Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hom-nay-huy-diet-the-gioi-sao.jpg

Hôm Nay Hủy Diệt Thế Giới Sao?

Tháng 1 29, 2026
Chương 450: Thời gian lôi kéo Chương 449: Tin tức nghiệm chứng
beyond.jpg

Beyond

Tháng 12 5, 2025
Chương 19: [T̵i̵ể̵u̵ ̵T̵h̵u̵y̵ế̵t̵] Chương 18: Bằng chứng và nguồn gốc
do-thi-tieu-dao-y-tien.jpg

Đô Thị Tiêu Dao Y Tiên

Tháng 1 22, 2025
Chương 649. Đại chiến kết thúc Chương 648. Kế ly gián cắt thành công áp dụng
tu-tro-choi-vuong-lam-cong-bat-dau.jpg

Từ Trò Chơi Vương Làm Công Bắt Đầu

Tháng mười một 24, 2025
Chương 1121 Chương 1120: Hướng về Ánh sáng tương lai tiến lên (hết trọn bộ)
cai-gi-he-trieu-hoan-ta-khong-phai-tai-thinh-than-sao.jpg

Cái Gì Hệ Triệu Hoán, Ta Không Phải Tại Thỉnh Thần Sao?

Tháng 2 1, 2026
Chương 292 thi đấu kết thúc (2) Chương 292 thi đấu kết thúc (1)
benh-lau-thanh-tien-ta-mot-kiem-doc-doan-van-co

Bệnh Lâu Thành Tiên, Ta Một Kiếm Độc Đoán Vạn Cổ

Tháng 2 9, 2026
Chương 2025: Còn chưa đủ? Chương 2024: Ngươi tiếp tục!
bleach-kenpachi-manh-nhat-tu-bat-dau-danh-dau.jpg

Bleach: Kenpachi Mạnh Nhất Từ Bắt Đầu Đánh Dấu

Tháng 1 17, 2025
Chương 323. Phiên ngoại chín cuối cùng Chương 322. Phiên ngoại tám đọc đọc đọc cõng lên bọc hành lý
tam-niem-thong-suot-mot-ngay-dot-pha-mot-canh-gioi-moi.jpg

Tâm Niệm Thông Suốt, Một Ngày Đột Phá Một Cảnh Giới Mới

Tháng 1 11, 2026
Chương 884: Tuyệt đối sẽ không vượt qua tám ngàn tỷ đạo cảnh Chương 883: Lưu Phong, chu tử hàm, Trần Mộ Cử
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 90: Ngũ Trang Đạo Quán
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 90: Ngũ Trang Đạo Quán

Núi Vạn Thọ, Ngũ Trang Đạo Quán.

Trấn Nguyên Tử đang ngồi tĩnh tọa, chợt khẽ mở mắt, trong lòng đột nhiên sinh dự cảm. Với cảnh giới của lão, sinh dự cảm tương đương sẽ có chuyện xảy ra. Lão bấm ngón tay rồi nở nụ cười nhạt.

“Thật to gan! Còn dám đến. Lão phu sẽ thu thập ngươi!”

Trấn Nguyên Tử đứng dậy bước ra ngoài nhưng lại chợt dự cảm, lão đi nhanh về phía Tiền Điện, thắp lên ba cây nhang, bái ba bái rồi cắm vào lư hương. Khói bay lên, vởn vơ, uốn éo rồi tan biến.

Trấn Nguyên Tử xưa nay không thờ Tam Thanh, không kính Ngọc Hoàng, vậy lão thờ ai? Ngũ Trang Quán có hai điện: Tiền Điện và Hậu Điện, mỗi điện đặt một bức tượng lớn, Tiền Điện tượng bằng Ốc Thượng Thổ, Hậu Điện tượng bằng Thành Đầu Thổ.

Ốc Thượng Thổ và Thành Đầu Thổ thuộc lục phẩm thần thổ – sáu loại đất thần. Thứ tự lần lượt gồm: Thành Đầu Thổ, Ốc Thượng Thổ, Bích Thượng Thổ, Đại Dịch Thổ, Sa Trung Thổ và cuối cùng là Lộ Bàng Thổ.

Tất cả đều vô cùng quý hiếm, mà Thành Đầu Thổ và Ốc Thượng Thổ đứng đầu trong lục thổ càng là quý trong quý. Thái Thượng Lão Quân năm xưa luyện Lò Bát Quái cũng chỉ cần một nắm Thành Đầu Thổ. Còn hai bức tượng này cao tới hai thước, nặng mấy trăm cân.

Chỉ bằng hai bức tượng đã cho thấy nội tình khủng khiếp của Địa Tiên Chi Tổ Trấn Nguyên Tử. Lão bất tử sống từ thời thượng cổ đến nay đúng là không thể khinh thường.

Mà bình thường thế nhân chỉ biết Tiền Điện thờ Nữ Oa Nương Nương.

Nghĩ kỹ thì việc thờ Nữ Oa của Trấn Nguyên Tử hoàn toàn hợp lý. Nữ Oa tạo ra dân tộc Hoa Hạ, tạo ra lão. Con kính mẹ, thiên kinh địa nghĩa.

Hậu Điện thế nhưng bức tượng có khuôn mặt mơ hồ, nhìn thấy sẽ quên, càng nhìn càng không rõ. Xưa nay đều cấm người ngoài. Rốt cuộc ai có thể khiến Trấn Nguyên Tử thờ kính, đặt ngang hàng với Nữ Oa, nhưng lại phải giấu giếm???

Tại sao cùng là Đạo Giáo mà Trấn Nguyên Tử không kính ba vị Đạo Giáo Chi Tổ là Tam Thanh?

Đạo Giáo do Hồng Quân Lão Tổ mở đường, dùng thuyết Âm Dương đặt nền móng, Tam Thanh xây dựng và phát triển. Đặt trọng tâm ở Vô Vi – không làm mà đã làm. “Vô vi nhi vô bất vi” (Không làm gì nhưng không gì là không làm). Tất cả thuận theo tự nhiên.

Trấn Nguyên Tử cũng theo học thuyết Âm Dương nhưng không Vô Vi, mà tự mình mở con đường riêng: Ta là Đạo mà Đạo là Ta. Thân thể như tiểu vũ trụ, ý thức là Thiên. Tự thành Nhất. Vậy nên Vô Vi cũng được, không Vô Vi cũng được, khi ta tự thành thiên địa thì thiên địa này cùng ta là đạo hữu.

Với tư tưởng này không bị Hồng Quân một ngón tay nghiền chết đã là nể mặt Nữ Oa.

Ông trở thành Địa Tiên Chi Tổ, vai vế ngang với Tam Thanh, không cần thành Thánh, không cần Đào Tiên mà vẫn sống từ thời thượng cổ đến nay, pháp thuật tu vi càng là tinh thâm khó lường.

Nhưng con đường này sở định là đường hẹp chỉ mình ông đi được, không thể mở rộng, không thể phát dương quang đại. Trời định như thế. Còn Trời là ai thì ai mà biết?!

Nhận được chỉ thị trên bàn thờ, Trấn Nguyên Tử gọi hai đệ tử Bạch Lý và Hồng Tụ đến, dặn:

“Ta có chuyện cần đi một chuyến nhưng lát nữa sẽ có khách đến thăm.”

“Khách?!” Hai tiểu đồ đệ nhìn nhau, Ngũ Trang Quán bọn họ đã bao lâu rồi chưa tiếp khách? Chắc cũng mười năm rồi.

Phải hiểu khách trong miệng sư phụ không phải là khách hành hương.

Ngũ Trang Quán tại Đại Yêu Lộ, nhân khí không nhiều nhưng xung quanh mấy trăm dặm vẫn có làng mạc, giữa muôn trùng yêu thú, người dân đều coi Ngũ Trang Quán như thái sơn bắc đẩu. Bọn họ thường xuyên đến cúng bái, hương hỏa. Không nhiều nhưng luôn giữ cho đạo quán sức sống đều đặn.

Trấn Nguyên Tử tiếp tục: “Khách này không mời mà đến, tính bất thiện.”

Vậy là đến phá quán? Hai đồ đệ bốc lên đấu trí ngùn ngụt. Lâu lâu mới có cơ hội luyện tay, lần trước bại trong tay yêu hồ vẫn còn ấm ức.

“Oan gia nên giải không nên kết. Hai con hái Quả Nhân Sâm mời người ta.”

Hai đồ đệ nhìn nhau: Sư phụ từ bao giờ tốt tính như vậy?

Trấn Nguyên Tử tính cách cương liệt, chỉ bằng việc kê câu cửa miệng: Không Bái Tam Thanh, Không Kính Ngọc Hoàng đã đủ nói nên tất cả.

“Nếu người ta nhận thì tốt…” Nói đến đây, Trấn Nguyên Tử sắc mặt đanh lại. “Nếu không nhận vậy…”

Hai đồ đệ: Sư phụ đây rồi. Suýt nữa còn tưởng người bị đoạt xá.

Trấn Nguyên Tử lấy từ trong tay áo ra một tượng đất sét nung nhỏ hình chính mình, nói: “Các ngươi không đánh được thì dùng nó.”

“Vâng! Cẩn tuân lời dạy của người.” Hai đồ đệ chắp tay nói.

Trấn Nguyên Tử nhìn hai đệ tử vẫn không yên tâm lắm, dùng phất trần gõ đầu bọn chúng ba cái nhắc nhở phải tuyệt đối cẩn trọng, sau đó phiêu diêu cưỡi mây bay lên trời.

Nửa ngày sau, một cô nương cực kỳ xinh đẹp, dáng chuẩn không cần tả. Chỉ có thể miêu tả bằng: Hoa nhường, nguyệt thẹn. Chim sa, cá lặn.

Nàng mặc bạch y lông thú bồng bềnh mềm mại, tay cầm dù giấy dầu, nhẹ nhàng bước từng bậc thang giữa cơn mưa lất phất. Mấy ông thợ săn đang lên đạo quán cúng lễ thì ngẩn ngơ như mất hồn, đứng sang một bên nhường đường, chân mọc rễ dưới đất.

Bạch y nữ tử lướt qua để lại mùi hương nồng say, bọn họ hoa cả mắt, ngã bệt xuống đất, mặt đỏ ửng như say rượu. Hồi lâu sau tỉnh lại, hỏi nhau thì không nhớ chuyện gì xảy ra.

Nữ nhân đến trước đạo quán, đưa mắt nhìn lên hai hàng chữ: “Thọ tỉ thần tiên, thiên địa đồng thọ.” (Thọ như thần tiên, thọ ngang trời đất.) Nàng bật cười nhẹ.

Hai con Thạch Toan Nghê canh trước cổng, là hai thần thú được Trấn Nguyên Tử dùng Thiên Thượng Hỏa luyện Đá Bách Phân, lại tôi bằng Thiên Hà Thủy, trải qua bảy mươi chín năm mới thành hình.

Ngũ Trang Quán có thể đứng vững gót chân ở Đại Yêu Lộ ngoài bản thân Trấn Nguyên Tử cường đại, công sức của hai con Toan Nghê đá này cũng không nhỏ. Mỗi lần có nạn dân lên núi cầu giúp đỡ có yêu quái phá rối. Trấn Nguyên Tử chỉ cần một đạo pháp lệnh phái hai con Toan Nghê đi giải quyết, chưa yêu quái nào có thể thoát được.

Ngũ Trang Quán trở thành cái đinh cắm vào giữa Đại Yêu Lộ.

Nữ tử vừa bước tới gần, hai con Toan Nghê ngửi được mùi yêu khí lập tức mở mắt chuẩn bị động thủ nhưng nữ tử vẫn nhẹ nhàng bước qua bậc thềm vào trong. Hai con Toan Nghê mắt hoa lên, tự hỏi vì sao tỉnh lại? Có mùi yêu quái. Khịt khịt… làm gì có. Thôi ngủ tiếp!

Nàng đi thẳng vào đại điện, ngước mắt nhìn lên bức tượng Nữ Oa cao thượng, khóe miệng nhếch lên lộ ra răng nanh trắng hếu. Không biết là đang cười hay đang giận.

Lúc này tại trong sân, Bạch Lý và Hồng Tụ đang đếm trái Nhân Sâm. Nhiệm vụ của hai đứa là chăm sóc cây Nhân Sâm, bao nhiêu trái, ở vị trí nào, bọn chúng đều biết rõ rõ ràng ràng. Nhưng mỗi lần chăm đều đếm lại, giống như lão phú hộ mỗi ngày đều lấy tiền ra đếm, đó thuộc về sở thích, niềm vui.

“Một, hai, ba… ba mươi trái. Đúng số lượng.” Bạch Lý lẩm bẩm. “Hái xuống một trái vậy thì sẽ còn hai mươi chín trái.”

“Ồ, đây chính là cây Nhân Sâm đỉnh đỉnh đại danh sao?” Một giọng nói ngọt ngào vang lên.

Bạch Lý và Hồng Tụ lại không cảm thấy có chỗ nào không đúng. Đây chính là Lục Thức Trướng, che đậy lục thức ngũ quan, thậm chí cảm tri, suy nghĩ.

Bạch Lý gật đầu tự hào nói: “Đây là Hỗn Độn Linh Căn, có từ lúc Hỗn Độn, khi trời đất chưa sinh.”

“Ồ! Vậy sao.” Giọng nói kia ngạc nhiên.

“Để có được cây này, sư phụ vất vả lắm. Mà trồng được càng khó gấp vạn lần.”

“Nói nghe thử.”

“Đây là vật từ Hỗn Độn, kị Ngũ Hành nên vốn không thể trồng trong trời đất này được.”

“Vậy Trấn Nguyên Tử đã trồng thế nào?”

“Sư phụ đã dùng đất từ bờ biển Hỗn Độn để trồng, nước vô căn để tưới.”

Biển Hỗn Độn? Nàng lần đầu nghe đến danh từ này, nàng cũng xem như kiến thức phong phú, đã đi khắp trời nam đất bắc nhưng chưa từng nghe qua Biển Hỗn Độn. Nàng dùng ngón chân gõ gõ nền đất, cảm giác cứng hơn sắt, dùi khoan không thủng.

Nàng khá hứng thú với thứ này, hỏi: “Biển Hỗn Độn ở đâu?”

“Không biết, sư phụ chưa từng nói.” Hồng Tụ đáp.

Nàng hỏi: “Thế dùng gì để bón?”

Bạch Lý mở miệng nói nhưng nàng nhíu mày vì không nghe được, rõ ràng đối phương đã phát ra tiếng, đọc khẩu hình cũng không được. Giống như đây là cấm kỵ bị Trấn Nguyên Tử phong ấn.

Nàng đổi câu hỏi: “Kị thế nào?”

“Trái này gặp hơi vàng thì rụng, gặp mộc thì khô, gặp hỏa thì cháy đen, gặp thổ thì lặn mất, gặp thủy thì tan chảy. Vậy nên phải dùng đồ vàng mà móc nó, hứng bằng đồ sứ, có thể chế nước vào hòa tan mà uống.”

“Ừm, quả nhiên là thần kỳ. Thế hái cho ta đi!”

“Không được! Muốn hái phải có lệnh sư phụ. Hôm nay có khách, sư phụ nói hái xuống một trái.” Hồng Tụ đáp, đồng thời cầm Kim Bích móc xuống một trái. Bạch Lý dùng đĩa sứ đón lấy. Nhưng trái chưa rơi vào đĩa đã biến mất, Bạch Lý nhìn xuống rồi lại nhìn lên, hỏi: “Ngươi hái chưa vậy?”

Hồng Tụ: “Ta hái rồi đó, hứng được chưa?”

“Làm gì có trái nào rơi xuống.”

“Tên ngốc này!” Hồng Tụ mắng: “Ngươi làm rơi rồi đúng không?”

Bạch Lý bị đổ oan thì giận dữ: “Ta nào thấy trái nào rơi xuống, là ngươi chưa hái.”

“Sao có thể? Ta rõ ràng hái rồi mà.”

Hai đứa chỉ trỏ đếm lại từng trái, đếm mấy lần vẫn chỉ có hai mươi chín trái, thiếu mất một trái. Hai đứa cãi nhau, đổ lỗi đối phương ăn lén.

Bạch y nữ tử thì nhìn trái Nhân Sâm lơ lửng trong lòng bàn tay, phát hiện nhiều ảo diệu. Nàng đưa mắt nhìn hai tiểu nhi đang đấu đá, miệng cười duyên thì thầm bên hai người: “Hái hết cho ta đi!”

Cả hai như bị thôi miên, lập tức làm theo. Nhưng đúng lúc này đầu bọn chúng bốc khói trắng, Lục Thức Chướng bị xua tan, đây là hậu chiêu Trấn Nguyên Tử để lại cho. Hai người tỉnh lại, giật bắn mình khi thấy một nữ nhân thình lình trong sân, trên tay còn cầm trái Nhân Sâm.

“Thì ra ngươi là tên trộm.”

Cả hai không nói nhiều, vô cùng tức giận ra tay. Bạch Lý quăng roi đánh tới, roi uốn éo như độc xà, lộ tuyến khó mà đoán định. Hồng Tụ ném ra bảo châu, đâm thẳng vào đầu đối phương.

Nữ nhân cười khẽ, nâng gót hồng đạp nhẹ đầu roi khiến nó không thể nhúc nhích, giống như rắn bị đạp đầu. Nàng lại cong ngón búng. Coong! Tiếng vang như kim loại, bảo châu bay ngược với tốc độ gấp đôi lúc đi, trả về cho Hồng Tụ.

Hồng Tụ kinh sợ, hai tay đẩy ra dồn linh lực tạo khiên phòng ngự chặn lại. Bảo châu đập vào lòng bàn tay, tiếp tục quán tính đẩy Hồng Tụ bay ngược về sau cho tới khi “Rầm!” va phải tường gạch, dính vào tường.

“Khục khục…” Hồng Tụ ho ra máu, viên châu rơi keng xuống đất, xuất hiện một điểm nứt lan tỏa. Điểm này là do bị nữ nhân kia búng.

Bạch Lý nhăn mặt tức giận nhưng chưa mất lý trí, hắn lập tức lấy ra hình nhân đất nung của sư phụ, tay kết ấn niệm chú. Hình nhân đất bay lên hóa lên thành người giống hệt Trấn Nguyên Tử.

Lão ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống đối phương, nói: “Oan gia nên giải không nên kết!”

Nữ nhân khóe miệng cong lên nụ cười trào phúng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

song-lai-thien-long-dai-tong-tieu-vuong-gia-thien-ha-vo-dich.jpg
Sống Lại Thiên Long, Đại Tống Tiểu Vương Gia, Thiên Hạ Vô Địch
Tháng 1 8, 2026
dai-tan-ta-co-the-giao-cho-kinh-nghiem-tri.jpg
Đại Tần: Ta Có Thể Giao Cho Kinh Nghiệm Trị
Tháng 3 6, 2025
luc-nhan-tranh-vanh.jpg
Lục Nhân Tranh Vanh
Tháng 2 26, 2025
ta-hoang-long-hong-hoang-doan-sung
Ta Hoàng Long, Hồng Hoang Chi Hữu
Tháng 12 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP