Chương 95: Long Giao chiến
Ứng Long hạ giới, thoáng chốc nhưng ở trần gian đã qua một tháng, một tháng này chúng tiểu yêu trăm dặm xung quanh đảo vẫn đang bay lắc hự hự, Hồng Long cuộn mình trên đỉnh núi đôi mắt lim dim hưởng thụ triều bái.
Đột nhiên trời nổi gió, không mây nhưng lại có sấm sét nổ ầm ầm, chúng tiểu yêu ngước đầu nhìn, Hồng Long cũng nheo mắt. Tất cả kinh hãi, lấp đầy tròng mắt bọn chúng là một con rồng màu tím đen khổng lồ, tắm trong lôi đình khủng bố, từng tia sét vặn vẹo chạy dọc từ đầu đến đuôi, đôi cánh dang rộng ôm cả bầu trời.
So với Ứng Long thì Hồng Long chỉ như rắn nhỏ. Ứng Long từ trên cao nhìn xuống, uy áp huyết mạch khủng bố, không cần làm bất cứ điều gì cũng khiến chúng yêu sợ vỡ mật. Ánh mắt nó khóa chặt Hồng Long.
Hồng Long khóc ròng, vừa mới thành rồng chưa được hưởng thụ thì đã bị ăn thịt rồi sao? Nó hiểu một nguyên tắc rất cơ bản trong thế giới này: Cá lớn nuốt cá bé. Yêu tộc để tăng cường huyết mạch tiến giai thường chọn thôn phệ Yêu tộc cùng loại.
Ứng Long không nói nhiều, móng vuốt vươn xuống chụp lấy Hồng Long. Nó không phải muốn thôn phệ mà muốn bắt về làm áp trại phu nhân.
Nói ra thì xấu hổ, nó là sinh vật đặc hữu duy nhất trong trời đất, bảo tồn cấp vũ trụ, nghe rất oai nhưng thật ra rất cô đơn. Nó muốn sinh sản mấy cái hậu đại, ban đầu nghĩ chỉ là chuyện nhỏ vì rồng vốn tính dâm, có long sinh cửu tử, kết hợp với sinh vật nào cũng được. Nhưng rồi nó nhận ra mình… bất lực.
Dù là loan phượng thần điểu, sa trùng tẩu thú mặc ngư, kể cả Long Tộc đều không được. Chẳng lẽ nó đường đường là Thần Long lại “thằn lằn đứt đuôi”.
Nhưng một ngày, nó nghe lỏm được Thiên Lý Nhãn và Thuận Phong Nhĩ báo cáo với Ngọc Hoàng Thượng Đế chuyện Ngưu Ma Vương có con trai. Nó lập tức cháy lên dục hỏa, con trâu trắng kia cũng là sinh vật đặc hữu giống mình, con trâu trắng kia được thì nó cũng được, có thể là do chưa tìm được đối tượng thích hợp.
Nhớ lại thì Thiết Phiến Công Chúa rất… kỳ lạ. Ngày đó nó vẫn quấn quanh cột trụ, một tiểu thiên binh mang theo một bé gái, nó ấn tượng bởi vì thái độ tên thiên binh lén lút, bé gái thì làn da xanh xám. Thiên Lý Nhãn và Thuận Phong Nhĩ trực tiếp hộ tống vào cung nội Ngọc Hoàng, không lâu sau đó, Tây Vương Mẫu đột nhiên xuất hiện, thái độ tức giận.
Một lát sau, Tây Vương Mẫu rời đi cùng đứa nhỏ rồi… hết! Nhiều năm sau, Ngưu Ma Vương đại náo thiên cung. Thiên Đình mang bé gái, nay đã lớn ra hòa thân. Mà bé gái này chỉ là tiểu tiên nữ bình thường, làn da đã không còn xanh nữa, để môn đăng hộ đối, Ngọc Hoàng sắc phong công chúa – Thiết Phiến Công Chúa. Chuyện cũ kết thúc!
Nó thấy Ngưu Ma Vương có con, vấn đề chính là ở nữ nhân này. Nó không biết đối tượng thích hợp là thế nào nhưng Hồng Long xuất hiện cho nó một tia cảm giác.
Bắt một con Hồng Long quá dễ dàng, đây chính là thiên đại ân huệ cho nàng.
Nhưng ngay khoảnh khắc móng vuốt sắp chụp được Hồng Long thì vang lên tiếng băng vỡ vụn, một vật gì đó lóe sáng mang theo đại lực phóng tới. Ứng Long hừ lạnh thu trảo, cánh tay phất ngang. Keng! Như tiếng kim loại va chạm, vật kia bị đánh bay, xoay tít bay ngược trở về.
Một tên giao nhân nhảy lên chụp lại vũ khí. Ứng Long híp mắt nhìn, cảm giác nguy hiểm nhưng không nhận ra đối phương, hẳn là nhân vật hậu bối.
Đối phương có nét tương tự giao nhân, nửa trên giống người nửa dưới thay vì là đuôi cá thì lại là đuôi rồng, đầu người nét rồng, nổi bật nhất là cặp sừng xoắn ngược về sau như sừng dê núi.
Ứng Long hỏi: “Ngươi là ai?”
“Phúc Hải Đại Thánh Giao Ma Vương! Tất cả vùng cực hải này đều là của ta.” Giao Ma Vương ưỡn ngực nói.
Không ngờ Đệ Nhị Thất Đại Thánh lại ở đây!!!
Nghe nói hắn là tạp chủng của Bắc Hải Long Vương Ngao Thuận, mẫu thân không biết nhưng nhìn ngoại hình thì có lẽ là giao nhân. Giao nhân chủng tộc đã từng phồn sinh tại các vùng biển đảo thời Hồng Hoang. Nguyên Thủy và Trấn Nguyên Tử thời trẻ từng có đánh qua giao nhân. Hoàng Long Chân Nhân khi còn là đứa nhóc từng đâm chết một giao nhân, lấy đó làm tự hào, sau này tu hành có thành tựu liền xưng Hàng Long, bị nói quá mới đổi thành Hoàng Long.
Sau thời đại Phong Thần thì giao nhân gần như tuyệt chủng, chỉ tồn tại trong những câu chuyện.
Ngao Thuận chối bỏ, Long Tộc chán ghét, cả đám tiểu yêu binh tôm tướng cá cũng khinh thường, Giao Ma Vương bị ném tới Bắc Hải lạnh giá xa xôi. Giao Ma Vương mang oán hận sâu sắc, sau này kết bái với bọn Ngộ Không, Ngưu Ma Vương tự xưng Phúc Hải Đại Thánh có ngụ ý lật đổ quyền lực của Bắc Hải Long Vương.
Khi thất đệ Tề Thiên Đại Thánh đại náo thiên cung, hắn đã hồ hởi dựng cờ đánh trống, kéo toàn bộ thuộc hạ hưởng ứng. Nhưng chưa ra khỏi bắc hải đã bị tứ hải Long Vương bao vây, đánh cho tan tác, giam hắn vào tận sâu cực bắc, mới gần đây mới thoát khốn.
Nghĩ lại mà hận, hắn có tài đức gì mà cả bốn vị Long Vương đều ra tay, ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có.
Một ngày trước nhận được tin có rồng xuất thế, hắn vội vàng chạy đến. Hồng Long trong mắt Long Tộc chẳng khác nào Điêu Thuyền, lại trong địa bàn của mình, không húp vội mới là lạ.
Ứng Long dùng nửa con mắt nhìn xuống, hờ hững đáp: “Chưa từng nghe qua.”
Giao Ma Vương thở phì phì, khí lạnh toát ra từ mũi như ống khói nhả khói. Hắn xoay tròn Ma Đao chỉ xéo: “Vậy thì để ngươi ghi nhớ.”
Hai bên không nói gì nữa, lặng lẽ súc thế, mây đen không biết từ đâu kéo đến, sấm chớp nổ ầm ầm, Ứng Long ánh mắt sắc bén. Thân thể vàng óng ánh của nó lấp lánh giữa những tia sấm sét quấn quanh hào quang sống động. Mỗi lần vỗ cánh, gió hú rít, sét đánh ầm ầm, chiếu sáng cả vùng biển rộng lớn phía dưới.
Giao Ma Vương đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa địa ngục. Không có bất cứ dấu hiệu nào, hắn động.
Vút! Hắn bay lên trời, hai tay nắm chặt cây Ma Đao, cán khắc đầy phù chú cổ xưa. Một đao chém tới, phía sau sóng biển dựng lên thành bức tường nước khổng lồ, che khuất bầu trời, ầm ầm đổ xuống.
Ứng Long khinh miệt hừ một tiếng. Nó há miệng phun ra một đạo lôi điện tím đen, trực tiếp đánh tan bức tường nước. Hai bên lao vào nhau, tiếng va chạm vang vọng như sấm rền. Ma Đao của Giao Ma Vương chém mạnh vào thân Ứng Long, tóe ra hàng ngàn tia lửa, nhưng chỉ để lại một vết ngấn mờ trên lớp vảy bất hoại.
“Ha ha ha! Chưa ăn cơm à!” Ứng Long cười lớn chế nhạo.
Giao Ma Vương mày khẽ nhíu, nên biết Ma Đao này nguồn gốc không tầm thường, xuất phát từ sâu dưới đại địa, dung nham phun trào gặp phải nước cực hàn. Cực hàn là trạng thái nước dưới nhiệt độ đóng băng nhưng không đóng băng, vô cùng hy hữu.
Bởi vì điều kiện xảy ra rất khó, đó là nước phải siêu sạch, không một hạt bụi, hạ nhiệt độ nhanh chóng hay còn gọi là sốc lạnh. Do không có điểm kết nên nước không thể đóng băng được, vẫn duy trì trạng thái lỏng.
Siêu nóng gặp siêu lạnh, trạng thái đối nghịch kỳ diệu, dung nham lập tức nguội lạnh kết tinh thành một loại đá cực cứng và giòn. Không thể dùng phương pháp bình thường rèn đúc, chỉ có thể dùng chính nó điêu khắc, từ từ mài mòn, đập mẻ cạnh thừa để tạo hình dáng.
Ứng Long vung móng vuốt sắc nhọn như năm thanh thần kiếm cào tới. Móng vuốt xé gió, mang theo lốc xoáy và sấm sét. Thế nhưng khi chạm vào da Giao Ma Vương, rõ ràng đã cào sâu nhưng không thể xé rách cứ thế trượt qua, nhìn lại thì phát hiện trên móng vuốt dính dịch nhầy.
Giao Ma Vương cười lạnh, đó là lý do vì sao hắn không thèm tránh, thiên sinh thiên phú da trơn dịch nhầy gần như miễn nhiễm với tất cả sát thương vật lý.
Là điều tự hào cũng là xấu hổ của hắn. Bởi vì nhiều người nói hắn là tạp huyết của cá chạch, lươn… mấy giống trơn nhớt, bẩn thỉu, hạ cấp, nhủi trong bùn đất.
Nhân cơ hội đối phương ngỡ ngàng, Ma Đao lại vung lên mang theo lực lượng băng hàn chém vào bụng Ứng Long, phần được cho là yếu nhất.
Keng! Tiếng kim loại kéo dài, hỏa hoa bắn tung tóe.
Lần này đến lượt Ứng Long cười lạnh, đó cũng là lý do vì sao nó không tránh, toàn thân không có điểm yếu, chém vào đâu đều không được.
Ứng Long ngũ trảo chụp bắt đối thủ trong tay nhưng chợt tuột tay, cảm giác như nắm phải một con cá chạch. Lớp da bóng nhầy làm mọi đòn tấn công đều trượt đi vô ích.
“Ngươi… trơn nhớt như lươn!” Ứng Long gầm lên, hai bàn tay vỗ mạnh, định đập nát đối phương. Nhưng Giao Ma Vương chỉ cười khẩy, toàn thân co rút rồi tuột khỏi vòng tay, vút ra xa hàng chục trượng.
“Đừng tưởng ta dễ bị bắt nạt!” Giao Ma Vương gầm rú, vung đao liên tục chém ra hàng trăm đạo băng nhận lạnh lẽo.
Ứng Long hứng chịu toàn bộ, có đau không thương nhưng với sự cao ngạo tận trong xương tủy của mình, nó làm sao cho phép một con cá chạch áp đảo.
Gió nổi lên, mây kéo đến.
Sấm gầm vang, chớp chói sáng.
Ứng Long dựa vào hai đạo Phong Lôi từng tung hoành Hồng Hoang, trợ Nữ Oa đội đá vá trời, chém Xi Vưu, tiêu diệt Vô Chi Kỳ. Há là loài lươn chạch có thể khinh nhờn.
Ứng Long há miệng, quả cầu năng lượng ban đầu chỉ bé như hạt mè, liên tục xoay tròn, hấp thụ lấy phong lôi xung quanh, cấp tốc bạo trướng. Giao Ma Vương cảm giác bị uy hiếp, lập tức kéo lấy hàn và thủy hai loại lực lượng, trước mặt dựng lên tường băng vạn năm, cứng không thể phá.
“Ngao!” Tiếng gầm kinh thiên.
Quả cầu năng lượng phóng ra, va đập mạnh vào tường băng. Rầm rầm rầm… kinh lôi bắn tung tóe nhưng những con độc xà chạy lan tỏa trên tường băng.
Một hai ba hơi thở trôi qua, tường băng vững vàng. Giao Ma Vương khẽ thở phào.
Nhưng! Đột nhiên quả cầu năng lượng gia tốc xoay tròn. Rắc rắc rắc… tường băng phát ra tiếng nứt, sau đó sụp lún rồi choang! Vỡ tan tành.
Quả cầu năng lượng đánh thẳng tới, Giao Ma Vương dính chiêu, cả người ôm trọn, thân thể rơi thẳng xuống biển như sao băng.
Rơi xuống tận đáy, quả cầu lúc này mới phát nổ. Từ trên cao nhìn xuống sẽ thấy đột nhiên mặt biển sâu thẳm lóe lên ánh sáng rồi tắt, âm thanh sau đó mới vang lên ầm ầm như đại động đất, ụ nước trồi lên như một cây nấm lớn, cuối cùng năng lượng tỏa ra xung quanh tạo thành sóng thần.
Ứng Long nheo mắt, đã kết thúc chưa? Chợt cảm giác được một tia sinh mệnh khí tức.
“Chết đi!” Ứng Long gầm lớn, lập tức nhào xuống mặt biển đang cuồn cuộn sóng dữ.
Dưới đáy biển sâu thẳm, Giao Ma Vương chưa chết, hắn đang cuộn mình trong kén nhớt, thân thể rạn nứt, vết thương chi chít, một bên bả vai trống không, một bên tay rũ xuống. Không chết nhưng đã mất hơn nửa cái mạng.
Trong lúc nguy cấp, hắn đã phát động thần thông thiên phú. Xoạt! Lớp da đầu rách toạc sau đó kéo dài xuống toàn thân, một Giao Ma Vương mới chui ra, hoàn toàn lành lạnh, khí tức sụp giảm, ánh mắt căm hờn.
Đáy biển sâu đen kịt, đột nhiên một đôi mắt màu vàng tóe ra tia điện lóe sáng, móng vuốt sắc bén chụp tới.
Giao Ma Vương hừ lạnh, thân thể nó bỗng nhiên phình to gấp bội, vảy băng lan rộng, nước xung quanh lập tức đóng băng thành những cột băng sắc nhọn. Nó cười lớn, giọng vang vọng dưới nước:
“Bây giờ mới đến lượt ta! Đây là sân nhà của ta, Ứng Long!”
Nước biển hóa thành hàng vạn mũi băng thương đâm tới, xiên dọc ngang khóa lại Ứng Long. Ứng Long vùng vẫy nhưng trong nước, sức mạnh Phong Lôi bị áp chế nặng nề. Sấm sét vừa phóng ra đã bị dòng nước dẫn đi, gió lớn không kéo tới được.
“Khốn kiếp!” Ứng Long rít lên, lần đầu tiên cảm nhận được áp lực thực sự, chỉ có thể dùng sức mạnh phá băng.
Hai bên đại chiến không ngừng. Lúc thì lao lên trời cao, sét đánh băng tan; lúc lại lặn xuống vực sâu, băng phong lôi kích. Mười ngày mười đêm trôi qua, biển động trăm dặm, sóng cao ngàn trượng, vô số hòn đảo bị băng vỡ hoặc sét đánh tan thành tro bụi. Cá chết nổi trắng mặt biển, chim trời kinh hãi không dám bay qua vùng trời này.
Ngày thứ mười, cả hai đều đã kiệt sức. Ứng Long đầy vết băng giá, hàn khí xâm nhập thể nội gây tổn thương nghiêm trọng lên tạng phủ; Giao Ma Vương càng tệ hơn mình chằng chịt vết cào xé, lôi điện chạy ngang dọc từ nội thể chui ra khỏi thất khiếu, máu loang ra nhuộm đỏ cả vùng biển.
Trên trời Ứng Long chiếm ưu thế, dưới biển lại là sân nhà của Giao Ma Vương. Hai bên tám lạng nửa cân, Ứng Long mạnh hơn một chút.
Chúng nó đối diện nhau giữa cơn bão tố kinh hoàng, một bên lơ lửng trên trời, cánh rũ nhưng đôi mắt vẫn rực lửa thiên uy; một bên trồi lên từ mặt biển, Ma Đao run rẩy nhưng vẫn sắc bén.
Không cần ngoan thoại, cả hai lao vào nhau lần cuối. Ứng Long dồn toàn bộ thần lực còn lại, thân thể bùng nổ hào quang vàng chói, hàng vạn đạo lôi đình tụ lại thành một thanh thần thương khổng lồ trên đầu. Giao Ma Vương hú dài, nước biển dựng thành cột trụ băng hàn ngàn trượng.
Hai tuyệt chiêu va chạm!
Ầm ầm ầm!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, ánh sáng chói lòa nuốt chửng cả vùng biển trời. Sóng thần cao ngàn trượng quét sạch hết thảy, sét đánh liên hồi xé toạc không gian, băng vỡ tan thành hàng triệu mảnh sắc nhọn bay tứ tung. Hàng trăm hòn đảo gần đó bị san phẳng trong chớp mắt, mặt biển lõm xuống thành vực sâu mới, rồi lại phun trào lên như núi lửa.
Khi ánh sáng tan đi, chỉ còn lại sự im lặng chết chóc.
Ứng Long lảo đảo bay lên trời cao, sắc mặt tái nhợt. Nó nhìn xuống biển, Ma Đao vỡ thành vô số mảnh nhỏ như thủy tinh, Giao Ma Vương ôm ngực liên tục ho ra máu.