Chương 93: Đám cưới Ngưu Ma Vương
Núi Tích Lôi, Động Ma Vân, bầy yêu đang uống rượu hát hò say sưa. Ngưu Ma Vương tiếng cười ha hả rung rinh cả động, hôm nay hắn cực kỳ vui, vừa cưới được cô vợ xinh đẹp vừa được hưởng của hồi môn khổng lồ, đã thế còn chẳng phải bỏ ra gì, mặc dù mang tiếng ở rể nhưng khác gì mời vua về đô đâu.
Ngọc Diện Công Chúa bên cạnh cũng cười híp mắt, nàng chính là hồ yêu bị Trấn Nguyên Tử bắt, sau được Thiên Bồng ra mặt cứu. Thiên Bồng từng là thần tướng trên trời, bị phạt xuống trần sinh vào trong kiếp heo. Hắn vô cùng bão nổi đã cắn chết mẹ mình cùng tất cả huynh đệ, sau đó lên núi làm vương, trong Đại Yêu Lộ danh tiếng không nhỏ, cùng Ngưu Ma Vương kết giao thân như huynh đệ.
Ngọc Diện bị bắt, Ngưu Ma Vương không dám ra mặt (sợ vợ) nên đành nhờ huynh đệ chí cốt. Nhớ đến Thiên Bồng, Ngưu Ma Vương có hơi tiếc khi huynh đệ không thể đến được. Cũng không trách, bởi vì Thiên Bồng có chuyện quan trọng hơn, phối hợp với Linh Sơn đưa Đường Tăng đi thỉnh kinh.
Ngọc Diện Công Chúa tên thật là Hồ Hoán Nhi, con gái lão hồ yêu Hồ Bân. Hồ Bân pháp lực bình thường nhưng giỏi giao thiệp, giả người như thật, tiến vào nhân giới, trao đổi mua bán. Nhờ làm ăn hắc ám lưỡng giới mà có được tài sản kếch xù.
Đám yêu quái xung quanh nhìn thèm nhỏ dãi nhưng không ai dám động, bởi vì lão dựa vào Nữ Đế Nguyệt Hằng Động Tôn Nhan, cùng là hồ yêu, lại vô cùng cường đại, không dựa vào nàng thì dựa vào ai. Hồ Bân trở thành cánh tay ngoại giao của Nguyệt Hằng Động.
Hồ Bân khi tuổi già, gia đình không ai chống đỡ sợ lũ yêu ngoài kia xâu xé nên định di cư cả tộc vào Nguyệt Hằng Động nhưng Tôn Nhan lại có ý khác. Nàng muốn cùng Ngưu Ma Vương kết minh. Vậy là có đám cưới ngày hôm nay.
Hồ Hoán Nhi tiếp tục thay cha điều hành hoạt động chợ đen giữa người và yêu. Đối với nàng cưới một yêu đã có vợ chẳng có gì thiệt thòi, xấu hổ. Đó là chuyện rất bình thường trong yêu tộc, con mạnh lúc nào chẳng có mấy chục con cái.
Khi Ngưu Ma Vương đang đứng trên bàn đá hát oang oang thì một tên tiểu yêu hớt hải chạy vào: “Đại vương… đại vương…”
Nhưng Ngưu Ma Vương vẫn đang hát, cả động ồn ào, tiếng tên tiểu yêu bị lấn át, buộc nó phải chen vào đám đông, nhảy lên kéo chân Ngưu Ma Vương, hét lớn:
“Đại vương… có chuyện không ổn rồi…”
“Cái gì? Hả?”
“Có chuyện không ổn.”
“Hừ! Có chuyện gì không ổn chứ. Thiên Đình đánh tới sao? Cho dù Thiên Đình đánh tới cũng có ông đây chống đỡ. Ha ha ha…”
“Đại vương, chuyện này… có thể ra ngoài nói không?”
“Lằng nhằng, có chuyện gì cứ nói. Ngươi bây giờ đã là thuộc hạ của Ngưu Ma Vương! Ông trời có đánh tới đây cũng có ta chống cho các ngươi.”
Tên tiểu yêu được bảo đảm vội nói:
“Bẩm bẩm đại vương, chuyện là có một nữ nhân cầm một cây quạt lớn, mặt hằm hằm như bị giật chồng, tới hỏi Ngưu Ma Vương. Chúng thuộc hạ ngăn cản thì bị quạt một cái thổi bay Tiểu Ất.”
(Tiểu Ất là yêu quái canh cổng cùng).
Ngưu Ma Vương nghe xong liền đổi sắc mặt, hỏi: “Nữ nhân?”
“Phải!”
“Cầm quạt?”
“Phải.”
“Quạt một cái thổi bay các ngươi.”
“Phải. À không, chỉ thổi bay tên kia thôi, thuộc hạ tu vi cao cường không bị thổi. Đại vương…” Tên tiểu yêu chưa nói hết thì đã không thấy Ngưu Ma Vương đâu. Nhìn quanh phát hiện cái mông to chà bá với cái đuôi trâu cuộn tròn run rẩy. Ngưu Ma Vương rúc vào gầm bàn ôm đầu, liên tục cầu nguyện.
“Đại vương… đại vương…” Đám tiểu yêu xúm lại cầm đuôi trâu hắn kéo ra. Nhưng cho dù có dùng sức thế nào cũng không được.
Ngọc Diện Công Chúa ngọt ngào, nịnh nọt gọi tướng công cũng không được khiến nàng ta tức khí chỉ muốn một mồi lửa làm trâu thui.
“Đường đường là minh chủ từng dẫn đại quân yêu tộc đại náo Thiên Cung, bây giờ lại chui rúc như chuột chũi. Thật đáng xấu hổ.” Một giọng nói yêu kiều vang lên.
…
Sinh ra trong thời kỳ Long Phượng thống trị, Ngưu Ma Vương nguyên bản là một con Bạch Ngưu, huyết mạch thượng cổ thần bí, là Bạch Ngưu duy nhất trong trời đất. So Long Phượng còn quý hiếm gấp trăm ngàn lần.
Hắn thường hóa hình thành thanh niên tuấn tú, thích đọc sách, binh thư, sách đạo gia và đặc biệt là luyện đan. Danh tiếng uy vọng cực lớn trong yêu giới. Chiến lực càng là khủng bố, có thể vật tay với Tượng Tộc, chạy đua với Long Tộc, húc nhau với Tê Giác Tộc.
Sau Vu Yêu Đại Kiếp, Thiên Đình phân chia lại thiên địa, xác định Nhân Tộc là vạn vật chi linh nên dành cho phần đất trung tâm màu mỡ, các tộc khác hoặc bị tiêu diệt hoặc bị đuổi đi, riêng yêu tộc bị đẩy ra rìa, sau này trở thành Đại Yêu Lộ.
Yêu Tộc bức xúc nổi loạn, liên minh bảy mươi hai đại yêu tộc thành lập, đề cử Ngưu Ma Vương làm minh chủ. Hắn thống lĩnh vạn yêu đánh lên trời, trận chiến này long trời lở đất, số lượng yêu chết nhiều không đếm hết, bầu trời hôm ấy rơi xuống vô vàn xác thú, tưởng như tận thế. Thần tiên càng là mười chỉ còn một.
Cuối cùng, Ngọc Hoàng cưỡi cửu long nghênh chiến trực diện Ngưu Ma Vương. Trận chiến đỉnh cao của hai cường giả khiến cho Nam Thiên Môn sụp đổ, ba tầng trời bị thủng, vô số cung khuyết, tiên lộ thành phế tích.
Ngay lúc này từ tầng trời phía trên, Kim Cang Trác đánh xuống, trúng đầu lão Ngưu khiến hắn trọng thương. Ngọc Hoàng nhờ vậy thắng hiểm nửa chiêu. Theo lý đáng lẽ nên chém giết làm gương. Nhưng nghĩ lại nó là con Bạch Ngưu duy nhất trong trời đất, chết tức là tuyệt chủng.
Vậy là Ngọc Hoàng đề nghị hòa ước, dùng đầu bảy mươi hai thống lĩnh Yêu Tộc cùng trăm vạn yêu binh kết thúc. Vương Mẫu đề nghị dùng hôn nhân kết minh, đẩy ra một vị tiên nữ vô danh là Thiết Phiến, chúng tiên giờ mới biết có nhân vật này. Ngọc Hoàng có vẻ không vui nhưng vẫn đồng ý. Phong làm Thiết Phiến Công Chúa để xứng với yêu vương. Tặng cho nàng quạt Ba Tiêu làm của hồi môn, đây là bảo vật do Thái Thượng Lão Quân luyện cho Ngọc Hoàng, nay giao lại cho nàng.
Ngưu Ma Vương mang tân nương về hạ giới, từ đó biến thành một con trâu khác, tính tình cợt nhả, điên điên khùng khùng, lười tắm mê ngâm bùn, say mê rượu thịt, từ trắng biến thành đen.
Còn Thiên Đình tổn thất nhân lực nặng nề, là nguyên do dẫn đến Phong Thần Đại Kiếp sau này.
…
Ngưu Ma Vương nghe mắng thì ngờ ngợ hình như không phải vợ mình.
“Tỷ tỷ!” Tiếng Ngọc Diện Công Chúa vui mừng ôm lấy cánh tay nữ nhân. “Tỷ tỷ đến mừng lễ cưới của bọn muội phải không?”
Ngưu Ma Vương biết an toàn lúc này mới bò ra cười hề hề, đối diện với Tôn Nhan cười nói: “Ai nói lão Ngưu ta sợ, vừa rồi ta thấy con chuột chui vào gầm bàn, sợ nương tử sợ nên mới chui vào đuổi.”
“Vậy sao?” Tôn Nhan cười cười phe phẩy cây quạt tròn dệt bằng tơ tằm.
Ngưu Ma Vương trừng mắt với tên tiểu yêu vừa rồi, báo cáo bậy bạ làm lão Ngưu sợ muốn chết.
“Nào nào… mời Nữ Đế ngồi.” Ngưu Ma Vương nhiệt tình tiếp đón, mời nàng ngồi lên đại tọa, bản thân thì rót rượu. Hai yêu địa vị ngang nhau nhưng tính của lão Ngưu chính là như vậy, luôn luôn nhiệt tình.
Tôn Nhan đến tất nhiên là mang lễ vật, nàng lấy ra cánh tay đất nung. Ngọc Diện không hiểu, vật này hình như không thích hợp làm quà cưới a, Nữ Đế có ý nhắc nhở ta phải nhớ mình là thuộc hạ của nàng sao?
“Tên Trấn Nguyên Tử bắt nạt ngươi, ta đi cho lão một bài học. Vật này đoạt từ lão, gọi là Bích Thượng Thổ (Đất trên vách). Coi như là bồi thường.”
Tôn Nhan thả ra, cánh tay đất nung bay lên, nàng kết ấn thi triển vô tận ảo diệu, từng luồng yêu khí bay vào cánh tay. Yêu quái xung quanh há hốc tròng mắt muốn rơi ra ngoài.
Cánh tay từ từ hóa bùn sau đó biến hình thành tiểu sơn rồi khô cứng lại. Tôn Nhan đón lấy tiểu sơn, nói: “Tặng cho ngươi. Loại đất này được dùng để xây tường vách nhà, có tác dụng che chắn, bảo vệ khỏi những tác động bên ngoài. Người mang mệnh này thường kín đáo, cẩn trọng, biết lo toan và vun vén cho gia đình. Có trách nhiệm và luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.”
Ngọc Diện nghe tiếng gió mà hiểu lòng người, ghi nhớ từng lời trong lòng, cười tươi đa tạ, hai tay nhận lấy.
“Vật này không biết tên là gì?” Nàng hỏi.
Tôn Nhan thoáng suy nghĩ, mỉm cười thâm ý đáp: “Định Phong Sơn!”
“Định Phong Sơn… Cái tên hay! Rất hợp với tính chất Bích Thượng Thổ.” Ngọc Diện cười khen, có ý nịnh hót.
Ngưu Ma Vương thì khẽ ngưng mi, nói nhỏ: “Có phải ngươi bị thương?”
Hắn cảm nhận được khí tức phá hoại trên người Tôn Nhan. Đánh với Địa Tiên Chi Tổ không chết đã là đại hạnh, bị thương là bình thường. Còn đứng được ở đây cười nói cho thấy Cửu Vĩ Yêu Hồ này cực kỳ lợi hại.
“Chuyện nhỏ thôi.” Tôn Nhan phe phẩy quạt cười nhẹ. Sau đó nàng cáo từ, có nàng ở đây đám tiểu yêu sẽ ngại ngùng. Ngọc Diện năn nỉ nàng ở lại, Ngưu Ma Vương đề nghị đưa tiễn, thực tâm muốn bảo hộ nàng về động. Nhưng Tôn Nhan đều từ chối.
Ra ngoài, Tôn Nhan lại mở dù giấy dầu che nắng, lướt qua Thiết Phiến Công Chúa đang bất động, ánh mắt vô hồn chìm trong ảo cảnh. Chợt Thiết Phiến tỉnh lại, lắc lắc đầu tự hỏi đây là đâu? Mình đang làm gì? Nhớ không ra. Về nhà nấu cơm, Tiểu Hồng chắc đói rồi.
…
Cùng lúc này tại Ngũ Trang Quán trên đầu kéo mây đen, chớp giật sáng choang nhưng không có tiếng sấm. Một tia sét đánh xuống sân, hiện ra thân hình của Văn Trọng. Hai đồng tử lập tức cảnh giác.
Văn Trọng chắp tay thưa: “Tôi là Lôi Thần Chính Bộ, biết có yêu quái xâm phạm liền tức tốc đến đây chi viện. Trấn Nguyên Đại Tiên không biết có làm sao?”
“Ồ, là Cửu Thiên Nguyên Lôi Thinh Phổ Hóa Thiên Tôn đấy hả.” Trấn Nguyên Tử ngồi trên ghế bình thản nói.
“Vâng, chính là tôi đây.”
“Mời vào.”
Văn Trọng đi vào trong, hỏi thăm là giả, thăm dò thực lực Cửu Vĩ Hồ mới là thật. Trấn Nguyên Tử không biết mục đích đối phương nhưng biết mình chỉ là hình nhân nên rất cẩn trọng lời nói.
Lát sau Văn Trọng cáo từ rời đi, không đạt được câu trả lời trực tiếp nhưng bằng con mắt tinh đời, lão đã có đáp án đại khái. Thực lực Cửu Vĩ có lẽ ở mức Tím Yêu Đan (Tử Yêu Đan) thậm chí Kim Yêu Đan.
Cảnh giới của Yêu Quái gồm: Thành Yêu – Hóa Hình – Yêu Đan.
Yêu Đan có sáu màu tương đương sáu cấp, lần lượt từ: Bạch, Lục, Lam, Chàm, Tím, Kim.
Yêu Đan Cảnh bằng với Kim Đan Cảnh trong Đạo gia. Sau đó là các cảnh giới giống nhau Kim Tiên – Đại La – Chuẩn Thánh – Thánh Nhân.
Lão tính toán, cảnh giới của Cửu Vĩ vẫn trong tầm có thể khống chế của mình. Lão bay một mạch thẳng đến Nguyệt Hằng Động của Cửu Vĩ Hồ.