”
Đỗ Tùng Lâm đi đi lại lại quanh mấy cái bàn nước, hai tay nắm chặt nổi cả gân xanh, trợn tròn mắt: “Chúng ta đang cực khổ ở đây chịu lạnh chịu rét, chịu bị đá bị đánh cho bầm dập là vì cái gì? Tất cả đều là vì màu cờ sắc áo. Tất cả đều là vì vinh quang của tổ quốc. Mà tại sao lại có những kẻ ở quê nhà đối xử với chúng ta như vậy cơ chứ? Tại sao cơ chứ?”
Nguyễn Hoàng Đức ngồi trên bàn chậm rãi uống nước cam vắt, bình thản nhìn những tin nhắn trên màn hình điện thoại của mình.
“Con yên tâm, cha sẽ giải quyết êm đẹp những chuyện này.” Tin nhắn của Nguyễn Hoàng Sơn.
“Con trai của mẹ, mẹ sẽ bảo vệ con.” Tin nhắn của Phan Thị Hồng.
“Em trai không cần lo lắng, anh đang gấp rút tìm hiểu nguồn cơn của sự việc. Nếu có tin tức gì mới, anh sẽ báo ngay cho em.” Tin nhắn của Nguyễn Hoàng Hải.
“Anh ba đừng lo, em đang chửi nhau với đám người đáng ghét kia. Bọn chúng không chửi nhau lại em đâu.” Tin nhắn của Nguyễn Mỹ Duyên.
“Cố lên anh yêu, em luôn ở bên cạnh anh.” Tin nhắn của Dương Ngọc Lan.
Nguyễn Hoàng Đức nhìn hết các tin nhắn rồi hồi đáp lại một lượt, đoạn ngẩng đầu lên, quét mắt nhìn quanh các cầu thủ, cất tiếng: “Anh Duệ nói đúng, những chuyện ngoài lề kia đã có các chú các bác ở bên trên giải quyết cho chúng ta. Chúng ta không cần lo lắng. Anh em hãy tập trung vào luyện tập để chuẩn bị cho cuộc chiến với đội tuyển U-23 Malaysia là tốt nhất.”
Ngày hôm ấy, các cầu thủ tập luyện trong không khí có vài phần nặng nề. Mặc dù anh em cầu thủ đã cố gắng xua đi những bực tức nhưng thật khó để mà quên hết được. Tất cả đều là con người chứ không phải cỏ cây. Ai cũng có hỉ nộ ái ố ở trong lòng. Và rốt cuộc, điều không may đã xảy ra. Đoàn Văn Cường, cầu thủ trẻ nhất đội, cũng là người không giữ được cái đầu lạnh nhất, mang tâm lý bất ổn mà tập luyện, và đã dính phải chấn thương trong khi đang tập luyện với các đồng đội.
“Chấn thương của Cường rất nặng. Cường đã bị dập cơ đùi. Có lẽ Cường khó mà có thể tiếp tục tham gia thi đấu ở những trận đấu tiếp theo.” Bác sĩ của đoàn bóng đá U-23 Việt Nam đã nói như thế với Ban huấn luyện và các cầu thủ.
Khi nghe bác sĩ chẩn đoán xong, Nguyễn Hoàng Đức liền nhận được tin nhắn của Nguyễn Hoàng Sơn: “Bên trên đã điều tra xong, tất cả những mũi tên đều chỉ về Malaysia. Dư luận trái chiều đang được tiến hành dập tắt một cách nhanh chóng nhất. Con hãy yên tâm thi đấu, mọi chuyện đã có bên trên lo liệu.”
Lửa giận âm ỉ nổi lên trong lòng Nguyễn Hoàng Đức. Ánh mắt Nguyễn Hoàng Đức lấp lóe tinh quang. Sát khí lần đầu tiên ẩn hiện trong đôi mắt của Nguyễn Hoàng Đức kể từ khi hắn đến thế giới này.
“Giỏi cho Malaysia, có thể hại người trong vô hình, chỉ một mưu kế, liền có thể loại bỏ được một cầu thủ giỏi của Việt Nam. Malaysia giỏi lắm.” Nguyễn Hoàng Đức mấp máy môi lẩm bẩm.
Nguyễn Hoàng Đức từ từ tiến đến bên cạnh huấn luyện viên Jeon Byung Hoon, chậm rãi nói: “Thưa thầy, người Malaysia muốn chúng ta chơi lối chơi tấn công. Mong thầy hãy đáp ứng mong muốn của bọn họ.”