Chương 98: Lục Nhĩ Mỹ Hầu
Ngao Quảng ra tay không phải tức giận nhất thời. Ngẫm nghĩ một chút: Ngàn năm nay chưa từng xuất hiện Hồng Long, đã thế còn ở cái cực hải lạnh lẽo, nghèo nàn; ngay gần Giao Ma Vương.
Nhận được tin tức khẩn cấp của Ngao Thuận là hắn thấy nghi rồi. Lại thêm Chư Vấn xuất hiện, lần nữa du thuyết, đề nghị hợp tác.
Không cần bằng chứng, chỉ cần mấy cái trùng hợp là kết luận được rồi.
Chư Vấn cười hề hề để mặc đối phương. Ba vị Long Vương hơi hoảng, muốn khuyên đại ca dừng tay, dù sao cũng vừa hợp tác, Chư Vấn giúp bọn họ giải quyết nan đề khó.
Ngao Quảng siết chặt ngũ trảo. Bụp! Tay siết gãy cổ nhưng kỳ lạ… Chư Vấn nghẹo đầu sang bên, thân thể từng lớp giấy bung ra, theo gió bay tứ tán.
Ba vị Long Vương lấy lại bình tĩnh, thì ra là một cái hình nhân. Bọn họ vừa thở phào vừa ngưng trọng. Thở phào vì đối phương không sao, ngưng trọng vì đối phương chỉ dùng một cái hình nhân đã câu được thần hồn của Ứng Long.
Chư Vấn chỉ còn lại duy nhất cái đầu, chợt nụ cười kéo lên. “Đừng quên tiền công của ta. Ha ha ha…”
Một tờ giấy cuối cùng tung bay, lão biến mất như chưa từng xuất hiện.
Lão cố tình để đối phương giết, một là giúp đối phương hả giận, hai là xóa dấu vết. Mà Ngao Quảng cũng hiểu ý, ra tay rất dứt khoát. Hợp tác với người thông minh thật sảng khoái.
Ngao Quảng quay lại nói với ba em: “Thuận ở lại xóa dấu vết. Khâm nhanh chóng mang Định Hải Thần Châm về đặt lại chỗ cũ. Nhuận mang xác ta về Đông Hải.”
Ba vị Long Vương gật đầu hiểu ý.
Bọn họ cùng thôi phát lực lượng rút ra Tùy Tâm Thiết Côn, vận dụng huyền diệu thu nhỏ nó lại. Dù mang tiếng là chủ của bốn cây thần châm nhưng bọn họ nhiều năm nghiên cứu vẫn không thể tùy tâm điều khiển.
Bằng chứng chính là ba cây bị lấy mất. Nam Hải Ngao Khâm cũng chỉ điều khiển được một chút.
Ngao Khâm há miệng nuốt vào thần châm, cấp tốc bay trở về phương nam. Chậm chút để nó biến lớn trở lại thì hắn sẽ thành xiên cá nướng.
Ngao Quảng ngón tay đặt lên mi tâm, long hồn bay ra nhập chủ Ứng Long, xác của mình thì mềm oặt ngã xuống. Ngao Nhuận vội vàng đỡ lấy.
Làm sao che giấu cái chết của Ngao Quảng bọn họ cũng đã nghĩ kỹ. Nếu Thiên Đình hạ lệnh bày vân bố vũ, bọn họ chỉ cần điều khiển long thân Ngao Quảng làm việc, bốn rồng đồng căn đồng chi, giả mạo không khó. Trừ phi Thiên Đình kịch liệt tra xét mới sợ bị lộ.
Hoặc đơn giản hơn bố cáo bế quan, chuyện công chuyện tư giao cho con cháu làm.
Ngao Quảng mang thân Ứng Long bay lên, cúi nhìn các em, không nói lời nào bay về trời.
Ứng Long trở lại Thiên Cung, trần gian nhiều ngày nhưng trên trời chỉ qua thoáng chốc, nó uốn mình ôm lấy thiên trụ. Thái Bạch Kim Tinh vừa báo cáo với Ngọc Đế, thấy Ứng Long trở về vội hỏi:
“Bệ hạ hỏi Thần Long vì sao rời chức trách?”
Ứng Long mở mắt, mũi khịt một cái, sau đó nhắm mắt, thái độ vô cùng kiêu ngạo, thân thể từ từ hóa đá, để lại một câu: “Có chút việc riêng.”
Thái Bạch Kim Tinh bị khinh thường nhưng không hề giận, Ứng Long tính cách luôn như vậy. Lão lau trán lẩm bẩm: “Về là tốt rồi, về là tốt rồi.”
Tại cực bắc, Giao Ma Vương không hề biết cha chú đã phải mạo hiểm thế nào. Hắn đang mở tiệc cưới. Chúng yêu nhảy múa say sưa.
Đúng lúc này Chư Vấn đi vào, chắp tay chúc mừng: “Chúc mừng đại vương, chúc mừng đại vương. Lại có thêm vợ mới, trời đất dung hòa, vạn vật sinh sôi.”
“Ha ha… tốt tốt tốt…” Giao Ma Vương cười lớn. “Tiên sinh nhanh mời ngồi. Tiên sinh chính là đại ân nhân của ta.”
Chư Vấn ngồi xuống lập tức có tiểu yêu dâng lên rượu thịt.
Giao Ma Vương nâng chén rượu mời: “Nhờ quẻ bói của tiên sinh mà ta mới biết Hồng Long xuất hiện. Kính tiên sinh một chén.”
Chư Vấn cười híp mắt, nâng chén đáp lễ. Ngao Quảng đoán không sai, tất cả chuyện này là do lão dẫn dắt.
Ngao Quảng đã mất, phong ấn biển đông buông lỏng. Bốn cây thần châm thì ba cây đã bị mất, chỉ còn lại Nam Hải, nhổ nốt nơi này… khà khà khà…
…
Tại một nơi rừng sâu núi thẳm, suối chảy róc rách, có hòn đá tròn tròn như trái trứng nặng chừng trăm cân, nửa nổi nửa chìm trong đất, gần suối nên phủ rêu xanh mướt. Chẳng có gì đáng nói.
Nhưng… rắc rắc… hòn đá xuất hiện vết nứt, vết nứt trải dài thân đá rồi… Oanh! Hòn đá nổ tung, phóng ra ngoài là một con khỉ lông vàng.
Con khỉ ưỡn ngực hít một hơi sâu, sau đó đấm ngực, hú khẹc inh ỏi, vui sướng tột độ như tuyên cáo sự ra đời của mình.
Trời đất biến ảo, phong vân vần vũ, xuất hiện mây cửu sắc, từng dải hào quang rủ xuống.
Trên Thiên Cung, Thuận Phong Nhĩ và Thiên Lý Nhãn lập tức chú ý, đưa mắt và tai về nơi này. Hai bọn họ khẽ nhìn nhau sau đó vào báo cáo với Ngọc Hoàng.
“Bệ hạ, con khỉ thứ tư đã ra đời.”
“Ừm.” Ngọc Hoàng Thượng Đế gật đầu, thái độ hờ hững, vẫn chăm chú đọc tấu chương.
Không hiểu, Thuận Phong Nhĩ lại hỏi: “Bệ hạ, vậy chúng ta phải làm sao? Có nên…” Hắn đưa tay xoẹt xoẹt. “Diệt từ trong trứng nước.”
“Lần trước con khỉ kia gây cho chúng ta đủ rắc rối.”
Ngọc Hoàng đặt tấu chương xuống, nói: “Các lão tổ đã có sắp xếp, con khỉ này sẽ đi theo một hướng khác. Không cần lo.”
“Vậy chúng thuộc hạ…”
“Mặc kệ nó!”
“Vâng!” Hai thần cúi đầu nhận lệnh.
…
Sau khi hú hét thoải mái, khỉ đá bình tĩnh trở lại, nó đưa mắt nhìn quanh, sáu cái tai dỏng lên lắng nghe. Có tiếng gió núi, tiếng cây lá xào xạc, tiếng chim kêu vượn hót…
Nó dần dần hiểu được thế giới này, biết được những khái niệm cơ bản như: rừng là gì, thức ăn là gì, nước là gì, con cái là gì…
So với Tôn Ngộ Không lúc mới sinh thì khác gì học sinh giỏi với học sinh dốt. Những điều Tôn Ngộ Không phải từ từ học, nó đều đã học được ngay lập tức.
Một hồi sau nó thu tai, ánh mắt lóe tinh quang, trèo lên cây nhảy từ cành này sang cành khác, linh hoạt như đã làm cả ngàn lần.
Nó leo lên núi đá, lãnh địa của bầy khỉ. Nó khiêu chiến con khỉ đầu đàn, hai bên vật lộn kịch liệt, ban đầu nó thua thiệt vì thiếu kinh nghiệm, sức mạnh lẫn sự tàn ác. Nhưng nó vô cùng giảo hoạt.
Lúc bị đối phương đè xuống, nó vơ nắm cát ném vào mắt. Con khỉ đầu đàn kêu khẹc khẹc liên tục lấy tay lau mặt.
Khỉ đá cầm lấy một phiến đá sắc, vòng ra sau lưng, sau đó nhảy bổ lên, dùng hết sức đâm vào đầu đối thủ.
Con khỉ đầu đàn kêu ré lên một tiếng rồi ngã gục. Khỉ đá đạp lên đầu cái xác, đấm ngực bụp bụp kêu gào. Bầy khỉ lần lượt cúi đầu.
Những ngày sau đó, khỉ đá làm khỉ vương, lần lượt giết chết khỉ con của con đầu đàn. Có vài con bất mãn phản kháng nhưng đều bị khỉ đá tàn nhẫn tiêu diệt.
Qua hai năm, khỉ đá mang bầy khỉ gây sự, đánh đấm khắp nơi. Với trí tuệ của nó, rất nhanh bầy khỉ đã làm chủ sơn lâm, hổ beo gấu đều phải cúi đầu thần phục.
Qua thêm một năm, khỉ đá lại thấy chán. Những gì có thể hưởng thụ, nó đều đã hưởng thụ qua nhưng trong lòng luôn có cảm giác hụt hẫng. Chúa sơn lâm là đỉnh cao khỉ sinh, là ước mơ cuối cùng chăng? Nó cũng không biết nữa.
Mỗi ngày đều thấy được khỉ chết khỉ sinh, cuộc đời ngắn ngủi, khỉ sinh vô nghĩa, ăn ngủ đụ ị… còn gì nữa đâu.
Nó thường ngồi trên tảng đá cao nhất trên núi, chống cằm thẫn thờ nhìn mặt trời lên xuống.
Một ngày, nó phát hiện thợ săn vào rừng, từ đó biết được ngoài kia còn có thế giới to lớn.
Nó đi theo bọn họ ra ngoài, tại bìa rừng, đứng trong tán cây, dỏng tai lắng nghe. Nó rất thông minh, đối với thế giới xa lạ không mạo hiểm xâm nhập mà trước tiên điều tra.
Nó nghe được rất nhiều chuyện lý thú đủ thứ thiên văn dị sử, học được tiếng người, biết được văn minh, khiến nó vô cùng say mê. Nó thường xuyên chạy ra ngoài nghe chuyện con người.
Ngày đó có người kể chuyện ngao du đến nơi đây, bày ra bàn ghế kể chuyện thiên hạ. Lần đầu tiên nó biết được trên đời này có thần tiên, có trường sinh bất lão.
Tinh quang trong mắt nó bừng sáng, bản năng khao khát lực lượng, khao khát trường sinh bất tử.
Lão tiên sinh còn nhắc đến một con khỉ đá khác tên Tôn Ngộ Không. Câu chuyện này không chỉ khiến đám dân làng say mê mà còn khiến khỉ đá ngẩn ngơ.
Cùng sinh ra từ đá, phải chăng bọn họ giống nhau.
Tôn Ngộ Không, Tôn Ngộ Không… Nó cũng muốn giống như Tôn Ngộ Không, lên trời xuống biển, đại náo long cung, phá tan địa phủ, đánh lên tận trời, thiên binh thiên tướng, uy phong lẫm liệt.
Nó chạy về núi, bứt lấy lá chuối to khoác sau lưng, tự xưng mình là Mỹ Hầu Vương Tề Thiên Đại Thánh, cầm cành cây múa xoay tít.
Đám khỉ con hú hét kích động. Nhưng nó chưa thỏa mãn, làm vương đám khỉ này thì ý nghĩa gì, nó cũng muốn giống như Tôn Ngộ Không đại náo Thiên Cung, đánh cho ba ngàn thiên binh thiên tướng đổ nhào.
Nhìn đám khỉ con khiến nó càng thêm chán ghét.
Lão tiên sinh kể chuyện kiếm được ít lộ phí thì rời đi đến làng khác, khi băng qua bìa rừng thì bị bầy khỉ lớn đột nhiên nhảy ra chặn đường khiến lão sợ chết khiếp. Bầy khỉ bắt lão, vác đi lên núi, ném xuống trước mặt đại vương.
Lão tiên sinh bò dậy, ngước mắt nhìn lên thấy một con khỉ kỳ lạ, đầu đội vòng hoa đan kết vụng về, trên người dưới thân mang vòng lá do dây leo xuyên thành, sau lưng khoác tấm lá chuối lớn.
Con khỉ cười hắc hắc, lần đầu mở miệng nói tiếng người, có chút vụng về.
“Ta là… Tôn… Tôn… Ngộ… Không… Tề Thiên… Đại Thánh…”