Chương 386: Buồn ngủ có người đưa gối
Từ lời nói cử chỉ của Trương Thu Diễm đã đủ thấy, ả ta rõ ràng là một người phụ nữ vô cùng ích kỷ và hám lợi.
Trong mắt ả, mọi thứ trên đời đều có thể dùng tiền bạc để đo lường, bao gồm cả tình thân.
Tuy rằng đa số phụ huynh đều muốn con gái tìm được người đàn ông có tiền, nhưng trong đó rất nhiều người hy vọng con cái có thể sống tốt, đúng sai không quan trọng, ít nhất xuất phát điểm là yêu thương.
Nếu Trương Thu Diễm cũng như vậy, ta tuyệt đối sẽ không để Vô Thường tránh mặt, cũng sẽ lập tức nói rõ thân phận và thực lực, để ả biết, Giang Lam do ta chiếu cố, ả hoàn toàn có thể yên tâm.
Nhưng đáng tiếc là, ả chỉ yêu bản thân, chỉ muốn đem đứa con gái ruột nhiều năm không gặp “bán” đi.
Đây là điều ta không thể dung thứ.
Đồng thời, đây cũng là điều Giang Lam nhất định phải tận mắt nhìn thấy, nếu không, cô gái khát vọng tình thân vô bờ bến này nhất định sẽ bị Trương Thu Diễm lừa gạt mà không tự biết.
Mà kẻ địch của ta càng ngày càng mạnh, tương lai cuộc đời tràn ngập biến số và nguy hiểm, căn bản không có cách nào thời khắc bảo vệ bên cạnh nàng.
Vì vậy, để nàng sớm “tỉnh ngộ” ta chỉ có thể chọn tạm thời giấu giếm mọi thứ, để Trương Thu Diễm diễn xong vở kịch, bộc lộ ra bộ mặt xấu xa nhất.
Như vậy, Giang Lam mới có thể thoát khỏi cái gánh nặng hút máu nhất định sẽ bám vào người nàng.
Rất tàn nhẫn, nhưng vẫn là câu nói đó, thà đau một lần còn hơn đau âm ỉ.
Đến lầu hai, bước vào nhã gian mà Trương Thu Diễm đã vào trước một bước, bên cạnh chiếc bàn tròn lớn chỉ có một người đàn ông ngồi.
Hắn tóc đã bạc trắng, bụng phệ, mắt rất nhỏ, môi lại thập phần phì hậu, như treo hai cây xúc xích, xem tuổi chí ít cũng hơn Trương Thu Diễm cả chục tuổi.
Về phần tướng mạo khí chất, đến gót chân của Giang Hộ An cũng không bằng.
Thấy Giang Lam, trong mắt hắn lóe lên hai đạo tinh quang, không lộ dấu vết gật đầu, sau đó mới nhìn về phía ta, nhíu mày hỏi Trương Thu Diễm: “Hắn là ai?”
“Một thằng nhãi ranh mặt dày vô sỉ!”
Trương Thu Diễm mắng mỏ kể lại sự tình một cách đơn giản, sau đó yểu điệu ngả vào lòng người đàn ông, thâm tình sờ cái bụng tám tháng của hắn làm nũng.
“Ông xã à, xin lỗi mà! Đều tại em không dạy dỗ con gái cho tốt, bị người ta lừa còn không tự biết, bướng bỉnh đến mức này, làm anh thêm phiền phức rồi, anh ngàn vạn lần đừng giận.”
Nếu để ta bình chọn mười cảnh tượng ghê tởm nhất năm, thì cảnh một người phụ nữ bốn năm mươi tuổi bán đứng con gái ngay trước mặt mọi người tuyệt đối có thể đứng đầu danh sách.
Lén nhìn Giang Lam, quả nhiên, sắc mặt cô gái trắng bệch, thân thể không ngừng run rẩy, dường như đang cố gắng nhẫn nhịn sự khó chịu trong dạ dày.
Người đàn ông kia tự nhiên chính là La Khánh Quốc, người chồng hiện tại của Trương Thu Diễm.
Chỉ thấy trên mặt hắn thoáng qua một tia thiếu kiên nhẫn, lập tức liền nở nụ cười, vỗ vỗ tay Trương Thu Diễm nói: “Trẻ con mà, nghịch ngợm một chút rất bình thường, chẳng qua là thêm bát đũa thôi, có gì mà phiền phức?
Lại đây, Lam Lam, cậu nhóc, đều đừng đứng nữa, ngồi xuống đi.”
Hắn giọng nói ôn hòa, lời nói cũng coi như hợp tình hợp lý, cho nên biểu tình của Giang Lam cũng dễ nhìn hơn không ít, kéo ta ngồi xuống bên bàn.
“Đứa nhỏ này, còn không mau nói cảm ơn chú La?” Trương Thu Diễm huấn đạo, “Cái tên Giang kia không dạy dỗ ngươi…”
Giang Lam trừng mắt nhìn ả, ả ta chỉ đành nuốt những lời phía sau vào trong.
“Cảm ơn La bá bá.”
Cô gái vừa mở miệng, ta suýt chút nữa cười phun ra.
La Khánh Quốc đen mặt, Trương Thu Diễm càng là đột nhiên đứng dậy.
“Giang Lam, ngươi…”
“Ấy da, ngươi làm sao mà cứ hốt hoảng thế? Ngồi xuống cho yên!”
La Khánh Quốc quát một tiếng, lại biến thành tươi cười, “Con bé cũng không gọi sai, ta tuổi này, xác thực nên gọi bá bá mà!”
“Nó biết cái gì? Anh trẻ trung thế kia, người ta biết rõ lắm đấy.”
Trương Thu Diễm nũng nịu, đôi mắt liếc ngang liếc dọc như sắp rớt ra ngoài.
Ngay trước mặt con gái mà còn có thể vô tư trêu ghẹo như vậy, người phụ nữ này hiển nhiên đã hoàn toàn không biết liêm sỉ là gì.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Lam lại bắt đầu trắng bệch, ta ở dưới bàn nắm lấy tay nàng, ghé sát vào tai nói nhỏ: “Ả chỉ là mẹ ngươi, về mặt sinh học thôi.
Cho nên, đừng thay ả làm mất mặt, càng không cần cảm thấy trước mặt ta khó xử.
Ta thích là Giang Lam, chứ không phải Trương Lam.”
Ánh mắt Giang Lam sáng lên: “Ngươi thích ta?”
“Vớ vẩn, nếu không ta làm ca ca của ngươi làm gì?”
Ánh sáng trong mắt cô gái thoáng chốc ảm đạm, giơ chân dẫm lên giày ta, hận giọng nói: “Ta ghét ngươi!”
Đối với điều này, ta chỉ có thể cười khổ.
Ta đã có vị hôn thê, bên cạnh càng sắp thành nữ nhân quốc rồi, nào còn có thể hại con gái của Giang thúc thúc nữa?
Làm người phải tích đức a!
“Cậu nhóc, cậu tên gì?”
Lúc này, La Khánh Quốc đưa thuốc lá qua.
“Vương Dã, dã trong dã thú.”
Ta một tay nhận lấy, liền nghe Trương Thu Diễm lẩm bẩm mắng: “Thiếu dạy dỗ, không có mẹ dạy!”
Ánh mắt híp lại, ta liền muốn phát tác.
Vì Giang Lam, bản thân ta bị mắng vài câu không sao cả, nhưng liên quan đến cha mẹ, thì không thể nhịn được.
Tay bỗng nhiên bị nắm chặt, Giang Lam khẩn cầu nhìn ta một cái, sau đó trầm giọng nói: “Mẹ, từ giờ trở đi, mẹ còn sỉ nhục ca ca Dã thêm một lần nào nữa, con lập tức đi ngay.”
“Con nhóc chết tiệt kia…”
“Câm miệng! Chỉ có ngươi lắm lời!”
La Khánh Quốc quát Trương Thu Diễm, lại cười híp mắt nhìn về phía ta: “Tiểu Vương, ta gọi cậu như vậy không sao chứ! Đến Xuân Thân bao lâu rồi?”
“Được một thời gian rồi.”
Ta ngậm điếu thuốc trong miệng, vừa muốn châm lửa, lại bị Giang Lam giật lấy.
“Hút ít thôi, hôi chết đi được!”
“Ừ, Lam Lam nói không sai, người trẻ tuổi vẫn là nên hút ít thuốc lá thì tốt hơn.”
La Khánh Quốc dường như muốn đem thành thục đại độ tiến hành đến cùng, không hề để ý gật đầu, lại hỏi ta: “Tìm được việc làm chưa?”
“Tìm được rồi.”
“Ở đâu? Làm gì?”
“Ở mã trường. Công việc cụ thể không cố định, dù sao đều là hầu hạ người.”
Ta tùy tiện ứng phó, cũng không tính là nói dối, ngành dịch vụ mà, bất kể là ông chủ hay nhân viên, đều tính là hầu hạ người.
“Ồ? Có thể là mã trường của Tào gia ở Nam Giao?” Biểu tình La Khánh Quốc ngoài ý muốn cực kỳ.
Ta hỏi ngược lại: “Xuân Thân còn có nhà mã trường thứ hai sao?”
La Khánh Quốc khựng lại, cười khan: “Cũng phải. Cậu tìm được công việc này tốt đấy, ngày thường tiếp xúc đều là đạt quan quý nhân, nếu đủ lanh lợi, nói không chừng ngày nào đó lại có thể trèo lên cành cao, một bước lên trời nha!”
Ta nhếch nhếch khóe miệng, để bật lửa trong ngón tay qua lại chuyển động, không có hồi đáp.
La Khánh Quốc ánh mắt âm trầm một lát, lại nói: “Kể từ khi cậu làm việc ở mã trường, có lẽ đã hiểu rõ địa vị của Tào gia ở Xuân Thân, không biết có nghe qua Trần gia phân đình kháng lễ với Tào gia chưa?”
Ta gật gật đầu.
“Biết là tốt, đỡ phải tốn công giải thích.”
Nụ cười trên mặt La Khánh Quốc càng nồng, “Tiểu Vương à, lát nữa đây, bá bá muốn yến thỉnh một vị khách nhân, nhà người ta và Trần gia có quan hệ thập phần thân mật, có thể tưởng tượng được tôn quý đến mức nào.
Cho nên, cậu muốn ở lại bồi Lam Lam, vậy không thành vấn đề, bá bá không sao cả, nhưng mà, trước mặt vị khách nhân tôn quý kia, thân phận của cậu nhất định phải đổi một chút mới được.
Dù sao, ta không thể nói với người ta rằng cậu chỉ là bạn của Lam Lam, không thân không thích, vạn nhất để người ta cảm thấy chó mèo gì cũng có tư cách ngồi cùng bàn ăn cơm với họ, vậy thì toi.
Cậu nói có phải đạo lý này không?”
Ta cười lạnh lùng: “Muốn đổi thành gì?”
“Từ giờ trở đi, cậu chính là anh họ của Lam Lam, người một nhà chúng ta mời người ta ăn cơm, không có vấn đề gì cả.”
Ta gõ hai cái bật lửa xuống bàn, hỏi: “Vừa rồi anh nói khách nhân và Trần gia có quan hệ thập phần thân mật, rốt cuộc là quan hệ gì vậy?”
“A! Cậu nhóc xác thực lanh lợi, có chí tiến thủ, ta thích.”
La Khánh Quốc phảng phất nhìn thấu ta mà cười cười, lập tức lại nghiêm túc xuống.
“Nói ra cậu đừng sợ, Tần thiếu gia sắp đến đây, ông nội của cậu ta là người thân cận nhất bên cạnh lão gia tử Trần gia, trước khi lão gia tử phát tài đã theo hầu hạ rồi, có thể nói còn thân hơn cả người nhà đấy!”
Ta nhướng mày, thầm nghĩ đúng là buồn ngủ có người đưa gối, muốn gì được nấy.
Đang lo không có cơ hội tiếp xúc với lão đầu Trần gia, thì đây đã sắp đến cháu trai của người bên cạnh lão đầu.
Ông trời cuối cùng cũng mở mắt, chịu cho lão tử vận may rồi sao?