Chương 92: Nữ Oa tính toán
Trên trời.
Thể Vân Tiên Cô mặc tử y, cưỡi mây đi vào trong điện, hành lễ nói: “Bẩm chính thần đã phát hiện ra tung tích của Cửu Vĩ Hồ.”
Văn Trọng đặt sách xuống, hỏi: “Ở đâu?”
Từ sau khi có ý định phục quốc, Văn Trọng đã tích cực hành động, một trong các nhiệm vụ là tìm lại Đắc Kỷ. Năm xưa nàng bị chém đầu, không được lên Phong Thần Bảng, phải xuống địa ngục đầu thai.
Văn Trọng tra một chút sổ Sinh Tử liền biết nàng kiếp này vẫn là Cửu Vĩ Hồ, xưng vương tại Đại Yêu Lộ. Nói đến sổ Sinh Tử thì trong lúc tra dường như có thứ gì đó đã bị che đậy nhưng lão không chắc lắm. Vì hoặc là quyền lực mình không đủ nhìn ra hoặc là thật không có gì.
Văn Trọng đứng đầu Lôi Bộ chuyên hàng yêu phục ma nên việc truy tìm yêu quái hoàn toàn hợp lý. Nên lão không sợ bị lộ ý đồ tạo phản.
Chỉ cần khống chế được Đắc Kỷ thì Ân Thọ mới chịu phấn chấn làm việc, tên ngốc này muốn phục hồi danh dự cho Đắc Kỷ. Nhưng lão có ý định khác, tỉ dụ như chém đầu lập uy. Tất cả quần thần nhà Thương đều trung thành, đều tán đồng Thái Sư, chấp nhận cho Trụ Vương một cơ hội nhưng đối với Đắc Kỷ, tất cả đều nhất trí… Giết!
“Thuộc hạ theo lệnh tuần tra Đại Yêu Lộ, vừa rồi phát hiện có đánh nhau ở Ngũ Trang Quán, đó là Cửu Vĩ Hồ và Trấn Nguyên Tử.”
Văn Trọng ngưng mi: “Cửu Vĩ Hồ dám gây chuyện với Địa Tiên Chi Tổ?”
“Ban đầu thuộc hạ cũng rất nghi ngờ nhưng quan sát một lúc thì biết Trấn Nguyên Tử chỉ là hình nhân đất nung.”
Văn Trọng gật đầu, đoán được chân thân Trấn Nguyên Tử không tại, Cửu Vĩ Hồ mới dám đến làm loạn. “Ừm, vậy cũng rất can đảm. Thế nào, ngươi có mang được hồn nàng ta về.”
“Mà thôi! Trấn Nguyên Tử người này rất cao ngạo, sẽ không nể mặt ngươi. Để ta tự thân đi, chuyện này chỉ có thể mềm mỏng.”
“Đại nhân, không phải…” Thể Vân Tiên Cô vội gọi lại.
“Hả?” Văn Trọng quay đầu.
“Là lưỡng bại câu thương.”
Văn Trọng trừng mắt, như thể đang nghe chuyện huyễn tưởng. “Lưỡng bại câu thương? Ngươi có chắc là không nhìn lầm chứ? Cửu Vĩ Hồ làm sao đả thương được Địa Tiên Chi Tổ, dù cho chỉ là hình nhân nhưng vẫn tuyệt không thể khinh thường.”
“Đại nhân, là tận mắt thuộc hạ chứng kiến. Thuộc hạ còn đi theo nàng ta một quãng đường, định nhân lúc nàng bệnh lấy mạng nàng. Nhưng chợt cảm nhận được sát ý khóa chặt mình, không biết là vị yêu nào, thuộc hạ sợ đánh rắn động cỏ nên lập tức về báo cáo.”
Nghe xong, Văn Trọng lên tiếng: “Biết rồi! Tiếp tục theo dõi, không cần ra tay.”
“Vâng!” Thể Vân Tiên Cô hành lễ rồi lui ra.
Lão ngồi trở lại bàn, suy tư, từng ngón tay gõ trên thành ghế, kế hoạch vừa mới bắt đầu đã xuất hiện ngoài dự tính, ngay cả một con tiểu yêu hồ cũng gây cho lão bất ngờ. Xem ra anh hùng thiên hạ đều không lười biếng. Phải tăng thêm lá bài tẩy.
Văn Trọng từ trong đống sách lấy ra quyển trục da dê, bên trên là bản vẽ một thanh vũ khí.
Nhớ năm xưa tiên đế giao cho lão thanh Hàng Long Tiên, trên có thể đánh thiên tử, dưới có thể đánh tham quan, dùng nó răn đe Trụ Vương. Rất tiếc lão không thể hoàn thành.
Bây giờ lão muốn đúc một thanh thần binh dựa trên Hàng Long Tiên, lần này sẽ không chỉ là biểu tượng mà thực sự là thần binh lợi khí, nghiêm khắc uốn nắn Trụ Vương. Nguyên liệu chế tạo vô cùng quý giá. Mấu chốt phải có xương sống chân long. Đáng tiếc lão không thể ra tay với long tộc bởi vì bọn họ cũng thuộc biên chế Thiên Đình.
Văn Trọng gọi tới hai vị thiên sư giao cho bọn họ nhiệm vụ bí mật tìm kiếm long cốt. Tiếp theo lão vào kho, lấy đi hộp ngọc, sau đó đằng vân giá vũ bay tới Đại Yêu Lộ.
…
Một nơi khác trên trời, Trấn Nguyên Tử nhẹ nhàng đặt chân hạ xuống trước một cánh cổng lớn, hai thị nữ canh cổng nói:
“Nương nương đang chờ, mời vào trong.”
Trấn Nguyên Tử khẽ cúi đầu với hai người, khách sáo chào. Hai nữ nhân này rất đặc biệt, bọn họ mặc áo giáp da, tóc búi đuôi ngựa, ưỡn ngực oai hùng, và đặc biệt nhất là thân dưới là thân rắn. Bọn họ thuộc Nữ Hi Thị, bộ tộc của Nữ Oa, đã từng hùng cứ thời Hồng Hoang, sau này đại thế thuộc về Nhân Tộc, bọn họ rút lui khỏi vũ đài. Trở thành truyền thuyết trong các câu chuyện dân gian.
Trấn Nguyên Tử đến trước đại môn cao tới trăm thước màu vàng đục, bên trên hoa văn đơn giản nhưng uy nghi, cổ lão. Hắn đặt tay lên, vận dụng thần lực. Sức mạnh này có thể dời non lấp biển nhưng cánh cửa chỉ chậm rãi chuyển động. Kẹt kẹt kẹt… âm thanh nặng nề trầm đục.
Trấn Nguyên Tử đi vào trong, bên trong lão càng nhỏ bé, như thể một con kiến. Cung điện này còn lớn hơn của Ngọc Hoàng Đại Đế. Nhưng không khí lại lạnh lẽo, từng chiếc Vĩnh Hỏa Đăng treo trên cột đá lặng lẽ cháy, ngọn lửa thẳng đứng cho thấy không một gợn gió, khi láo đẩy cửa vào thì nó mới hơi rung lắc.
Lão dừng lại giữa chính lộ, phía trước còn một đoạn dài, sau đó là mười sáu bậc thang dẫn lên Thượng Ỷ, một chiếc giường dài che rèm lụa, phía sau ẩn hiện thân hình nữ nhân lồi lõm đang nằm lười biếng, thân hình to lớn, dài ít nhất ba thước.
“Mẫu thân!” Trấn Nguyên Tử động tác ưu nhã vung phất trần quét bụi trần trên người rồi mới hành lễ.
Nữ Oa gật đầu, nói: “Đường Tăng đã lên đường. Kế hoạch hợp nhất lưỡng giới chính thức bắt đầu.”
Trấn Nguyên Tử bình thản, chuyện này sớm đã biết. Hợp nhất lưỡng giới được coi là đại cơ duyên thứ sáu sau Khai Thiên Tích Địa, Long Hán Sơ Kiếp, Vu Yêu Đại Kiếp, Hoa Hạ Chi Chiến, Phong Thần Đại Kiếp.
Người đời coi là kiếp, bọn họ coi là cơ duyên. Chết luôn luôn là sâu kiến, chia miếng bánh lớn là bọn họ. Tất nhiên cũng phải có những cá mập ngã xuống như lần thứ thất là Bàn Cổ, lần thứ hai là Long, Phượng, Kỳ Lân và La Hầu Thánh Nhân, thứ ba là Thập Nhị Tổ Vu và Vu Tộc cùng Thiên Đình Yêu Tộc, thứ tư là một vị siêu cấp Thánh, thứ năm thì là Triệt Giáo.
Cả năm lần đều do Hồng Quân khởi xướng chế tạo, cũng là kẻ hốc nhiều nhất, Tam Thanh chia thịt vụn. Nữ Oa mang tiếng là đồng minh nhưng chỉ được nước cặn.
Lần thứ sáu này cũng tương tự Hồng Quân khởi xướng nhưng ai sẽ là người ngã xuống đây?
“Ta đã tranh thủ cho ngươi một danh ngạch trong 81 kiếp nạn.” Nữ Oa nói.
Trấn Nguyên Tử hơi khó hiểu: “Vì sao?”
Trong năm đại kiếp, Nữ Oa ít nhiều đều dốc sức nhưng chẳng nhận lại được bao nhiêu, đã thế vẫn phải cảm tạ Hồng Quân ban thưởng. Nàng là Thánh Nhân, cũng mang một cỗ nộ khí trong lòng. Lần này nhất quyết phải kiếm lợi lớn.
Nữ Oa đơn giản nói: “Không cần ra sức nhiều. Lên sân khấu đi một vòng, vậy thôi.”
Trấn Nguyên Tử tuân lệnh.
Nữ Oa hỏi chuyện khác: “Phụ thân ngươi thế nào rồi?”
Trấn Nguyên Tử nặng nề lắc đầu: “Vẫn vậy, không có chút kết quả nào.”
Ngũ Trang Quán có hai đại điện: Tiền Điện thờ Nữ Oa, Hậu Điện thờ vị phụ thân bí ẩn kia. Chính là… Phục Hy. Tại thời kỳ Hồng Hoang, Phục Hy đã biến mất bí ẩn.
Nữ Oa dùng vĩ lực Thánh Nhân truy tìm tung tích của chồng, kết quả Phục Hy giống như bốc hơi khỏi nhân gian.
Sau này, khi Hoa Hạ Chi Chiến kết thúc, Hồng Quân nhập Thiên Đạo, trở thành tồn tại siêu việt Thánh Nhân, dưới gầm trời không gì làm không được. Nữ Oa lại nhờ Hồng Quân giúp đỡ tìm kiếm.
Hồng Quân làm ra vẻ buồn bã nói: “Không tìm thấy, có thể đã đi luân hồi mấy kiếp rồi. Ấn ký trong thiên địa đã bị xóa sạch.”
Nhớ lại khuôn mặt Hồng Quân lúc đó, Nữ Oa vừa sợ vừa giận, trong thâm tâm run rẩy nhưng vẫn phải ép buộc mình giữ bình tĩnh. Nàng nặn ra nụ cười chắp tay cảm tạ nhưng trong lòng đã xác định Hồng Quân chính là hung thủ.
Hồng Quân có lẽ chưa nhận ra lão hợp nhất với Thiên Đạo, ảnh hưởng Thiên Đạo thì Thiên Đạo cũng ảnh hưởng lão. Còn Thánh Nhân là những người được Thiên Đạo thừa nhận, ban cho vĩ lực bất tử bất diệt, cộng hưởng với nhau.
Khi Hồng Quân nói dối, Nữ Oa đã cảm nhận được rung động từ Thiên Đạo. Trước đó đã có nghi ngờ nhưng qua lần thử thăm dò này, nàng xác định. Không bằng chứng, chỉ có động cơ.
Phục Hy sáng tạo ra Tiên Thiên Bát Quái thu hết đạo lý càn khôn vũ trụ vào trong lòng bàn tay, có thể đoán tương lai, có thể truy quá khứ, có thể tỏ hiện tại, vô cùng thần diệu. Thiên Địa đối với hắn sinh hảo cảm, có phần lưỡng lự có nên phong Thánh. Phục Hy lúc đó không phải Thánh nhưng không khác gì Thánh. Rồi đột nhiên… biến mất.
Hồng Quân sau khi trở thành Thiên Đạo âm thầm xóa bỏ Tiên Thiên Bát Quái, những ai dám dùng đều bị đánh chết. Mấy đạo sĩ lại nghĩ do mình đã nói ra tương lai khiến Thiên Đạo nổi giận, từ đó mới có câu “thiên cơ bất khả lộ”. Sự thật không hoàn toàn như vậy mà vì Tiên Thiên Bát Quái.
Sau hậu kiếp Phong Thần, Hồng Quân nâng đỡ Chu Văn Vương sáng tạo ra Hậu Thiên Bát Quái, từ đó thay thế hoàn toàn Tiên Thiên Bát Quái.
Suốt mấy ngàn năm qua, Nữ Oa vẫn âm thầm tìm cách hồi sinh Phục Hy. Nhưng thử hỏi Thánh Nhân đã ra tay thì làm sao mà cứu được.
Bọn họ nghĩ đến tín ngưỡng lực nhưng không thể công khai, bởi vậy mới phải chạy tới Đại Yêu Lộ – nơi Thiên Đạo ít để mắt đến – lại dùng điện thờ Nữ Oa che mắt, bí mật dẫn tín ngưỡng lực vào tượng Phục Hy. Nhưng đến nay vẫn chưa chút kết quả nào.
Nữ Oa khẽ cau mày: “Chẳng lẽ không được.”
“Không chắc chắn, có thể do chưa đủ tín ngưỡng.” Trấn Nguyên Tử đáp.
Biết làm sao được, bọn họ đâu dám công khai xây đền thờ, chỉ có thể góp nhặt từng chút xíu một tín ngưỡng lực.
Nữ Oa: “Thôi vậy. Đành đánh cược vào đại cơ duyên lần này, hy vọng có thể phục sinh.”
“Ta muốn ngươi kết giao với Đường Tăng, qua đó mượn nhờ Nhân Quả Đại Đạo của Phật Tổ suy diễn phụ thân ngươi tồn tại.”
Trấn Nguyên Tử bừng tỉnh, thì ra là vậy. Đây cũng là một cách hay. Nhân Quả Đại Đạo của Phật Tổ đúng là thần diệu vô cùng, nếu ai có thể so với Thiên Đạo thì chỉ có thể là Phật Tổ.
Còn nguyên nhân Nữ Oa không trực tiếp đi nhờ, nếu nàng lên tiếng Phật Tổ chắc chắn đáp ứng. Vì nàng sợ, nhìn lên trời đi, Thiên Đạo vẫn luôn ở đó.
“Còn nữa…” Nữ Oa lại lên tiếng. “Bọn Văn Trọng dường như đang muốn điều tra tung tích Cửu Vĩ Hồ. Ngươi biết phải làm gì rồi chứ?”
“Vâng!” Trấn Nguyên Tử chắp tay. Chuyện Cửu Vĩ Hồ là vết bẩn, mẫu thân không bao giờ muốn thấy, ai khơi ra, kẻ đó xui xẻo.
“Đi đi.”
“Vâng.” Trấn Nguyên Tử từ từ lui ra.