Chương 36: Hoàng Long Chân Nhân nhập Địa Phủ
Ngũ Trang Quán nằm trong Đại Yêu Lộ. Kể từ sau Vu Yêu Đại Kiếp, thiên hạ này đã là thiên hạ của nhân tộc mà Đại Yêu Lộ chính là khe hẹp sinh tồn của yêu quái, nằm ngoài rìa Thiên Đình. Thiên Đình không phải không thể tiêu diệt chỉ là nuôi đám yêu như gia súc, lúc cần sẽ thu hái.
Trong đại kế lưỡng giới hợp nhất, Thiên Đình chọn Đại Yêu Lộ là nơi tiếp điểm. Hợp nhất lưỡng giới sẽ gây ra chấn động hủy thiên diệt địa nên để yêu quái gánh vác là tốt nhất, chết cũng chỉ là mấy con gia súc.
Như vậy lại vô tình bắt thầy trò Đường Tăng phải vượt qua Đại Yêu Lộ mới đến được Linh Sơn, độ khó tăng lên gấp nhiều lần. Linh Sơn đối với chuyện này nguyện ý, dù sao chân kinh không dễ truyền, phải để bọn họ trải qua khó khăn muôn vàn thì mới thấy được chân kinh quý giá.
Trấn Nguyên Tử đang trên đường trở về trang quán, chợt dừng lại bước chân.
“Sư phụ, có chuyện gì?” Hồng Tụ tinh tế nhận ra thay đổi liền hỏi.
Trấn Nguyên Tử mặt vô cảm vô xúc nói: “Không có chuyện gì, đột nhiên nhớ đến chuyện xưa, chắc là do cố nhân nhớ đến ta, khuấy động lên nhân quả.”
Bạch Lý gãi đầu, hắn biết sư tôn có một tri kỷ vô cùng cường đại nhưng sư tôn chưa bao giờ nói tên, thật tò mò mà.
Xột xoạt, xột xoạt… đột nhiên phía trước đám cỏ phát ra tiếng như có thứ gì to lớn bước qua. Ba thầy trò nghiêm sắc mặt. Vài hơi thở sau, đứng trước mặt họ là một con yêu quái to lớn, thân cao hai thước (hai mét) mặc áo giáp như đại tướng nhưng hoen rỉ, nhiều chỗ tàn phá, tay cầm cửu xỉ đinh ba vác trên vai, chưa cần động đã khiến đối thủ nghẹt thở.
“Trư Yêu!” Bạch Lý và Hồng Tụ lập tức thủ thế lấy ra pháp khí.
Trư Yêu ánh mắt cúi xuống nhìn hai người, lạnh lùng pha chút sát khí. Cả hai toát mồ hôi, cảm giác như mình đang nằm giữa miệng hổ, chỉ cần hàm răng hạ xuống, bọn họ chết không phải nghi ngờ.
Ngay lúc này Trấn Nguyên Tử vung phất trần hóa giải khí cơ, nói: “Vô lễ, còn không chào Thiên Bồng Nguyên Soái, bình thường ta dạy các ngươi thế nào hả?”
Lời mắng này thực chất là nói đỡ cho học trò. Cả hai lập tức chắp tay làm lễ cúi chào.
“Hồng Tụ.”
“Bạch Lý.”
“Xin ra mắt Nguyên Soái.”
Thiên Bồng Nguyên Soái ánh mắt vẫn không thay đổi, hiển nhiên là chưa tha thứ. Trấn Nguyên Tử lên tiếng, khí cơ từ từ kéo lên:
“Nguyên Soái thống lĩnh trăm vạn thiên binh chắc không để ý bọn tiểu bối đâu nhỉ?”
Thiên Bồng dời ánh mắt sang Trấn Nguyên Tử, đột nhiên bật cười lớn:
“Ha ha ha… Tiểu tướng tất nhiên không so đo rồi.”
Hai tiểu đồng lau trán, cảm thấy vừa thoát khỏi theo dõi của ác thú.
“Nơi ngoại biên thế này, Nguyên Soái đến du lịch sao?” Trấn Nguyên Tử hỏi.
Thiên Bồng không đáp, đưa ánh mắt nhìn vào tay áo Trấn Nguyên Tử. “Đại tiên biết mà.”
Trấn Nguyên Tử hiểu ý, nói: “Yêu này hại người, vi phạm quy tắc, bị bần đạo bắt lại, định luyện hóa trừ hại cho thế gian.”
Thiên Bồng nghiêm nghị: “Đại tiên, xin thả cho.”
Không khí đột nhiên ngưng lại, khí cơ hai người va chạm. Xét về địa vị Thiên Bồng thua Trấn Nguyên Tử, nhưng chiến lực vậy thì khó nói. Một lát sau, Trấn Nguyên Tử cảm thấy không đáng đánh nhau, hỏi:
“Nguyên Soái cần gì phải như thế.”
Thiên Bồng cảm thấy khí cơ đối phương trở nên hiền hòa nên cũng giãn ra, cười nói: “Đại tiên thứ lỗi, có người nhờ vả.”
“Ai có thể nhờ được Thiên Bồng Nguyên Soái?” Trấn Nguyên Tử làm vẻ ngạc nhiên.
“Đại tiên cũng biết mà.”
Trấn Nguyên Tử gật đầu đã hiểu, phất ống tay áo thả ra hồ ly: “Thôi vậy, coi như kết cái thiện duyên. Hy vọng yêu vương quản cho tốt.”
Đạo ánh sáng trắng bay ra hiện hình là hồ ly, nàng còn đang vung nắm đấm đánh lung tung, gửi lời hỏi thăm tới mẫu thân, tổ tông ba đời Trấn Nguyên Tử. Sau khi phát hiện mình trở lại hiện tại, đôi mắt nàng vẫn đầy sát khí.
“Tiểu tam muội muội, ta đến đón muội về.” Thiên Bồng cất tiếng.
Hồ ly nhảy lên vai Thiên Bồng ngồi, chỉ mặt Trấn Nguyên Tử: “Giết hắn!”
Thiên Bồng cười ngô nghê: “Nói đùa, ta làm sao là đối thủ của Đại tiên.”
“Giết hắn, giết hắn, giết hắn.” Hồ ly giận dữ, đầu bốc hỏa nói.
Thiên Bồng lại không để ý: “Ta chỉ được nói tiếp muội muội về.” Hắn chắp tay chào Trấn Nguyên Tử, quay đầu đi. Hồ ly không chịu buông tha nhéo tai hắn bắt quay lại nhưng Thiên Bồng cười ngô nghê coi như người bị nhéo là người khác.
“Nguyên soái!” Bỗng nhiên Trấn Nguyên Tử gọi.
Thiên Bồng quay đầu: “Ồ, Đại tiên có gì chỉ bảo.”
“Ta thấy ấn đường Nguyên Soái nổi kim quang…”
“À, thứ này sao?” Thiên Bồng chỉ lên mi tâm mình. “Mấy hôm trước ta được Quan Âm Bồ Tát điểm hóa, nói là phụng Kim Thiền Tử đi Tây Thiên lấy chân kinh.”
Trấn Nguyên Tử hơi nhíu mày, hỏi: “Nguyên soái rốt cuộc theo ai?”
“Ha ha ha…” Đáp lại lão chỉ có tiếng cười kéo dài, dần khuất vào trong rừng rậm.
…
Trở lại dòng ký ức của Nguyên Thủy Thiên Tôn, hai người nghe tin tây bắc có loài Sa Nhân nửa người nửa cá, mang một tia huyết mạch long tộc, chuyên bắt ngư dân ăn thịt, thậm chí lên bờ bắt người gian dâm, nô dịch.
Hai người biết chuyện, máu nóng sôi trào quyết trừ gian diệt ác. Bọn họ lên kế hoạch tiêu diệt Sa Nhân, cứu người dân bị giam giữ, trong lúc này phát hiện một cậu nhóc gan dạ. Nguyên Thanh thấy đây là hạt giống tốt liền nhận làm đệ tử. Sau này chính là Hoàng Long Chân Nhân. Nhưng ai ngờ, trăm chọn ngàn chọn lại chọn phải tên vô dũng vô mưu, còn thua cả đồ tôn Dương Tiễn, Na Tra.
Tài năng không có nhưng lại rất “nhiệt tình” chuyện gì cũng muốn đi đầu nhưng trăm trận không thắng. Đạo hiệu ban đầu hắn chọn không phải Hoàng Long Chân Nhân mà là Hàng Long Chân Nhân, biết vì sao không?
Vì năm xưa trong lúc Nguyên Thanh và Chu Thư cứu ngư dân khỏi Sa Nhân, cậu ta đã can đảm vượt qua nỗi sợ bản năng cầm gậy đập chết một Sa Nhân đã chết. Ngẫm nghĩ trong người Sa Nhân có một tia huyết mạch long tộc liền lấy tên là Hàng Long. Nguyên Thủy Thiên Tôn đen mặt, nói hắn đổi đạo hiệu.
Hoàng Long Chân Nhân ưỡn ngực nghĩa chính ngôn từ nói cái tên rất phù hợp. Nguyên Thủy Thiên Tôn cùng đám đồ đệ phải khuyên mãi hắn chịu đổi tên.
Lại nói về nơi ở, ban đầu là động Ma Cô, núi Nhị Tiên nhưng trong Phong Thần Kiếp, hắn đánh trận nào bại trận đó. Quá thất vọng nhưng đang lúc cần người, Nguyên Thủy Thiên Tôn nói hắn trấn giữ Tây Kỳ, sau đó lại để hắn tham gia phá Tru Tiên Trận, may mắn thoát chết.
Sau khi kết thúc Phong Thần Kiếp, Hoàng Long Chân Nhân nghĩ đến chiến công kỳ vĩ, đổi tên động thành Phá Tru Tiên, đổi tên núi thành Tây Kỳ Định Thần Thạch.
Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn tên đồ đệ này trong lòng lại xao động, nhất là hàng chữ sơn son thiếp vàng “Phá Tru Tiên” trên cửa động khiến lông mày giật giật. Lão đối mặt với hàng ngàn binh đao, Ma Tổ Thánh Nhân, thời gian trường hà cũng không biến sắc nhưng cứ nhìn tên đồ đệ này là muốn một bàn tay chụp chết.
Cố kìm sát khí, Nguyên Thủy Thiên Tôn lên tiếng:
“Sư tôn có nhiệm vụ giao cho ngươi.”
Hoàng Long Chân Nhân ánh mắt bừng sáng:
“Xin sư tôn ra lệnh.”
Hắn rất thích làm nhiệm vụ, càng khó càng tốt, bởi vì chưa từng thất bại.
“Ta cần ngươi tiến về Cửu U truy bắt tội phạm. Đây là Tinh Vân Phù, nói sẽ chỉ hướng cho ngươi. Nếu nhiệm vụ này hoàn thành, ta sẽ ban cho ngươi một đại cơ duyên.”
Hoàng Long Chân Nhân nâng hai tay đỡ tấm phù, mừng rỡ không che giấu trên mặt, không chờ được nữa vội vàng rời đi.
Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn bóng lưng hắn mà lắc đầu, nhiệm vụ lần này gần như là cho không công huân, Hoàng Long ngoài sáng mê hoặc đối phương, lão ở trong tối âm thầm ra tay. Hắn chỉ cần cẩu thả đi mấy vòng là được. Chứ kẻ có thể trộm đi Thiên Đạo ấn ký, Hoàng Long há có thể đối địch.
Cố tình cho công huân là để có cớ tặng bảo, Hoàng Long suốt ngày oang oang làm xấu mặt lão, nhưng lão không thể chụp chết nên đành giúp hắn tăng chiến lực nhưng Hoàng Long thiên phú đã cạn, cực hạn tại Huyền Tiên, vậy thì chỉ có thể tăng ở pháp bảo.
Điều này lão nghĩ đã lâu, không thể tự nhiên cho nhưng thiên hạ thái bình lấy đâu ra công huân, may mắn có lần này.
Hoàng Long Chân Nhân hồ hởi xông thẳng vào Địa Phủ, kim quang chói sáng như Kim Ô, đám quỷ sai, âm hồn che mắt, quỷ hồn yếu lập tức bị chiếu đến tan rã.
Đám quỷ sai tức giận la mắng:
“To gan!”
“Kẻ nào! Dám xông vào Địa Phủ làm loạn.”
“Mau báo cho Diêm Vương Phán Quan.”
Nhưng không chờ bọn hắn báo, Hoàng Long Chân Nhân đã đứng giữa điện Diêm Vương, quanh thân bắn hào quang, điện Diêm Vương u ám cũng bị chiếu sáng như ban ngày, chân đạp kim long, phía dưới là tường vân, ánh mắt cao ngạo, tay chắp sau lưng.
Diêm Vương Phán Quan đang xử án, trợn trừng mắt, Diêm Vương rất nhanh nhận ra đối phương lập tức rời ghế, chắp tay cúi đầu sâu:
“Bái kiến Chân Nhân!”
Chúng quỷ cũng lập tức hành lễ theo, rồi cả điện ầm vang tiếng hành lễ. Bọn họ không nhận ra người này, nhưng được xưng là Chân Nhân thì chắc chắn là nhân vật từ thời thượng cổ, vô cùng lợi hại. Tư duy của bọn chúng là tu tiên càng xưa chính là càng lợi hại.
Diêm Vương tỏ ra hèn mọn nhưng thật sự không yếu, ngày xưa thiên phú khá tốt, tu vi cũng là Huyền Tiên, thậm chí mượn nhờ lực lượng địa phủ có thể đánh một trận không bại với Kim Tiên. Nhưng! Thiên Đình há lại cho phép kẻ cai quản địa phủ được phát triển. Nên biết tam giới có: Thiên Đình, Nhân Gian và Địa Phủ.
Địa Phủ vị thế ngang hàng với Thiên Đình, chứa đựng vô vàn đại đạo ảo diệu nhưng Diêm Vương vẫn bị ép sống hèn mọn, đến mức vua địa ngục phải sợ một con khỉ đá mới mọc lông. Đủ thấy Thiên Đình thủ đoạn.
Hoàng Long Chân Nhân ánh mắt từ trên nhìn xuống, trong lòng vui vẻ vì được thỏa mãn hư vinh. Không gian im lặng kéo dài, chúng quỷ vẫn cúi đầu, lòng ngơ ngác, không phải nên miễn lễ sao.
“Được rồi, đứng lên đi.” Hoàng Long hưởng vui sướng hồi lâu mới phất tay ra lệnh. Diêm Vương cung kính mời hắn ngồi lên bảo tọa, Phán Quan rót trà, Hắc Bạch Vô Thường đấm lưng quạt gió.
“Chân Nhân đại giá quang lâm, không biết có chuyện gì?” Diêm Vương hỏi.
Hoàng Long từ tốn uống trà sau đó đặt xuống nói: “Ta nhận pháp chỉ của Thiên Tôn truy nã tội phạm.”
Nghe được hai tiếng Thiên Tôn, chúng quỷ hít một hơi lạnh, mặc dù địa phủ đã rất lạnh rồi nhưng vẫn thấy không khí lạnh đi vài phần, rốt cuộc là việc gì mà Thiên Tôn đích thân hạ pháp chỉ.
Diêm Vương vội nói: “Không biết tội phạm là ai? Tiểu quỷ lập tức tra.”
“Hừ.” Hoàng Lòng hừ một tiếng khinh thường. “Đây không phải là thứ các ngươi có thể biết. Cho nửa canh giờ, lập tức tập hợp tất cả ma binh quỷ tướng.”
Diêm Vương toát mồ hôi: “Thời gian quá gấp gáp…”
“Hửm?”
“Vâng vâng… tiểu quỷ đi làm ngay.”