Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tinh-hoa-son-ha.jpg

Tình Họa Sơn Hà

Tháng 1 30, 2026
Chương 112: Hợp tác và âm mưu Chương 111: Âm mưu ẩn hiện
chuyen-the-thanh-yeu-nuot-may-con-than-thu-khong-co-tam-benh-a.jpg

Chuyển Thế Thành Yêu, Nuốt Mấy Con Thần Thú Không Có Tâm Bệnh A

Tháng 1 15, 2026
Chương 270: Vận mệnh Đạo Chủ, bế quan tu luyện Chương 269: Luyện Nhất dự định, mạnh nhất Đạo Chủ
ta-tai-benh-vien-tam-than-hoc-tram-than.jpg

Ta Tại Bệnh Viện Tâm Thần Học Trảm Thần

Tháng 1 25, 2025
Chương 2030. Phiên ngoại —— Hậu truyện Chương 2029. Phiên ngoại Chu Bình thiên
cao-vo-van-toc-tu-thuc-tinh-chi-cao-thien-phu-bat-dau

Cao Võ Vạn Tộc: Từ Thức Tỉnh Chí Cao Thiên Phú Bắt Đầu

Tháng mười một 28, 2025
Chương 657: Xuất phát! Bỏ gần tìm xa! Chương 656: Sớm đã trải hạ Kiếm Đạo con đường!
ta-co-the-phan-biet-van-vat-nhung-tin-tuc-la-sai.jpg

Ta Có Thể Phân Biệt Vạn Vật, Nhưng Tin Tức Là Sai

Tháng 12 6, 2025
Chương 562: Dị ứng Chương 561: Xếp hàng
bleach-hoc-y-cuu-vot-khong-duoc-soul-society.jpg

Bleach: Học Y Cứu Vớt Không Được Soul Society

Tháng 1 17, 2025
Chương 842. Chương cuối tân vương Chương 841. Thế giới biến hóa
nguoi-tai-toriko-bat-dau-thuc-than-ky

Người Tại Toriko, Bắt Đầu Thực Thần Kỹ

Tháng mười một 21, 2025
Chương 421: Nấu nướng GOD, sau cùng một bữa (đại kết cục) - FULL Chương 420: GOD tái sinh
bat-dau-vua-vo-dich-he-thong-tien-dua-than-thu-lam-lao-ba-ta.jpg

Bắt Đầu Vừa Vô Địch, Hệ Thống Tiễn Đưa Thần Thú Làm Lão Bà Ta

Tháng 4 15, 2025
Chương 106. Có các ngươi bầu bạn, thật tốt Chương 105. Thành Toàn
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 89: Ngôi làng quỷ dị
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 89: Ngôi làng quỷ dị

Chủ quán mang ra hai phần mì, một tô đầy ắp thịt, nước dùng bóng mỡ, điểm chút rau xanh xào qua dầu bóng bẩy. Chư Vấn đảo đũa, đảo cái nào cũng thấy thịt, gắp lên một khối thịt vuông, vừa có mỡ vừa có thịt, bảy thịt ba mỡ đan xen diệu kỳ. Hai thanh đũa ép lại, nước thịt ứa trào.

Còn bên kia trái ngược hoàn toàn, ba tô mì chay như nước lã, thêm mì, thêm mấy cọng rau cải luộc. Vị như nước ốc.

Chư Vấn cười hé hé: “Lão ăn mày có muốn đổi không?”

Lão khất Niết Tâm tâm không gợn sóng, cầm đũa vừa gắp vừa húp, ăn rất ngon lành. Vũ Hùng và hổ yêu cũng bắt đầu ăn. Hổ yêu lúc này hóa hình thành một tráng hán Trương Phi, tướng mặt hung dữ, đặc biệt là đôi mắt tròn trừng trừng.

Lão khất rất nhanh ăn hết nửa tô mì, ngước đầu lên vừa nhai vừa nhìn Chư Vấn: “Ăn đi, xem nhân quả này ngươi gánh thế nào.”

Chư Vấn cười hắc hắc, kẹp khối thịt giữa hai cây đũa, lượn một vòng trong ánh mắt mong chờ của tên chủ quán. Ăn đi, ăn đi…

Phập! Miếng thịt nhét vào miệng con chuột. La Hầu nhai ngồm ngoàm, nuốt xuống. Hai da!!! Nhớ lại ngày xưa toàn ăn gân rồng gan phượng, thịt người chỉ dành cho bọn hạ đẳng, bây giờ hổ lạc đồng bằng đến nỗi phải ăn thịt người. Buồn thật mà!

Chư Vấn đảo đảo tô mì, một con ngươi to tròn còn nguyên hàng lông mi nổi lên từ dưới đáy tô, nó giống như đang nhìn trừng trừng vào lão.

Chủ quán giật thót, sơ sót quá, sao lại còn nguyên con mắt thế này, hắn vội giải thích: “Khách quan, khách quan… đừng hiểu lầm… đây là…”

“Mắt heo chứ gì!” Chư Vấn cắt ngang.

Chủ quán hơi ngớ người, mình thế nhưng đã soạn sẵn bài văn dài để giải thích.

Chư Vấn lại tỏ ra rất bình thản, lão gắp con mắt lên, ngón tay nhổ lông mi. “Ông chủ này, ông ẩu quá, sao lại để lông thế này.”

“Đúng đúng đúng… là lỗi của tôi, để tôi…”

“Không cần!” Chư Vấn hất đũa, con mắt bay vào lồng chuột. La Hầu ngoạm một cái nuốt ực xuống bụng.

Ông chủ lấy khăn lau mồ hôi trán, vừa quay đi thì lại có tiếng gọi.

“Đây! Không thể nào là của heo được!??” Giọng nói đầy giận dữ.

Ông chủ chưa nhìn rõ nhưng đã vội giải thích: “Quý khách, đây là…”

“Móng tay! Ông đừng nói là móng tay heo nhá.” Chư Vấn hạnh họe.

Ông chủ quán mắt đảo một vòng, rất nhanh nghĩ ra lời bao biện, cười nói: “Cái này là móng non của con heo con. Chính là móng non. Nếu quý khách không thích vậy thì…”

Hắn cầm móng tay ném ra sau, phi tang chứng cứ. Chư Vấn híp mắt dò xét: “Tạm tin ông.”

Ông chủ cười hề hề, quay vào bếp nhưng chưa được ba giây thì lại có tiếng mắng.

“Cái gì thế này?”

Giữa đôi đũa là sợi lông xoăn tít.

“Ông giải thích thế nào đây!” Chư Vấn tức giận đập bàn.

“Đây đây… là lông… lông heo.” Tên chủ quán lắp bắp, trong đầu xoay chuyển tìm cách.

“Hừ, ông nghĩ tôi mù hay sao mà không phân biệt được lông người với lông heo.”

“Lông nách… đúng đúng… là nông nách.”

“Hừ, có sợi lông nách nào lại xoăn thế này không?” Chư Vấn giơ sợi lông lên cao. Lại nhân lúc đối phương sơ hở, nhanh tay thọc lét nhổ lông nách khiến lão chủ la oai oái, quằn quại như đuông dừa. So sánh hai sợi lông.

“Ngươi xem, lông nách đâu có xoăn như sợi lông này.”

La Hầu: Ngươi làm ơn đừng nói nữa.

Nó đã ói ra cầu vồng bảy sắc, từ nay thề không bao giờ ăn thịt con người, quá kinh tởm.

Đang lúc bọn họ tranh cãi thì… “Cheng… cheng…” “Tùng… tùng…” tiếng đám ma cắt ngang. Bọn họ dời ánh mắt nhìn theo. Đoàn đưa tang giống như trước đó nhưng lần này đi từ ngoài vào trong.

Vũ Hùng nhíu mày: “Sao họ không chôn mà khiêng quan tài về?”

“Vì trong quan tài không có xác.” Một giọng nói già nua đột ngột vang lên ngay sau lưng khiến cậu giật bắn mình, quay đầu lại. Đó là lão già chống quải trượng, dáng người thấp bé, lưng gù.

Vũ Hùng lễ phép chắp tay chào. Cụ già nở nụ cười, hàm răng chống trơn, chỉ còn độc nhất một cái vàng khè. “Đó là nhà họ Trần, người mất là Trần Hồ Trần lão gia, chết mất xác. Cao đạo sĩ nói phải rước quan tài liên tục ba ngày thì người chết mới được an nghỉ.” Trong lúc nói lão vô tình hay cố ý lại khẽ liếc nhìn ông chủ quán mì.

Thì ra là vậy! Vũ Hùng gật đầu, cậu tôn trọng văn hóa mỗi vùng miền. “Đa tạ lão gia chỉ bảo.”

“Ha ha… trẻ nhỏ dễ bảo.” Lão già cười tươi, thiện cảm lớn với cậu. “Bàn này để ta trả.” Lão rút ra một xấp tiền đặt lên bàn. Nhìn kỹ thì đó là tiền âm phủ.

Vũ Hùng cười khổ, chắc là lão nhân gia lẩm cẩm, định từ chối nhưng kỳ lạ, ông chủ tiệm mì lại vơ lấy giống như là tiền thật, cười tươi: “Trưởng làng thật hào phóng!”

Cậu gãi đầu, thế này là sao?

Cheng! Cheng! Tùng!

Tiếng đám ma khiến cậu chú ý, đột nhiên kêu lên: “Nhưng có hai chiếc quan tài…”

Quay qua thì đã không thấy trưởng làng ở đâu, giống như đột nhiên biến mất.

Trong đám tang, bà vợ vẫn khóc lóc thảm thiết, tiền giấy tung bay, bà dì chăm dùm đứa nhỏ, bịt miệng không cho nó gọi cha. Vũ Hùng nhìn chiếc quan tài nhỏ, lần trước chỉ nhìn liếc sơ qua, lần này chú ý hơn, khi thấy hình vẽ trên bài vị thì cậu giật bắn mình, vì đó là hình cậu nhóc kia.

Đột ngột, cậu nhóc nhìn Vũ Hùng kéo lên nụ cười, lộ ra hàm răng trắng hếu đều tăm tắp.

Cậu vội kêu lên, quay nhìn hai người: “Sư phụ, tiền bối… có có thấy… nó…”

“Thấy gì cơ?”

Vũ Hùng chỉ thằng nhóc nhưng nó đã bị lưng người lớn che mất, đoàn đưa tang tiếp tục. Cậu gãi đầu, chẳng lẽ nhìn nhầm.

Không còn hứng ăn, cả bọn đứng lên, đi được một quãng thì gặp quầy bán bánh bao. Ông chủ mở xửng hấp, khói trắng bốc lên, mùi thơm ngào ngạt, từng chiếc bánh bao trắng tròn mũm mĩm, đỉnh đầu điểm đỏ như trẻ con cột chỏm tóc.

Chư Vấn nhỏ dãi, ghé mắt sát vào xửng, kêu lớn: “Ông chủ, gói cho mười cái.”

“Được được…” Ông chủ cười tươi như hoa.

Vũ Hùng nhớ ra, lập tức ngăn sư phụ lại: “Sư phụ, người còn nhớ bà chủ khách điếm nói gì không?”

“Nói gì cơ?”

Vũ Hùng ghé tai nói nhỏ như sợ chủ quán bánh bao nghe được. “Không được ăn bánh bao.”

“Có sao? Bà già đó lẩm cẩm nói nhảm thôi, tin làm gì.” Chư Vấn phẩy tay cười chế giễu.

“Đúng đúng… bánh bao ngon thế này thì có thể làm sao chứ!” Ông chủ bất ngờ đưa mặt vào nói.

Vũ Hùng nhìn lão khất cầu cứu nhưng lão khất đơn giản nói: “Hãy giữ tâm vô thiện vô ác.”

Cậu bất lực, cứ thế ông chủ gói hết xửng hấp cho Chư Vấn, đổi lại lão cầm tiền âm phủ trả, ông chủ vậy mà hân hoan nhận lấy, giống như ở tiệm mì. Nhưng bánh bao vừa tới tay, chưa kịp ăn thì…

“Rồng rắn lên mây.

Có cây núc nác.

Có nhà điểm binh.

Hỏi thăm thầy thuốc.

Có nhà hay không?”

Đám trẻ con nối đuôi nhau chơi rồng rắn vây quanh bọn họ, thằng nhóc đứng đầu nghiêng đầu nhìn Chư Vấn hỏi: “Thầy thuốc có nhà hay không?”

Chư Vấn cười, rất phối hợp nói: “Thầy thuốc ăn bánh bao.” Dứt lời vung tay ném ra bốn cái bánh. Chỉ có bốn đứa chụp được, nhai ngấu nghiến, những đứa kia vậy mà đứng im, không đòi chia. Ăn xong, bọn chúng lại nối đuôi nhau chơi.

Đúng lúc này vang lên tiếng kêu chói tai: “Thu tiền bảo an.”

Kẻ lên tiếng là gã đàn ông râu quai nón xồm xoàm, mặt có vết sẹo lồi lớn, giật giật mỗi khi hắn trợn mắt, nhìn rất ghê rợn. Theo sau gã là bốn tên khác. Bọn chúng là lưu manh trong làng, hay thu tiền bảo kê, ăn cướp, ăn trộm.

“Tam Mao ca à, hôm nay mới mở hàng chưa bán được…” Ông chủ nở nụ cười khổ.

“Chưa bán được?? Vậy đây là cái gì?” Tên lưu manh thô bạo lục lọi trên người ông chủ quán bánh bao, ông ta chống cự thì bị bốn tên đàn em giữ lại. Hắn móc được tiền âm phủ Chư Vấn vừa trả, cười hắc hắc.

“Đừng mà!” Ông chủ kêu thảm thiết.

“Hừ, cút!” Tam Mao tung cước đá ông ta, tiện tay chụp lấy hai cái bánh bao, đưa vào miệng nhai ngồm ngoàm, nước thịt ứa ra chảy dài xuống cằm.

Vũ Hùng thấy được đó là dòng máu đỏ tươi.

“Ngẩn ngơ cái gì nữa. Đi thôi!” Lão lên tiếng nhắc, gõ đầu cậu.

“Sư sư phụ… người có thấy…”

“Thấy gì cơ?”

Vũ Hùng chỉ tay nhưng phát hiện đó lại là nước thịt rất bình thường. Vừa rồi chẳng lẽ là mình hoa mắt?

Bọn họ sau đó mua rượu, trà, gạo nếp, lương khô và mấy món linh tinh. Trở về quán trọ, bà chủ lúc này đang thay lồng đèn trắng bằng lồng đèn đỏ. Vũ Hùng tò mò hỏi, bà chủ cười nói: “Ban ngày cho người chết, ban đêm cho người sống.”

Hai sư đồ trở về phòng mặc đạo bào, chuẩn bị đồ nghề, sau đó dắt xác chết đi. Ra đến cửa, trả tiền phòng, bà lão nói: “Sáng mai có canh cá hầm, miễn phí. Các vị đừng về trễ.”

Vũ Hùng cười, lễ phép đáp: “Cảm ơn bà chủ nhưng bọn ta đi luôn.”

Bà lão cười cười, lẩm bẩm: “Nhớ đúng giờ.”

Bốn người bảy xác lên đường, vẫn như cũ, Chư Vấn đi phía trước, cầm lồng đèn, tung tiền giấy xin đường quỷ thần, Vũ Hùng phía sau cầm chén nước, hổ yêu và lão khất thích đứng đâu thì đứng. Bảy xác chết xếp hàng dọc, nhảy tưng tưng.

“Cát về với cát, bụi về với bụi. Người xa xứ trở về quê hương, xin nhường đường.”

Tiếng kêu văng vẳng trong núi rừng, đáp lại là tiếng côn trùng vo ve, rả rích, tiếng cóc ộp ộp gọi bạn tình.

Bọn họ đi từ lúc trăng non tới trăng tròn rồi trăng già, Vũ Hùng nhìn ngọn cỏ gãy gập trên đường, ánh mắt nghi ngờ.

“Sư phụ, hình như chúng ta đã đi qua nơi này.”

“Ngươi đa nghi quá rồi, đường này đâu phải của một mình chúng ta.” Chư Vấn xua tay nói.

Vù! Gió lạnh thổi qua, ngọn nến leo lắt sắp tắt, sương mù che mắt, như có bàn tay hư ảo cầm lấy cây đèn lồng dắt đi.

Một hồi sau, bọn họ thấy phía trước một người mặc áo tang trắng từ đầu đến chân, ngồi quỳ trước ngôi mộ đắp đất cao, khóc hức hức, vừa khóc vừa thả tiền giấy vào chậu lửa trước mặt. Nghe tiếng thì có vẻ là phụ nữ:

“Ông ơi, ông chết oan uổng quá. Sao ông để lại mẹ con tôi thế này?”

Giữa đêm khuya sao lại có người khóc đốt tiền giấy? Thật ma quái.

Vũ Hùng thủ dao trong tay áo, thường nghe những câu chuyện ma dắt người vào rừng sâu rồi bắt mất hồn nên không thể không thủ. Cậu từ từ bước tới, cất tiếng gọi: “Phu nhân, phu nhân.”

Người phụ nữ đột ngột quay đầu, dưới ánh lửa lập lòe chiếu lên khuôn mặt với gò má cao, hốc mắt sâu, viền mắt thâm đậm, đôi mắt vô hồn. Vũ Hùng giật bắn mình: Đó là, đó là… người phụ nữ đưa tang chồng hồi chiều.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xuyen-viet-co-dai-tu-chinh-phuc-day-dan-my-phu-bat-dau.jpg
Xuyên Việt Cổ Đại: Từ Chinh Phục Đầy Đặn Mỹ Phụ Bắt Đầu
Tháng 2 6, 2026
vu-tru-cap-trum-phan-dien.jpg
Vũ Trụ Cấp Trùm Phản Diện
Tháng 2 4, 2025
ta-tai-co-dai-nhat-ban-lam-kiem-hao.jpg
Ta Tại Cổ Đại Nhật Bản Làm Kiếm Hào
Tháng 1 24, 2025
ta-dua-vao-dien-kich-thanh-kinh-di-nhan-vat-chinh-ban-tay-vang.jpg
Ta, Dựa Vào Diễn Kịch Thành Kinh Dị Nhân Vật Chính Bàn Tay Vàng
Tháng 1 30, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP