Chương 99: Kế hoạch dự phòng
Lão tiên sinh kể chuyện vẻ mặt hoảng sợ, chẳng lẽ đây chính là yêu? Lão khi kể chuyện hay dùng yêu ma dọa đám người run như cầy sấy, đến phiên mình, chính lão cũng run sợ. Lắp bắp không biết nói gì.
Lục Nhĩ không muốn dọa người, lộ ra nụ cười đầy răng nanh trắng hếu tỏ ra thân thiện nhưng chỉ khiến lão sợ hơn. Nhưng một hồi sau, thấy đối phương không ra tay lão mới dần bình ổn lại, thấy con khỉ này bất phàm, trí tuệ hơn hẳn dã thú khác.
Lục Nhĩ hỏi chuyện Tôn Ngộ Không. Lão tiên sinh gặp sở trường, thao thao bất tuyệt, từ sợ hãi chuyển sang hào hứng.
Lục Nhĩ chăm chú nghe, thỉnh thoảng hỏi vài câu. Kết thúc câu chuyện ở thời điểm Tôn Ngộ Không được giải thoát, theo Đường Tăng đi thỉnh kinh.
“Tiếp theo thế nào?” Lục Nhĩ sốt ruột hỏi. Bất kỳ con nghiện truyện nào cũng sẽ vô cùng ngứa ngáy khi truyện dừng đúng khúc hay.
Lão tiên sinh cười khổ nhún vai nói: “Không biết! Bọn họ đang đi thỉnh kinh, chưa có tin mới.”
Lục Nhĩ rít lên một tiếng tiếc nuối, bình tĩnh trở lại thì hỏi sang chuyện khác, chuyện mà nó quan tâm nhất, hơn cả chuyện về Tôn Ngộ Không.
“Lão tiên sinh, làm sao tu tiên?”
Ánh mắt nó khát khao, lão tiên sinh cười khổ lắc đầu: “Lão hủ làm sao biết.”
“Vậy làm sao đến Tây Ngưu Hạ Châu?” Lục Nhĩ lại hỏi.
Lão tiên sinh vẫn lắc đầu: “Không biết! Nhưng nghe nói cứ đi về hướng đông, ra biển, bảy bảy bốn mươi chín ngày thì đến. Nhưng đây chỉ là tin đồn, rất nhiều ngư dân nói họ ra biển cả đời cũng không thấy cái gọi là Tây Ngưu Hạ Châu.”
Lục Nhĩ nhảy bật dậy cười khẹc khẹc, nó chỉ nghe được câu trước, câu sau không quan tâm. Bởi vì nó đoán muốn gặp tiên phải có duyên, bởi vậy mới có cái gọi là “tiên duyên”. Lũ phàm nhân tất nhiên không được còn nó từ khi sinh ra, nghe ngóng thiên địa đã tự nhận định mình bất phàm. Nếu nó không có tiên duyên vậy thì đúng là trời đất chó cẩu.
Điểm này so với Tôn Ngộ Không thì Lục Nhĩ rõ ràng hơn rất nhiều.
Lục Nhĩ lập tức theo hướng mặt trời mọc mà chạy, bỏ lại đàn khỉ bơ vơ. Lão tiên sinh kể chuyện nhìn bóng lưng nó xa xuất, nở nụ cười, xoay mình biến thành Thái Bạch Kim Tinh, cưỡi mây bay về trời.
Lục Nhĩ ra biển, đúng như câu chuyện, nó lênh đênh trên biển, dạt vào vùng đất lạ, nghe ngóng tiên duyên rồi đi đến Linh Đài Phương Thốn Sơn, giữa đường gặp tiều phu ngâm nga bài thơ Mãn Đình Phương.
“Non xanh rừng rậm,
Gió vàng reo, lấm tấm là khô bay
Mộng đời, vừng mây bạc
Lòng đời, chung rượu say
Nghêu ngao vui thú đêm ngày
Búa tiên cúi quế, miễn đầy gánh thôi.
Gặp tiên thỏ thẻ đôi lời
Đâu nơi cực lạc đâu nơi hoàng đình”
Hỏi đường tiều phu thì được chỉ đến Tà Nguyệt Tam Tinh Động, khi nó đến trước cửa động thì có một tiểu đồng ra đón, nói:
“Sư tôn nói hôm nay sẽ có kẻ cầu đạo đến, sai ta ra đây đón, chắc là ngươi rồi.”
Lục Nhĩ vui mừng, biết mình đã được như ước nguyện.
“Theo ta đi.” Tiểu đồng quay đầu đi vào trong. Lục Nhĩ đuổi theo. Khi hai người vào trong, cửa động từ từ biến mất giống như chưa từng tồn tại.
Lục Nhĩ dập đầu bái Bồ Đề làm thầy được ban tên Tôn Vô Ngã. Ngộ Không tới Vô Ngã, cái tên đầy ý vị.
Bồ Đề Tổ Sư chỉ coi nó như những môn đệ khác, Tôn Vô Ngã biết thân biết phận rất chăm chỉ học tập, học một biết mười. Không những thế khi Bồ Đề giảng riêng cho các sư huynh đệ, nó dùng thiên phú nghe lén biết được không ít.
Một ngày khi cảm thấy đã học đầy bồ, Tôn Vô Ngã đấu pháp với sư huynh đệ, dễ dàng chiến thắng, giả vờ vô tình gây thương tích khiến Bồ Đề tức giận, gõ nó ba gõ.
Tôn Vô Ngã mắt sáng rực, quả nhiên giống trong truyện, tiên duyên của ta đến rồi.
Tối đó canh ba, nó đến phòng Bồ Đề xin truyền pháp trường sinh. Mọi chuyện sau đó không khác gì với Tôn Ngộ Không. Sau khi học xong 72 phép thần thông, được tặng Cân Đẩu Vân, Bồ Đề tìm cớ đuổi nó xuống núi.
Tôn Vô Ngã biết tiên duyên đã hết, dập đầu bái tạ rồi rời đi.
Bồ Đề tay chắp sau lưng, ánh mắt nhìn khỉ đá mờ dần, một lát sau lên tiếng: “Vừa lòng chưa?”
Từ trong bóng tối, Thái Bạch Kim Tinh bước ra chắp tay cúi đầu: “Tổ sư thứ tội, đây là đại kế Thiên Đình, tiểu tiên cũng chỉ y lệnh.”
“Hừ!” Bồ Đề Tổ Sư hừ lạnh. “Cả hai đứa đều là học trò của ta.”
Thái Bạch cúi đầu, kế hoạch này quả thật có chút tàn nhẫn với Bồ Đề Tổ Sư.
“Tổ sư yên tâm, đây là thạch hầu thứ hai cũng là cuối cùng.”
Tứ Đại Thạch Hầu đều đã xuất thế nên chắc chắn sẽ không còn con thứ năm. Nên lời của Thái Bạch không phải tốt bụng gì, đơn giản là đã hết lựa chọn.
Bồ Đề cao giọng giận: “Không có khỉ thì còn chó, gà, ngan, vịt… các ngươi không đạt được mục đích thì sẽ không dừng tay!”
Thái Bạch cúi đầu, lão cũng chỉ là chân chạy thôi.
Bồ Đề Tổ Sư bấm ngón tay tính toán, nói: “Ngộ Không mới lên đường, các ngươi đã chuẩn bị chuyến lấy kinh thứ tư.”
“Bẩm Tổ Sư!” Thái Bạch cung kính nói: “Lục Nhĩ chỉ là phòng hờ. Nếu Linh Minh Thạch Hầu ngổ ngáo không theo sắp xếp sẽ đánh chết. Sau đó để Lục Nhĩ đại náo Thiên Đình, giam dưới ngũ chỉ sơn 500 năm rèn giũa tâm tính. 500 năm sau lại để nó trợ Kim Thiền Tử đi lấy kinh.
Nếu Linh Minh cải tạo tốt sẽ để Lục Nhĩ làm một trong các kiếp nạn.”
Bồ Đề nghe xong thoáng thở dài. “Các ngươi tính toán… Hây… không cho biến số mà. Chẳng lẽ nhất định phải hợp giới sao?”
Thái Bạch không dám trả lời. Đó là chuyện của bề trên, lão chỉ là chân chạy việc.
Bồ Đề Tổ Sư lạnh giọng: “Nhưng các ngươi phải biết đại đạo năm mươi, thiên diễn bốn chín, nhân độn kỳ nhất. Càng làm tuyệt, càng kín kẽ thì biến số sẽ càng đáng sợ.”
Đại đạo có năm mươi, là số viên mãn, là toàn bộ quy luật trời đất, sinh tử luân hồi, âm dương biến dịch, hết thảy đều nằm trong năm mươi.
Khi toán diễn sự việc thì bỏ ra một quẻ, còn lại bốn chín.
Quẻ này là “nhân độn kỳ nhất” là chỗ trống, là biến số, là sinh cơ, là lối thoát mà thiên đạo để lại cho chúng sinh.
Kế hoạch Tây Du từng diễn ra hai lần. Lần thứ nhất viên đá rơi vào Phật Giới, biến số tràn lan khiến kế hoạch thất bại. Lần thứ hai rơi vào Cửu U, các biến số được khống chế nhưng khỉ đá đệ nhị chính là biến số, kế hoạch tuyên cáo thất bại.
Lần thứ ba rơi vào nhân gian, rút kinh nghiệm hai lần thất bại trước, Thiên Đình tỉ mỉ sắp xếp, dẫn dắt, cuối cùng đi tới bước thỉnh kinh. Có khả năng thành công. Chứng minh việc diệt hết biến số là đúng.
Con khỉ đá thứ tư là Lục Nhĩ rơi vào yêu giới, là kế hoạch dự bị thứ tư hoặc một kiếp cho kế hoạch thứ ba.
Thái Bạch trả lời vâng dạ nhưng trong lòng không cho là phải. Nhân độn kỳ nhất? Nhưng Hồng Quân Lão Tổ chính là Thiên thì sao cho biến số xảy ra.
Bồ Đề Tổ Sư muốn nhắc nhở diệt hết biến số chỉ khiến biến số càng lớn. Nhưng qua thái độ của Thái Bạch thì có vẻ Thiên Đình không nghe vào tai.
“Đi đi… Ta đã không còn cái gì để các ngươi lợi dụng.” Bồ Đề phất tay.
Thái Bạch hành lễ sau đó cưỡi mây về trời.
…
Tôn Vô Ngã sau khi bị đuổi nó không có chút nào ưu phiền, ngược lại cưỡi Cân Đẩu Vân, miệng cười ha ha, dang tay đón gió. Chẳng mấy chốc mà tới cố hương, từ trên cao nhìn xuống, nó xác định được nơi mình sinh ra ở góc tây nam đại lục.
Ở Tà Nguyệt Tam Tinh Động, Tôn Vô Ngã không chỉ học đạo pháp mà còn học cả địa lý, lịch sử, văn hóa, ngôn ngữ… nên đối với tình hình thế cục hiện tại nó khá rõ ràng.
Nơi nó sinh ra thuộc về yêu giới biên giới còn Tôn Ngộ Không rơi vào nhân gian giới.
Tôn Vô Ngã hạ xuống đỉnh núi cao nhất, đấm ngực rầm rầm, mỗi cú đấm kèm theo từng vòng yêu lực khuếch tán như tuyên cáo sự hiện diện của mình, khiến tất cả thú hoang dã sợ hãi cuồng loạn, khiến yêu thú chú ý.
Từ hôm nay, ngọn núi này mở rộng ra trăm ngàn dặm chính là địa bàn của nó.
Việc tuyên cáo của Vô Ngã tất nhiên gây bất mãn cho những yêu thú gần đó.
Gào gào gào… có tiếng gầm âm vang, mặt đất rung chuyển. Một con địa long lật mình, đất rung núi chuyển, đại địa sụp xuống tạo thành rãnh sâu.
Tôn Vô Ngã không sợ hãi mà còn cười khẹc khẹc khinh bỉ: “Còn tưởng là ai, thì ra là một con giun lớn.”
Rầm! Có tiếng nổ lớn, một đầu giun khổng lồ phóng lên, dựng đứng ngang đầu với Vô Ngã, mà phần lớn thân vẫn chôn dưới đất. Nên biết Vô Ngã đang đứng trên đỉnh núi. Con giun này thật sự to đến vô lý.
Tôn Vô Ngã cười khẹc khẹc: “Thì ra có một tia huyết mạch chân long. Mấy con rồng kia đúng là ăn tạp, ngay cả giun đất cũng không tha.”
“Phì~~~~” Đáp lại là tiếng phun dài, nước nhớt bắn tung tóe.
Tôn Vô Ngã: “Eo, thật kinh tởm!”
Con giun tức giận, vươn người lên cao sau đó đập xuống. Rầm rầm rầm… cả ngọn núi cao to bị đè ép, đất đá rơi rụng, ngọn núi mất hơn nửa.
Tôn Vô Ngã nhảy lên cao: “Chỉ mình ngươi biết biến lớn hay sao?!”
Nó hít một hơi sâu.
“Biến biến biến…”
Thân thể căng phồng nhanh chóng biến lớn, đầu đội mây trời, chân đạp đại địa.
Tôn Vô Ngã ôm lấy con giun kéo lên. “Lên cho ta!”
Con giun co rút, thân thể sun lại trượt về sau, thành công chui xuống đất.
“Chạy đi đâu!” Tôn Vô Ngã vung nắm đấm đánh xuống tàn phá đại địa để lại những hố sâu khủng bố, sau này nước đổ vào hình thành hồ nắm tay.
Con giun bất ngờ phóng lên ngay gần chỗ bàn chân khỉ, nó cuốn mấy vòng siết chặt cơ thể Tôn Vô Ngã.
“Ga!!! Khẹc khẹc…”
Hai con thú khổng lồ vật lộn.
Tôn Vô Ngã rơi vào thế khó, đấm thùm thụp vào đối phương nhưng bị cơ thể như bóng nước hấp thụ toàn bộ lực lượng. Nhớt con giun tiết ra khiến Vô Ngã đứng không vững, ngã xuống ầm ầm.
“A a a…” Khỉ đá bạo nộ, chẳng lẽ trận đầu xuất sơn lại chịu thất bại, đã thế còn thất bại trong tay một con giun, không! đối phương thậm chí còn không có tay.
Khỉ đá há miệng cắn, răng nanh sắc nhọn đâm phập vào cơ thể mềm. Máu, nhớt tuôn ra, mùi tanh xộc vào mũi.
Tôn Vô Ngã lắc đầu, xé toạc một mảng thịt lớn khiến con giun đau đớn quằn quại, nó lập tức buông đối thủ, chỉ muốn chạy trốn chui xuống đất.
Vô Ngã được thế không buông, móng vuốt sắc nhọn xé toạc cơ thể giun lớn, giơ cao qua đầu để nội tạng, máu nhớt đối thủ đổ xuống người. Cảnh tượng vô cùng tàn bạo.
“Gào!!!”