Chương 97: Định Hải Thần Châm
Tứ Hải Long Vương gồm Đông Hải Long Vương Ngao Quảng, Tây Hải Long Vương Ngao Nhuận, Nam Hải Long Vương Ngao Khâm và Bắc Hải Long Vương Ngao Thuận.
Đứng đầu Long Tộc, cai quản bốn biển, địa vị siêu nhiên.
Ở cái thời đại mà Kỳ Lân tuyệt tích, Phượng Hoàng vô tung. Bọn họ gần như chủ của phi cầm tẩu thú thủy ngư, trên trời dưới biển đều vâng lệnh.
Lần cuối cả bốn vị Long Vương tụ họp là tại năm trăm năm trước, con khỉ đá náo loạn Long Cung lấy đi Định Hải Thần Trâm.
Bình thường cả bốn Long Vương đều sẽ hạn chế gặp nhau, không phải không muốn mà là không dám. Thiên Đình đối với tứ long luôn e ngại giám sát, canh chừng, kèm theo chèn ép.
Đông Hải Long Vương khi thấy khỉ đá nhấc được Định Hải Thần Trâm, tính tình nghịch thiên liền gọi ba người em trao cho nó áo giáp, giày, mũ quan… thuận nước đẩy thuyền.
Con khỉ đá trên thân nhân quả cực nặng, bị các thế lực lần lượt đặt cờ, dẫn dắt đường đi. Thêm bọn họ không nhiều, bớt bọn họ cũng không ít đi.
Lần này bốn rồng tụ hội là bị ép buộc, gấp gáp chi viện, mặc cho nguy hiểm bị Thiên Đình nghi ngờ. Mục tiêu chỉ có một: Giao Ma Vương phải sống, không thể có chuyện gì.
Chuyện này phải giải quyết thật nhanh và gọn gàng.
Ứng Long gầm thét, phản kích dữ dội. Bốn Long Vương đồng loạt kết ấn, hai tay vỗ xuống đất, truyền long lực cuồn cuộn vào trận pháp.
Nước biển đóng băng nhanh chóng muốn biến Ứng Long thành băng điêu. Ứng Long vùng vẫy kịch liệt phá băng. Băng phá lại tụ, giằng co qua lại.
Hai bên một công một thủ, đều dốc hết sức, dùng mạng đánh cược. Chỉ thoáng qua mười hơi thở, tứ long sắc mặt nghiêm trọng, long lực tiêu hao nhanh chóng.
Rầm rầm… Ứng Long lại lần nữa bộc phát tuyệt chiêu.
“Ha ha ha… các ngươi không ngăn cản được ta.”
“Chết tiệt!” Cả bốn rồng đều mắng.
“Khâm!” Ngao Quảng hét lớn một tiếng.
Ngao Khâm hiểu ý, đây là lúc lấy ra át chủ bài. “Tới!”
Ngao Khâm biến trở lại chân thân, thân rồng vạn trượng, há miệng phun ra một điểm kim quang. Sau khi phun ra, lão thở hộc hộc giống như được giải thoát, áp chế thứ kia, mang từ Nam Hải đến Bắc Hải thật sự rất vất vả.
Kim quang đón gió lập tức biến lớn, hình dáng dần rõ ràng.
Ứng Long nhìn thấy lập tức trừng mắt, nó biết thứ này, còn quen thuộc là khác. Đó chính là một trong bốn cây Định Hải Thần Châm, cắm tại Nam Hải gọi là Tùy Tâm Thiết Côn.
Nói đến đây lại phải nhắc chuyện xưa Đại Vũ trị thủy. Ngày đó hồng thủy dâng cao, Đại Vũ dẫn nước ra biển, gặp muôn vàn khó khăn, Ứng Long theo mệnh trời xuống giúp đỡ.
Trị thủy thành công, Đại Vũ tế trời xin bảo vật đo mực nước, định thủy vực. Thái Thượng Lão Quân liền luyện ra bốn cây sắt lớn, Đại Vũ nhận bảo vật cắm ở bốn biển.
Đông Hải là Như Ý Kim Cô Bổng, đã bị Tôn Ngộ Không lấy.
Nam Hải là Tùy Tâm Thiết Côn.
Tây Hải là Thanh Thiên Bạch Ngọc Trụ.
Bắc Hải là Giá Hải Tử Kim Lương.
Hai cây ở Tây Hải và Bắc Hải đã mất từ lâu, mà nguyên do lại là câu chuyện dài khác. Đông Hải mới bị gần đây. Rốt cuộc chỉ còn lại Tùy Tâm Thiết Côn Nam Hải.
Tứ Hải Long Vương nhảy lên, đều trở lại bản thể dài hàng vạn trượng, ôm lấy Tùy Tâm Thiết Côn. Bọn họ đã rất to lớn, vậy mà so với thiết côn như mẹ với con.
Bốn rồng dùng đuôi quấn chặt thiết côn, dang rộng tay hết cỡ ôm. Cả bốn rồng hét lớn, dùng toàn bộ sức lực đập xuống.
Ông ông ông… không khí đè ép đến mức phát ra âm thanh, nước biển gợn sóng dạt sang hai bên. Đủ cho thấy trọng lượng vô cùng khủng bố.
Ứng Long trợn mắt, nó biết không thể giữ lại, dùng toàn bộ sức lực, thậm chí thiêu đốt tinh huyết, hai tay vươn lên chống đỡ.
Đầu thiết côn chọc xuống đáy biển, từ từ đi xuống. Tốc độ chậm rãi nhưng lại sinh ra khủng bố áp lực.
Khối lập phương trận pháp bị nghiền ép, trực tiếp va chạm cùng cự trảo của Ứng Long. hai bên vừa chạm, không một chút dừng lại, tiếp tục ép xuống. Ứng Long tái mặt, nhớ năm xưa Đại Vũ cầm côn nhẹ nhàng lắm mà, một tay thoải mái vung vẩy, lúc xuyên ra biển còn dùng làm chèo chống.
“A a a…” Ứng Long gầm lớn, nó không tin mình giữ không được.
Sức mạnh bộc phá, lôi quang nổ lốp đốp, quả nhiên Tùy Tâm Thiết Côn đã chậm lại. Bốn rồng mặt tái đi.
“Huynh đệ, thêm lực!” Ngao Quảng gầm lớn.
Cả bốn rồng đều liều mạng, không dám giữ lại dù chỉ một tia lực lượng.
Ầm ầm… thiết côn tiếp tục hạ xuống. Ứng Long không chịu được bị ép dưới đầu côn, chìm dần xuống đáy.
“A a a…” Nó hét lớn nhưng vô ích. Thiết Côn đóng đinh nó vào đại địa, sâu dưới trăm trượng, toàn thân nóng đỏ do ma sát với đất đá.
Cho tới khi Tứ Hải Long Vương cạn kiệt sức lực thì mới dừng lại. Bọn họ thở hộc hộc nhìn nhau. Thành công!
Nhưng tiếp theo phải làm sao? Bốn rồng nhìn nhau, chưa kịp vui sướng đã bắt đầu lo lắng.
Ứng Long không chết được, nó da dày thịt béo, được xưng tụng đệ nhất phòng ngự. Cùng lắm giống như Tôn Ngộ Không bị đè 500 năm.
Không giết được hậu hoạn vô cùng nhưng giết xong thì giải thích với Thiên Đình thế nào, hậu hoạn cũng vô cùng. Chẳng lẽ phải lật bàn sớm??? Nhưng Giao Ma Vương vẫn chưa đủ trưởng thành.
“Ba đệ, huynh trưởng đã có dự phòng.” Ngao Quảng lên tiếng.
Ba rồng ánh mắt mừng rỡ nhìn hắn, lão ca thật là đáng tin a!
Ngao Quảng thật sự không muốn dùng nhưng vì Giao Ma Vương không thể không ký kết với ác ma.
Chợt phương xa truyền đến tiếng cười ha ha, bốn rồng quay đầu nhìn, thân hình kia từ tận chân trời chỉ bằng hạt mè, chớp mắt một cái đã to bằng trái lê, lại chớp mắt đã thấy rõ hình người, chớp mắt lần thứ ba đối phương đã ở trước mặt.
“Chư Vấn!” Ba rồng lập tức bật ra khỏi miệng cái tên này.
Chư Vấn chắp với Tứ Hải Long Vương, cười nói: “Lâu rồi không gặp, các vị vẫn khỏe chứ?”
Lại đối với Ngao Quảng nói: “Long Vương đại nhân, quẻ ta nói không sai chứ. Ngài chắc chắn cần ta.”
Ngao Quảng hừ lạnh, ánh mắt không vui. Không chỉ hắn, ba vị Long Vương còn lại cũng quăng tới ánh mắt bất thiện.
Lão bói toán mũi trâu này đã mấy lần đến chỗ bọn hắn du thuyết kêu gọi hợp tác cùng lật đổ Thiên Đình. Bọn hắn chỉ muốn lập tức tóm cổ giao cho Thiên Đình lấy cái tiểu công. Nhưng lão ta dường như biết bí mật của bọn họ khiến bọn họ phải cẩn trọng.
Ba rồng ném cho Ngao Quảng ánh mắt: Sao lại đưa lão đến đây?
Ngao Quảng đáp lời: Bình tĩnh chớ vội.
Chư Vấn nhìn bốn rồng, đoán biết bọn họ đang nghĩ gì, cười hắc hắc. “Sao? Không hoan nghênh?”
Tứ Hải Long Vương lập tức thay đổi sắc mặt, cười nói:
“Chuyện đã đến nước này, tiên sư nếu có biện pháp, xin ra tay giúp đỡ, bốn lão bọn ta hết lòng cảm tạ.”
“Ta đã nói rồi chúng ta cùng chung một thuyền, hợp tác mới là chân lý.”
“Đúng đúng đúng… Xin mời tiên sư ra tay.”
“Ừm!” Chư Vấn vuốt râu xem xét tình huống, vờ suy nghĩ. Bốn rồng chờ đợi, vội mà không dám hối.
Một lát sau, Chư Vấn nói: “Ứng Long thiên sinh thần thể, giết hắn gần như không thể. Nhưng long hồn lại khác… hắc hắc hắc…”
Nghe đến đây bốn rồng đã hiểu. “Xin tiên sư ra tay.”
Lão cười hắc hắc đê tiện, vân vê chùm râu dê: “Bốn bị biết quy tắc của ta đấy.”
Bốn rồng nhìn nhau: Biết! Lấy mạng đổi mệnh, dối trời gạt đất.
Bọn họ đều không ưa Chư Vấn nhưng phải công nhận một điều: Lão ta nói được làm được, chỉ cần cái giá đủ lớn.
“Để ta đi.” Ngao Khâm lên tiếng. Dùng mạng của một vị Long Vương đổi mạng của Ứng Long, không lỗ!
Chỉ sợ rắc rối Thiên Đình phát hiện nhưng nếu ba vị Long Vương còn lại đủ khéo léo có thể che giấu một thời gian.
“Để ta đi, ta thích hợp hơn.”
“Để ta đi.” Ba vị Long Vương còn lại tranh giành.
Chư Vấn bật cười: “Không cần tranh… không cần tranh… Chi bằng cả bốn vị cùng nhau đi…”
Tứ Hải Long Vương nhìn lão, ánh mắt nếu có thể giết người đã băm lão thành thịt vụn.
“Mấy vị không chọn được, chi bằng để ta. Ứng Long mạng quý, vậy thì do…” Chư Vấn nhìn bốn rồng, ngón tay đưa qua đưa lại, dừng lại trước Ngao Quảng. “Ngươi đi!”
“Không được!” Ngao Khâm, Ngao Nhuận, Ngao Thuận đồng loạt phản đối bởi vì đại ca là chủ tâm cốt, mất đi đại ca như rắn mất đầu.
Giằng co một hồi cuối cùng vẫn là Ngao Quảng. Mà đây mới chỉ là dùng mạng đổi mệnh, chưa tính tiền công của lão.
Chư Vấn bắt đầu làm phép. Lão vung tay ném ra bảy mươi hai cây thấu cốt châm. Châm rơi xuống tạo thành trận pháp bao vây Ứng Long.
Lão kết ấn niệm chú, phù văn trên cốt châm sáng lên, tỏa ra mạch xung liên kết với nhau.
Ứng Long đang chống đỡ thiết côn, cảm giác được nguy hiểm, gầm thét dữ dội, phóng ra khí tức. Nhưng đáng tiếc đã bị trận pháp hoàn toàn phong tỏa, không cho nó cơ hội cầu cứu. Bây giờ mới sợ mà cầu cứu thì đã muộn.
Lão liên tục kết ấn, đột nhiên trừng mắt quát lớn: “Đi!”
Sáu tấm bùa từ trong tay áo bay ra, nhập trận, sau đó phóng ra tia sáng đâm vào trong đầu Ứng Long. Đây là công kích thần hồn.
Ứng Long gầm vang, cảm giác đau buốt cực kỳ khó chịu.
Chư Vấn điều khiển bùa liên tục tấn công, Ứng Long kiệt lực chống trả. Qua nửa giờ, Ứng Long xụi lơ, thực lực mười không còn một.
Chư Vấn tiến hành bước tiếp theo, lôi thần hồn của nó ra khỏi thân thể. Một cái tiểu long hồn bay ra. Thuận lợi quá mức.
“Phong!” Chư Vấn hai ngón chỉ ra trước, sáu tấm bùa vây lại biến thành khối hộp giam long hồn lại.
Lão đưa tay, hộp bay vào lòng bàn tay, bên trong còn phát ra âm thanh, giãy giụa.
“Xong!” Chư Vấn cười nhạt, một tay kết ấn, đọc chú ngữ. Chiếc hộp co rút, nhỏ dần nhỏ dần sau đó “bụp” biến mất.
Tứ Hải Long Vương thở phào.
Nhưng đột biến xảy ra, không một dấu hiệu báo trước, Ngao Quảng ngũ trảo chụp lấy cổ Chư Vấn, siết chặt, cái siết này thật sự là muốn giết người.
Hắn gằn giọng: “Tất cả là do ngươi bày ra phải không?”
Lật mặt nhanh đến mức không kịp trở tay.