Chương 103: Trừng phạt
Núi Sám Hối, nơi ngự trị của Đức Xá Tội Phật.
Vị này Phật vô cùng đặc thù, hoành nguyện độ tất cả chúng sinh xả ly xá tội.
Ngài thị hiện thân ảnh nam nhân dạng, tóc búi cao trên đỉnh đầu, đầu đội Ngưỡng Thiên Mạo màu trắng, trên mão trước trán có Thánh Tượng Thiên Nhãn sáng soi mấy vầng minh khí.
Thân khoác đạo bào trắng mỏng xếp thành nhiều lớp, cổ áo sâu rộng, tay áo và quần đều dài ống rộng.
Ngồi tự tại trên đóa sen nở rộ trắng tinh thuần khiết, hai tay kết thành Thuyết Pháp Ấn, thuyết giảng cho chúng sinh hiểu rõ lý nhân duyên và từ bi hỷ xả để tự mình tu dưỡng giải thoát.
Linh Thú là Cửu Sắc Bạch Lộc ngậm cành Bạch Linh Chi, một chú hươu với bộ sừng to rộng, có mấy chú chim thú nhỏ đậu trên sừng, toàn thân trắng tinh khôi. Thân phát ra ánh hào quang cửu sắc dịu nhẹ, mỗi khi di chuyển thì để lại dải cầu vồng.
Thanh Sư, Bạch Tượng và Xích Khao Mã Hầu, ba thú phạm giới luật được đưa tới nơi này để sám hối.
Chát chát chát… từng tiếng roi sắc lạnh vang lên. Ba tên tiểu sa di dùng toàn bộ sức lực vung lên roi gai quất mạnh. Từng tiếng á đi theo tiếng roi, vang vọng khắp núi.
Ba thú bị treo dang tay giữa hai trụ đá, cổ bị đeo còng sắt khóa hết thần lực sức mạnh, trước mặt là hai mươi ba phiến đá lớn, bên trên khắc hai trăm năm mươi giới luật, được gọi là bia Nguyên Tội.
“Rống rống…” Ba thú kêu rên, đau thấu tâm can.
Da lưng rách toạc, máu bắn tung tóe, nhỏ tong tong xuống nền đá lạnh lẽo.
“Biết tội chưa!? Biết tội chưa!?” Sa di vừa đánh vừa quát.
“Biết tội rồi. Đừng đánh nữa, tha mạng.” Ba thú kêu rống. Bọn chúng cũng không ngờ uống chút rượu lại phải chịu hình phạt khốc liệt như vậy. Hối hận không? Vô cùng hối hận. Chỉ vì một chút vui sướng thể xác đổi lại đau đớn cực độ.
Bạch Lộc ngồi trên ghế tre, chân bắt chéo, nâng chén trà chậm rãi uống. Nó được giao nhiệm vụ giám sát trừng phạt. Nhìn đồng bọn, Bạch Lộc lạnh nhạt nói:
“Các ngươi theo Bồ Tát được bao lâu rồi?”
“Ba vạn tám ngàn năm.” Bạch Tượng đáp.
Thanh Sư ư ứ nói không lên tiếng nhưng thời gian không kém bao nhiêu.
Bạch Lộc thổi nhẹ lá trà đang trôi trong chén, tiếp tục dạy:
“Ừm! Cũng lâu. Tính ra là bao nhiêu kiếp luân hồi. Các ngươi có biết chúng sinh ngoài kia bao nhiêu người thèm khát vị trí của các ngươi.”
“Vậy mà các ngươi… Đúng là ở trong chăn ấm không biết sướng.”
“Đừng đánh nữa! Biết tội rồi, biết tội rồi… Hu hu hu…”
“Biết tội? Ta thấy các ngươi xương cốt còn cứng lắm.” Bạch Lộc nhếch mép cười nói.
Thanh Sư rên rỉ, cố gắng gồng hết sức lên nói:
“Bạch Lộc… Bạch Lộc đại ca… nể tình nhiều năm quen biết… a a a… nhẹ tay chút… a a a…”
“Nể tình? Hừ, lời này ngươi cũng dám nói.” Bạch Lộc gằn giọng: “Ba trăm năm trước ngươi cắt sừng của ta, có nể tình?”
Thanh Sư cũng không ngờ đối phương vẫn nhớ chuyện đó. Thật ra cũng không có gì, lúc đó nghịch ngợm, nhân lúc đối phương ngủ, cắt xuống một khúc sừng. Không phải sau này đã mọc lại rồi sao? Vậy mà vẫn còn ghi thù.
“Ta sai rồi… ta sai rồi… tha mạng… a a a…”
Thanh Sư không biết được rằng Bạch Lộc cực kỳ cực kỳ yêu quý cặp sừng của mình đến mức Si.
Bạch Lộc nhàn nhạt nói: “Mười giới luật là gì?”
Cả ba thú dùng hết sức đọc lớn:
“Không giết hại.
Không trộm cắp.
Không tà dâm.
Không nói dối.
Không say sưa.
Không ăn quá bữa.
Không tham đắm âm nhạc quá mức và hát xướng cùng các trò chơi khác.
Không xức dầu thơm, trang điểm.
Không ngủ giường cao, đệm êm.
Không dính líu chuyện tiền bạc phiền hà thế gian.”
Trừng phạt kéo dài suốt ba tháng liền cho tới khi Bạch Lộc nói bọn họ đã biết lỗi, báo lại với Đức Xá Tội Phật.
Phật ngồi trên đài cao, đôi mắt rũ xuống khép hờ, không cảm xúc nói:
“Mang bọn họ đến Thu Sơn, tích đủ chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín điểm công đức.”
“Vâng!” Bạch Lộc cúi đầu chắp tay hành lễ lui ra.
Một lát sau, Bạch Lộc đạp mây tay túm ba thú ném xuống dưới.
“Đức Phật từ bi cho các ngươi cơ hội. Nhanh chóng tích đủ công đức xóa hết tội nghiệp.”
Ba thú chống thân thể tàn tật, rướm máu, quỳ chắp tay: “Đa tạ Đức Phật. Vô Lượng Thọ. Vô Lượng Đức!”
Bạch Lộc quay đầu, đạp mây đi mất.
Ba thú không chống đỡ được nữa, ngã ngửa ra sau, mắt trừng trừng nhìn trời, từng đợt đau nhức kéo đến.
Một lát sau chờ cho đơn đau tạm qua đi, Xích Khao hỏi: “Tiếp theo phải làm gì?”
Nó mới gia nhập còn nhiều thứ không hiểu.
Bạch Tượng nói: “Tích công đức đơn giản là giúp phàm nhân. Cứu người, đỡ người già qua đường, giúp tìm lại gia súc, chữa bệnh… đều tính là công đức.”
Xích Khao gật đầu đã hiểu.
Nhưng Thanh Sư lại thở dài nói: “Nói thì dễ nhưng để tích đủ chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín điểm công đức chắc phải cứu mười quốc gia.”
“Ây da!” Bạch Tượng phủi mông đứng dậy. “Thôi đừng than vãn nữa. Bắt đầu sớm thì trở về sớm.”
Vậy là bọn họ bắt đầu làm việc tốt.
Núi Thu Sơn thuộc Thu Minh Quốc, là quốc gia nhỏ nhưng yên bình, từ vua tôi tới dân chúng đều vô cùng kính Phật. Cây cối san sát, chim đậu bờ rào, cá nhảy lên bờ, thú chạy ngoài đồng… sản vật vô cùng phong phú.
Xung quanh có nhiều thôn làng, chỉ cần dựa vào săn bắt cũng dư sống.
Ba thú muốn làm việc tốt nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Thanh Sư đề nghị trước tiên giúp đỡ những người đi rừng.
Bọn họ thấy có thợ săn đặt bẫy, Bạch Tượng liền ngoài trăm thước dậm chân rầm rầm lùa bầy heo rừng chạy tới. Tưởng là thành việc tốt nhưng bầy heo rừng hoảng loạn đã đạp nát bẫy thợ săn. Mà thợ săn nghe tiếng voi gầm kèm theo động đất thì quá kinh hãi, bỏ chạy về làng, kể với mọi người trong núi có tượng yêu.
Lần khác thấy có nhóm người lên núi hái đác nhưng cây cao, mọc chỗ treo leo, chỉ cần trượt chân là có thể mất mạng. Xích Khao thấy đây chính là cơ hội tốt để tích đức. Nó trèo lên cây rung mạnh cho trái rớt xuống.
Người dân ngước mắt nhìn lên thấy một con khỉ đột khổng lồ rung cây, kêu hú hú khẹc khẹc khiến bọn họ sợ muốn chết, bỏ lại hết đồ đạc chạy như điên xuống núi, có người ngã gãy chân.
Lại có lần thợ săn bị hổ vồ, Thanh Sư thấy vậy liền nhảy ra cắn chết con hổ. Nó đưa mắt nhìn người thợ săn, nở nụ cười thân thiện: “Không sao chứ?”
Thợ săn kinh hãi, mặt trắng cắt không ra giọt máu, miệng ú ớ: “Yêu… yêu… quái…”
Vì quá sợ hãi mà vỡ tim chết.
Đúng lúc này có nhóm thợ săn nghe tiếng kêu tìm tới, nhìn thấy Thanh Sư miệng đỏ máu, còn người bạn thì nằm im, chân bị cắn nát. Bọn họ chia nhau chạy.
Thanh Sư muốn giải thích cũng không có cơ hội.
Sau đó dân làng đốt đuốc lên núi tìm người, cả cánh rừng phừng phừng ánh đỏ. Thanh Sư ngồi trên tảng đá cúi đầu nhìn xuống, buồn bã nói:
“Các ngươi nói xem vì sao làm việc tốt lại khó như vậy?”
Bạch Tượng và Xích Khao cũng ủ rũ không kém. “Ai mà biết được.”
Đúng lúc này…
“Meo meo…”
Hai chú hổ con cọ cọ chân Thanh Sư tỏ ra thân thiết. Thanh Sư cúi nhìn bọn nó, ánh mắt phức tạp.
“Ta giết mẹ tụi nó để cứu người liệu có đúng?”
“Phật nói chúng sinh bình đẳng. Tại sao người giết hổ thì được mà hổ giết người không được?”
“Tại sao tích đức là giúp người mà tích đức không phải giúp hổ?”
Thanh Sư ném ra một mảng thịt, hai hổ con nhào tới cắn xé.
Ai biết thịt này là thịt hổ hay thịt người?