Chương 102: Xích Khao gia nhập Linh Sơn
Ba Atula nhìn đống thịt nhão Xích Khao Mã Hầu biết khó mà tiêu diệt, càng đánh sẽ chỉ khiến đối phương càng tăng kháng tính. Bọn họ quyết định phong ấn, cấp tốc mang về Linh Sơn.
Nhưng đi được nửa ngày, bọn họ nghe được tiếng ục ục, nhìn nhau cười khổ. Trong khối nham thạch, từng sợi huyết nhục đang ngo ngoe chui ra nhưng mỗi lần ra ngoài đều sẽ bị hỏa đao chém. Ban đầu rất hiệu quả, sau đó mất dần, hỏa đao phải chém mấy lần mới đứt được.
Bọn họ phải gia cố tầng tầng phong ấn.
Thật khổ sở mới mang được về Linh Sơn.
Hai Dạ Xoa canh cổng thấy ba người vội vã hạ xuống lại kéo theo phía sau khối huyết nhục sống lớn, tưởng kẻ bất chính lập tức cầm mâu chặn lại.
“Là ta đây!” Đắc Mộ lên tiếng.
“A! Là ba vị đại huynh.” Hai Dạ Xoa nhận ra, lập tức thu mâu, mặt cười nói.
“Ba vị ra ngoài làm nhiệm vụ chắc là đắc thắng trở về.”
Già Cồ vội nói: “Không có thời gian nói chuyện, bọn ta phải lập tức gặp chư vị Bồ Tát.”
Hai Dạ Xoa mở đường tránh lối, nhìn nhau gãi đầu, chưa bao giờ thấy ba vị chiến thần hấp tấp và lo lắng như vậy. Rốt cuộc là chuyện gì!
Bước vào trong Linh Sơn Điện, ba vị Atula chắp tay kính chào, sau đó ném ra Xích Khao Mã Hầu.
“Các ngươi vất vả rồi, lui về nghỉ ngơi đi.” Một vị Bồ Tát lên tiếng.
Ba Atula chắp tay nhắc nhở: “Con ma hầu này có khả năng thích nghi cực mạnh, chư Phật cẩn thận.” Sau đó mới lui ra.
Chư Phật gật đầu, bọn họ đã thấy.
Tảng đá nham thạch nằm giữa điện phát ra rung lắc, vết nứt chải dài mở rộng như chim non chui ra khỏi vỏ. Xung quanh pháp chú, lá bùa, dây bùa bừng sáng, vận hành cực độ ép Xích Khao trở lại.
Nhưng chẳng được bao lâu.
Oanh! Khối nham thạch nổ bể, Xích Khao Mã Hầu vươn mình đứng dậy, khí tức bạo ngược tràn lan, ma khí cuộn trào, đôi mắt đen kịt. Nó nhìn quanh, không chút sợ hãi, phát ra tiếng cười khặc khặc.
Xích Khao bật người nhảy lên, hai nắm đấm vươn cao giáng xuống. Nó không có lý do gì cả, chỉ là muốn giết hết đám phát ra hào quang chói mắt ở đây.
“Vô lễ!” Phục Hổ La Hán ném ra một dây thanh đằng gai, lá vẫn còn xanh mướt.
Sợi dây gai cuốn chặt Xích Khao vật nó xuống đất. Xích Khao tức giận, gầm lên hét lớn, hai tay dùng sức kéo nhưng dây gai kỳ diệu. Ngươi kéo dài thì nó dài, ngươi hết sức thì nó co lại. Ngươi biến lớn thì nó lớn, ngươi thu nhỏ thì nó nhỏ.
Xích Khao chật vật một hồi vẫn không làm gì được. Cuối cùng mệt quá ngồi bệt xuống đất, thở gừ gừ, ánh mắt căm thù nhìn chúng Phật mắng mỏ. Ngôn ngữ là Atula trong lúc bị bắt học được. Xích Khao tính ra vẫn là ấu tử, chỉ bằng nghe đã học được ngôn ngữ, thiên phú này quá khủng khiếp.
Chúng Phật không quá để ý nó, bàn chuyện.
“Nên xử lý ma hầu thế nào?”
“Tiêu diệt! Trừ tận cái ác.” Nộ Mục Kim Cương lên tiếng.
“Không dễ diệt.”
“Nghiệt Hỏa Hồng Liên có thể.”
“Đại Nhật Thái Dương cũng được.”
“Chư vị!” Đúng lúc này Đại Thế Chí Bồ Tát lên tiếng.
Mọi người yên lặng đưa mắt nhìn.
Bồ Tát tiếp tục: “Chúng ta cảm hóa qua Ba Tuần Ma Vương, chẳng lẽ không thể rộng lượng với ấu tử này. Mặc dù nó mang ma tâm nhưng mới sinh, chưa hiểu lẽ thường. Vẫn có thể dạy.”
Mọi người nhìn nhau trao đổi ánh mắt rồi khẽ gật đầu, đồng ý với lời Bồ Tát.
“Vậy Bồ Tát định làm thế nào?” Một vị La Hán hỏi.
“Nên giáo dục cho nó lẽ đúng sai.” Bồ Tát dứt lời đưa mắt nhìn Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát. Mọi người cũng nhìn theo.
Văn Thù Sư Bồ Tát là Bồ Tát tượng trưng cho trí tuệ. Ngài có lúc thay mặt Đức Thế Tôn diễn ngôn Chánh pháp, còn có lúc đóng vai người điều khiển chương trình để giới thiệu đến thính chúng một thời pháp quan trọng của Đức Bổn Sư. Ngài thấu hiểu Phật tính bao gồm cả ba đức: Pháp thân, Bát Nhã và Giải thoát cho nên trong hàng Bồ Tát Ngài là thượng thủ.
Văn Thù Sư Bồ Tát chắp tay, cười nói: “Vậy thì việc này cứ giao cho ta.”
Chúng Phật đồng loạt chắp tay tuyên: “Vô Lượng Đức, Vô Lượng Thọ.”
Vậy là Xích Khao Mã Hầu cứ thế bị Văn Thù Sư Bồ Tát mang về núi.
Văn Thù Sư thả nó ra, nói: “Ngươi từ nay ở lại nơi đây, tu tâm dưỡng tính, sớm ngày giác ngộ giải thoát.”
Nói rồi quay đầu gọi lớn: “Thanh Sư!”
Một con sư tử lông xanh dáng hùng oai vệ, khí thế bễ nghễ. Thế nhưng trái ngược với vẻ bề ngoài, nó đang ngồi khoanh chân, trước mặt là bàn thấp, bên trên là quyển kinh Phật, bên cạnh là rổ trái cây.
Thanh Sư đọc sách có vẻ rất chăm chú, thỉnh thoảng gật gù, dùng bàn tay to móng vuốt sắc nhọn khó khăn, vụng về lật trang sách mong manh, tay còn lại cầm lấy chùm nho cho hết vào miệng.
Nghe tiếng gọi, Thanh Sư giật mình vội vàng bày ra vẻ mặt ngoan như mèo, tự đeo vòng dây vào cổ, chạy ra ngoài tiếp đón.
“Bồ Tát, Bồ Tát… có tiểu sư đây! Ngài muốn đi đâu?” Nó ngoan ngoãn dâng lên dây điều khiển rồi nằm sấp xuống chờ được cưỡi. “Tiểu sư mới thay đệm ngồi, rất êm.”
“Lần này không đi.” Văn Thù Sư nói, cầm Xích Khao ném cho nó. “Từ nay ma hầu sẽ ở đây, ngươi sắp xếp cho nó.”
Thanh Sư nhìn Xích Khao thoáng ngạc nhiên, sau đó đổi sang tò mò dò xét.
Văn Thù Sư lại không nói nhiều, quay đầu bỏ đi. Bồ Tát chỉ coi Xích Khao như thú cưỡi hoặc cùng lắm là hộ sơn thú nên sẽ không để nhiều tâm tư, giao cho Thanh Sư coi như xong.
Thanh Sư đi một vòng quanh Xích Khao ngắm nghía rồi chợt vỗ vai cười lớn: “Tốt tốt… lại thêm một vị huynh đệ. Nào, đi theo ta!”
“À mà quên, chưa hỏi ngươi tên gì? Ta gọi Thanh Sư, cái tên này do Bồ Tát ban tặng.” Thanh Sư khoác vai Xích Khao kéo đi, lời năm lời mười, tâm trạng vui vẻ, thái độ cởi mở.
“Xích Khao Mã Hầu!” Xích Khao đáp. Nó từ khi sinh ra, chưa biết gì về thế giới nhưng tự sâu trong ý thức cái tên này đã nổi lên giống như định sẵn.
“Xích Khao sao? Được!”
“Nào, để ta giới thiệu cho ngươi nơi ở mới.”
Thanh Sư dẫn Xích Khao vào trong nhà gỗ, đúng hơn là chuồng gỗ của mình, hắn tháo vòng cổ cẩn thận treo lên, cười nói: “Đây là nhà của ta. Ngươi có thể dựng cái kế bên, dùng chung cột trụ cho tiết kiệm.”
Xích Khao đưa mắt nhìn quanh, nói là nhà nhưng lại giống chòi hơn, mưa gió luồng qua khe, nắng chiếu trên đầu. Thật đúng là cái chuồng chó. Thậm chí còn thua chuồng chó. Chuồng chó ít nhất vẫn đủ che mưa che nắng.
Nó hỏi: “Đi qua, đệ thấy rất nhiều cây rừng, sao không chặt lấy để dựng nhà khang trang hơn?”
“Ấy ấy… không được nói vậy! Tội lỗi, tội lỗi…” Thanh Sư vội vã dùng bàn tay to phủi phủi, giống như sợ tội dính vào người.
Xích Khao nghiêng đầu đầy dấu chấm hỏi.
Thanh Sư hắng giọng giả dạng chủ nhân, nói:
“Trăng trong nước, hoa trong gương.
Nhìn tưởng vật báu nhưng hóa ra chỉ là ảo ảnh.
Thế gian ai cũng tham luyến. Tội thay, khổ thay!
Hoa đẹp cũng tàn, người đẹp cũng thành khô lâu.
Người không biết dừng lại, như cá mắc câu. Càng kéo càng đau, vĩnh viễn chìm trong bể khổ.”
Xích Khao: Là sao? Nói cái gì dễ hiểu hơn được không.
Thanh Sư: “Là vậy đó! Đừng hỏi rõ, phải tự nghiệm ra.”
Nói thật là nó cũng chẳng hiểu, áp dụng vào hoàn cảnh này không biết có đúng không. Nhưng không sao! Đối phương không biết là được.
Những ngày tháng trên núi tiếp theo, Xích Khao được dạy nói, dạy viết, dạy luân lý thường tính, đạo đức nhân nghĩa. Nó học rất nhanh, học một biết mười. Chủ yếu là Thanh Sư dạy, Văn Thù Sư chỉ treo cái tên, thỉnh thoảng mới vấn đáp một vài câu.
Nó bản ác không đồng nghĩa ngu. Ngược lại kiến thức khiến cái ác của nó càng thêm trầm lắng, ẩn mà không phát, càng thêm nguy hiểm.
Một ngày, Thanh Sư khoác vai Xích Khao cười lớn nói:
“Đến chỗ Lục Nha! Có lộc ăn.”
“Lộc gì?”
“Cứ đi rồi sẽ biết.” Thanh Sư cười thâm ý nói.
Tại núi tu hành của Phổ Hiền Bồ Tát, Lục Nha Bạch Tượng đang lén lút mở bát khất thực, lấy ra một vò rượu, mới chỉ hé mở, mùi rượu say nồng đã khiến nó say mê.
Nhưng đột nhiên nó cảm nhận được khí tức, vội vàng cất rượu. Đáng tiếc đã quá trễ, Thanh Sư mang theo Xích Khao đã bay tới cười ha hả.
“Lục Nha ngươi có lộc mà giấu nha! Như vậy không được đâu!”
“Suỵt! Bé bé cái miệng thôi.” Lục Nha Bạch Tượng đảo mắt nhìn quanh, đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng. Thấy không có ai nó mới an tâm chút, nhìn Thanh Sư nghiêm giọng hỏi: “Sao ngươi biết?”
“Hì hì… Nghe Kim Mao Hống kể.”
“Cái con mèo vàng kia…” Lục Nha Bạch Tượng bực mình nói.
Thì ra trước đó, chư tăng Phật Bồ Tát đi khất thực, trong đó có Phổ Hiền và Quan Thế Âm, có hộ gia đình cúng dường vò rượu vào bát của Lục Nha Bạch Tượng, chuyện này hai vị Bồ Tát không biết nhưng lại bị Kim Mao Hống thấy. Theo luật nó không được uống rượu nhưng cũng có luật người cúng dường cúng cái gì đều phải nhận.
Bọn thú cưỡi như Lục Nha, Thanh Sư cực kỳ thích rượu nhưng ngạch có giáo luật nên không dám đụng đến. Được cúng dường, bọn nó có đủ tình lý để uống.
“Đừng giấu nữa, lấy ra đi.” Thanh Sư chọc ngón tay vào lớp da dày bọng mỡ của bạch tượng.
Lục Nha bất lực, đành mang vò rượu ra. Thanh Sư không chờ được, rạch mở lớp lá chuối, mùi rượu nồng được giải thoát, xộc vào tận mũi.
Hai thú hít thở khoang khoái.
Lục Nha tỉnh táo, phất tay gọi gió cuốn mùi rượu trở lại. Nếu bị Bồ Tát biết là chết.
Bọn họ lập tức chia nhau chén rượu, nâng niu uống như báu vật. Xích Khao lần đầu được uống rượu, cảm thấy vô cùng tốt.
Ba thú cứ thế uống, hết chén này đến chén khác. Khi ngà ngà say, bọn chúng trở nên phóng khoáng, quàng vai nhảy múa, cười nói ha hả.
“Chừa một chút cho Kim Mao Hống, không nó lại kêu gào.” Lục Nha nhìn vào đáy vò nói.
“Được được.”
Nhưng bọn họ không kiềm được, tiếp tục uống, lần nữa nhìn lại chỉ còn một chút.
“Ấy chết, làm sao đây?” Lục Nha lắc lắc vò rượu nói.
Thanh Sư gãi đầu chỉ biết cười, quá chén rồi. Kim Mao Hống thể nào cũng làm ầm lên.
“Đệ có một cách.” Xích Khao lên tiếng. Nó đi múc nước đổ vào vò, nói: “Như vậy không phải được rồi sao?”
Lục Nha và Thanh Sư nhìn nhau rồi cùng giơ ngón cái: “Tốt!”
Thanh Sư nhìn vò rượu nói: “Nhưng mà đổ hơi nhiều, hay là uống bớt một chút.”
Ba thú nhìn nhau, cười ha hả hiểu ý, lại uống.
Đúng lúc này, chú tiểu theo lệnh tới dắt bạch tượng cho Bồ Tát cưỡi, thấy cảnh này lập tức kêu lớn: “To gan! Các ngươi dám phạm giới.”
Nghe quát, ba thú giật bắn mình, tay chân bủn rủn, hơi men bay hết thay thế là cực độ sợ hãi. Lần này chết chắc rồi.