Chương 100: Chuyện Hỗn Thế Tứ Hầu
Sau đó có hổ yêu, cáo yêu, chó yêu tới gây sự, đều chung một kết quả bị Tôn Vô Ngã xé xác. Tới đây địa bàn của nó đã hoàn toàn được củng cố.
Cùng lúc này trên Thiên Đình…
“Nhanh nhanh nhanh…”
“Lão già ngươi hóp cái bụng lại.”
“Không hóp được nữa. Chật quá!”
“Ngươi mà làm bung chỉ là Nghê Thường tiên tử đấm ngươi đó.”
Một đám thần tiên đang nháo nhào mặc đồ, Thiên Lý Nhãn đang giúp Thần Tài mặc bộ King Kong.
“Ông Tài ơi ông Tài, dạo này ông mập quá số đo rồi đấy.”
“Ôi ôi… đừng ép nữa! Cái bụng của tôi.” Thần Tài la oai oải. “Còn bộ nào khác không?”
“Bộ này là bụng to nhất rồi! Nhìn ông Phúc đi.” Thiên Lý Nhãn chỉ bên kia nói.
Trong góc, Thần Phúc đang dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên nền đá, trong bộ đồ bò sữa, bò sữa thì cũng thôi đi, nhưng sao lại là bò cái, mấy cái dú treo lòng thòng, lắc lư qua lại. Nếu để thần dân biết thì còn đâu mặt mũi.
Thần Tài tái mặt, lập tức nuốt xuống bực tức, dùng cả tính mạng hóp bụng, nhét người vào bộ đồ King Kong.
Bọn họ không dám ý kiến, đồ là do Nghê Thường tiên tử may, các nàng tính tình dữ hơn bà la sát, tất cả tiên y trên Thiên Đình đều qua tay các nàng. Lắm lời thì lần sau nhận đồ thường niên tự đẹp mặt nhá.
Sau một hồi loay hoay bọn họ cũng mặc xong đồ, trên người tự nhiên tỏa ra yêu khí, cho dù dùng Hỏa Nhãn Kim Tinh cũng vô pháp nhận ra.
Sáu người bọn họ nhanh chóng hạ phàm, kết giao với Tôn Vô Ngã. Bảy yêu tâm đầu ý hợp cùng kết bái huynh đệ trở thành Thất Đại Thánh mới. Sáu người thầm mắng trong lòng: Cái kịch bản chó chết.
Gần cuối bữa tiệc, chúng yêu ngà ngà say, càng thêm phóng túng, nói chuyện trên đầu dưới chân. Bọn họ vờ như lơ đãng nói đến chuyện binh khí.
Tôn Vô Ngã bị nói đúng chỗ ngứa, nó cũng muốn có Như Ý Kim Cô Bổng như Tôn Ngộ Không nhưng đáng tiếc chỉ có một cây đã bị lấy mất. Nó vội vàng cung kính nói: “Xin các vị đại huynh chỉ giáo.”
Thần Tài cười ha hả vuốt râu nhưng chợt nhớ ra bộ đồ này không có, liền đổi lại gãi nách.
“Nghe nói Đông Hải Long Vương thích sưu tập bảo vật, trong kho vũ khí chất đống.”
Tôn Vô Ngã thở dài: “Nhưng Tôn Ngộ Không đã cuỗm hết đồ tốt.”
“Ha ha… lão ca đoán Thất Đệ nhung nhớ Như Ý Kim Cô Bổng của Đông Hải.”
Tôn Vô Ngã gật đầu không che giấu ham muốn.
“Chuyện này không phải không có cách.” Thần Tài tiếp tục nói.
“Xin đại ca chỉ giáo.” Tôn Vô Ngã chắp tay hỏi.
Thần Tài uống rượu, trầm ngâm nói: “Thất Đệ có biết trời đất có bốn biển cũng có bốn cây Định Hải Thần Châm. Ba cây đã bị lấy đi, còn một cây ở Nam Hải gọi là Tùy Tâm Thiết Côn.”
Tôn Vô Ngã nghe xong ánh mắt tỏa sáng. Thần Tài và mấy vị thần khác cười thâm ý.
Quả nhiên ngày hôm sau Tôn Vô Ngã xông vào Nam Hải Long Cung xin đồ, Nam Hải Long Vương đã nhận được chiếu chỉ trước đó từ Thiên Đình, phối hợp diễn. Cuối cùng để Tôn Vô Ngã lấy đi Tùy Tâm Thiết Côn, còn tặng nó một bộ chiến giáp. Lần này không có gọi ba Long Vương khác.
Tôn Vô Ngã nhận được trang bị, tâm tính bành trướng, nóng lòng muốn đại náo Thiên Cung.
Một ngày, khi nó say ngất sau bữa tiệc bừa bộn. Có ngọn gió âm thổi đến, hai người Hắc Bạch Vô Thường hiện ra, bọn họ nhìn nhau rồi tra xích sắt, còng sắt vào tay chân Tôn Vô Ngã kéo nó đi.
Vô Ngã mơ màng mở mắt, sau giây lát đã rõ tình hình. Đến rồi! Đúng kịch bản rồi!
Nó cầm kịch bản Tôn Ngộ Không nên đối với chuyện này không hề ngạc nhiên, ngược lại trong lòng vui vẻ.
Vào Địa Phủ, Tôn Vô Ngã đại náo một trận, không quỷ sai nào đánh lại, nó ngồi trên ghế Diêm Vương sửa xóa sổ sinh tử. Diêm Vương, Phán Quan đứng bên cạnh bối rối lo lắng, muốn ngăn cản nhưng bất lực.
Tôn Vô Ngã quẹt bút xóa đi tên nó nhưng đối với các con khỉ khác thì giữ nguyên, không giống Tôn Ngộ Không, đối với nó những kẻ khác đều rác, chỉ có nó là quý.
Ngã ta sau khi quẹt một đường bút lên mặt Diêm Vương thì vứt bút nghênh ngang rời đi. Khi ra khỏi điện thì thấy một lão giả mặc đạo bào thầy bói, đôi mắt lươn, chùm râu dê nhọn hoắc, nụ cười gian tà, lưng hơi còng chống biển hiệu.
Lão nhìn nó cười cười.
Vô Ngã thấy bị xúc phạm, cảm giác trong mắt lão nó không giống như Tề Thiên Đại Thánh mà giống như con khỉ nhảy nhót làm xiếc.
Trên tấm biển kia càng ngông cuồng ghi mấy chữ: Bói toán lấy mạng đổi mệnh, dối trời gạt đất.
Nó nhảy tới chụp lấy cổ áo lão nâng lên: “Nhìn cái gì! Coi chừng ta khoét mắt!”
“Khặc khặc… Lục Nhĩ Đại Thánh bình tĩnh!” Lão nhẹ nhàng gạt tay nó.
Vô Ngã không hiểu, tự giác buông tay.
“Đại Thánh, ngài gặp nguy rồi!”
Tôn Vô Ngã khịt mũi coi thường, đây chính là những lời mấy gã thầy bói gạt tiền hay nói, tiếp theo chờ con mồi hoang mang sợ hãi rồi cầu xin, bọn họ sẽ làm ra vẻ miễn cưỡng bán đi tấm bùa chú tổ truyền với giá cắt cổ.
Đừng nhìn nó là khỉ mà lừa gạt, nó thế nhưng vô cùng thông minh giảo hoạt. Điểm này nó hơn hẳn Tôn Ngộ Không.
Nhưng cũng không dám coi như không có.
Thử nghĩ mà xem, đây là Địa Phủ, một gã thầy bói nhởn nhơ đứng ở đây không quỷ sai nào để ý thì bình thường được sao?!
“Lão có ý gì?” Tôn Vô Ngã hỏi. Nó tài cao gan lớn, tự cho rằng nếu có chuyện thì vẫn thoát được. Từ Long Cung đến Địa Phủ, nó còn không sợ thì sợ chi lão già này.
“Mời!” Chư Vấn đưa tay mời.
Bọn họ đi tới đình nhỏ, ngay bên cạnh dòng Vong Xuyên, dòng sông vô thủy, nước như làn khói, âm u quỷ dị, u u quỷ khiếu.
Phía xa xa kia là cầu Nại Hà, nơi đó dựng một cái chòi, Mạnh Bà đang phát canh cho linh hồn. Hàng dài linh hồn xếp hàng, dài đến mức không thấy đầu cuối, liên tục có linh hồn đi vào hàng, dường như bất tận.
Quỷ sai hai bên giữ trật tự, ra tay tàn nhẫn với bất kỳ linh hồn náo loạn nào.
“Không, ta không muốn đầu thai. Ta muốn gặp lại phu quân!” Một linh hồn phụ nữ gào khóc, vùng vằng hất tung chén canh.
Mạnh Bà hừ lạnh. Một quỷ sai bước tới, không cần nói nhiều, cầm xiên đâm từ sau ra trước nâng người phụ nữ lên như cá xiên, người phụ nữ giãy giụa điên cuồng. Quỷ sai vung mạnh tay hất bà ta xuống dưới Vong Xuyên.
“Hừ, không muốn đầu thai vậy thì không cần đầu thai nữa, vĩnh viễn ở lại đây đi.”
Quỷ sai đưa mắt nhìn hàng linh hồn trừng mắt gừ một cái.
“Nhìn đó mà sợ! Đó chính là các ngươi nếu còn dám ồn ào.”
Đám linh hồn run sợ. Nhưng cứ qua một đoạn thời gian, chuyện cũ bị lãng quên, lại có một nhóm linh hồn nổi loạn.
Trong đình, Chư Vấn rót trà nhưng Tôn Vô Ngã không tiếp ý tốt, nó đứng một chân trên ghế quát hỏi: “Lão già ngươi nói rõ nếu không đừng hỏi vì sao nắm đấm ta cứng!”
Chư Vấn nhàn nhã thưởng trà, sau đó phì phì phun, thứ gì tại Địa Phủ này đều tệ không chịu nổi.
“Đại Thánh có biết nguồn gốc của mình?”
“Hỗn Thế Tứ Hầu!” Tôn Vô Ngã lạnh nhạt đáp. Trong thời gian học tại chỗ Bồ Đề, nó đã bổ sung rất nhiều kiến thức, đặc biệt nguồn gốc của bản thân, đáng tiếc chỉ có vài dòng sơ lược.
“Phải! Chính là Hỗn Thế Tứ Hầu.” Chư Vấn gật đầu. Lão đưa đôi mắt xa xăm nhìn ra chân trời tối đen như mực, hỏi: “Từ đá ngũ sắc của Nữ Oa?”
“Phải!” Vô Ngã gật đầu.
“Không phải!” Chư Vấn lập tức gạt đi. “Thiên Đình lừa dối, ngay từ thời điểm trời nứt bọn họ đã hạ cờ.”
Vô Ngã híp mắt chờ lão nói tiếp nhưng không vội tin.
Chư Vấn tiếp tục kể.
“Trời nứt không phải do Cộng Công xô đổ Bất Chu Sơn, trời đất thời Hồng Hoang đã định hình, Bất Chu Sơn chỉ là ngọn núi cao nhất, không phải thiên trụ. Bất quá là bọn họ bịa ra để hợp lý hóa nguồn gốc tứ hầu.”
“Sự thật là không biết từ đâu một thiên thạch đâm vào đại thiên thế giới Bàn Cổ, lúc đó màn trời còn mỏng. Thiên thạch xé toạc bầu trời để lại vết nứt, trong quá trình va chạm nó vỡ thành bốn khối.”
“Bọn Thánh Nhân thay vì đỡ trời đã ra tay cướp đoạt thiên thạch, kết quả thiên hà đổ xuống gây hại cho chúng sinh.”
“Nữ Oa cũng không phải dạng thương dân yêu nhân. Nhân tộc là căn cơ thành đạo của bà ta nên bà ta tuyệt không thể để bọn họ bị tiêu diệt nếu không sẽ bị đánh rớt cảnh giới. Tệ hơn có thể bị Thiên Đạo xa cách.”
“Nữ Oa sau đó buộc phải luyện đá vá trời. Thành công! Không những giữ được căn cơ còn được vô lượng công đức. Thái Thượng cũng phải chẹp lưỡi tiếc, biết thế tự mình ra tay.”
“Còn bốn viên đá thì sao?” Tôn Vô Ngã hỏi, đây mới là điểm nó quan tâm.
Lão già Chư Vấn chậm chạp không đáp, nhấm nháp chén trà nhạt giống như thưởng thức tiên vật.
Tôn Vô Ngã sốt ruột túm cổ lão muốn đánh một trận. Lão lúc này mới tiếp tục.
“Viên thứ nhất rơi vào tay Hồng Quân, lão ban đầu muốn luyện hóa nhưng phát hiện đá này tự mang pháp tắc huyền diệu, bài trừ tất cả ngoại đạo.”
“Lão liền bày ra kế khác. Điểm này phải khen lão Hồng, trong tay lão không hề có thứ vô dụng, chỉ có thứ chưa được dùng.”
“Lão búng viên đá vào Linh Sơn thế giới. Thử dùng nó phá giới bích. Nhưng thất bại! Tuy thất bại nhưng lại cho ra kết luận khác.”
“Cùng lúc Phật Tổ cũng nhận ra vấn đề. Hai người không bàn mà hợp, dùng trao đổi đồng chất, bảo toàn năng lượng giới. Hoán đổi viên đá và Kim Thiền Tử. Kết quả bọn họ xuyên giới thành công!”
“Có thể xem đây là kế hoạch Tây Du lần thứ nhất.”
Lục Nhĩ Mỹ Hầu hít một hơi sâu, từ từ ngồi xuống ghế, lộ ra vẻ suy tư. Một lúc sau hỏi: “Kế hoạch thất bại?”
Chư Vấn gật đầu. Tất nhiên là thất bại mới có kế hoạch thứ ba của Tôn Ngộ Không.
“Vị thạch hầu kia thế nào?”
Chư Vấn nhìn xa xăm, ánh mắt dần mờ đi, quá khứ chìm nổi, từng hình ảnh mơ hồ dần hiện rõ.
“Nó gọi Xích Khao Mã Hầu!”