Chương 93: Dời gạch
Mặt trăng lặn, mặt trời lên, một ngày mới đã đến.
“Oáp~”
Ngáp dài một tiếng, Nguyễn Thái gãi gãi đầu một cái, chậm rãi mở ra nhập nhèm hai mắt.
Nhìn xem bên cạnh nhấp nháy yếu ớt hoả diễm, lại cảm nhận được trong không khí nhiệt độ trầm thấp, trong chốc lát, một cổ băng lãnh từ đầu tới chân chảy dọc toàn thân để hắn nhịn không được, lạnh run vài cái.
Nguyên bản mơ hồ đầu óc bị cổ này lạnh lẽo bao phủ liền triệt triệt để để tỉnh táo trở lại.
Sau đó liền…
Ắt xì!!
Một cổ ngứa ngáy từ trong cổ họng vang lên, để Nguyễn Thái theo bản năng phun ra một hơi to lớn.
To rõ âm thanh đột ngột vang lên, cũng đem rắn nhỏ từ trong mộng đẹp đánh thức.
Mông lung nhìn xem xung quanh, nhìn thấy Nguyễn Thái khuôn mặt bí xị liền cười nhạo vài cái, hihi cười lên.
Laa ~
Trêu chọc Nguyễn Thái một cái, nàng cũng không chịu được mệt mỏi nữa chậm rãi từ trên người hắn bò xuống, tiếp tục ngủ thiếp đi.
“Cứ cười đi.”
Nghe được rắn nhỏ cười nhạo âm thanh, Nguyễn Thái chỉ hơi lắc đầu liền không để ý, dù sau cũng đã ở chung một đoạn thời gian, tính cách của nàng như nào hắn đều biết rõ.
Hiển nhiên rắn nhỏ biết hắn không có vấn đề gì lớn, cho nên cũng không để ý bao nhiêu, dù sao Nguyễn Thái cũng không yếu ớt đến vậy.
Cảm nhận được hai mũi nhanh chóng bài tiết ra dịch thể, Nguyễn Thái thở dài một hơi, nói:
“Haizz~ quả nhiên vẫn bị cảm, cũng đúng, dù sao ngâm nước hơn 4 ngày, không bị mới lạ a~”
Lau lau ướt nhèm lỗ mũi một cái, nhịn không được lồng ngực khó chịu, Nguyễn Thái ho lên vài tiếng, cảm khái.
“Khục ~ khục~ May mà không nặng, lại ăn một trận, uống thêm chút thuốc hẳn là khoẻ bệnh ~ khục.”
Nói xong, Nguyễn Thái lại nhịn không được, ho khan một cái.
Loại cảm giác này để hắn khó chịu không thôi, nhíu mày trầm tư một chút hắn liền đứng người lên.
“Chậc~ Thật cmn khó chịu, ầy, không nói nữa, làm cơm, nấu thuốc xong lại tính.”
Nhanh chóng đem hông khô quần áo mặc vào, ấm ấm dư ôn truyền đến, xua tan đi cảm giác lạnh lẽo để hắn hơi thả lỏng cơ mặt một chút.
Hơi hoạt động thân thể, Nguyễn Thái liền bắt đầu vắt tay lên nấu nướng.
Thuận tiện không quên xoa đầu rắn nhỏ một cái, ân ~ đây là lợi tức vì dám chê cười hắn.
—–
Chuyển cảnh.
Sau khi ăn uống, nghỉ ngơi một trận, cảm nhận được trên người nóng sốt nhẹ lui đi.
Ngẩng đầu lên nhìn xem đã treo mặt trời, khoé miệng Nguyễn Thái hơi hơi kéo lên, cười nhạt nói.
“Thể lực cùng tinh thần cũng nhanh hồi phục đầy đủ, nên rời đi.”
Laa ~ (Đi thôi!)
Nghe được lời của hắn, rắn nhỏ gật đầu, vui vẻ kêu lên, mặc dù tinh thần vẫn còn mệt mỏi, nhưng cũng không cản được tâm tình hưng phấn của nàng.
Mặc dù đêm qua tiêu hao lượng lớn tinh thần, trợ giúp Nguyễn Thái chữa trị tay phải, nhưng, cả đêm qua nàng ngoại trừ ăn chính là “ăn” đại lượng năng lượng bổ dưỡng để cho nàng miễn cưỡng khôi phục một chút.
Không đến mức ngủ nguyên một đêm vẫn không nhịn được buồn ngủ mà ngáp ngắn ngáp dài.
“Đi!”
Nịt chặt băng gạt tay phải một cái, Nguyễn Thái thi thập một chút liền mang theo rắn nhỏ đi tới biên giới vách đá.
Nhìn xem phía dưới cheo leo gập ghềnh mỏm đá, Nguyễn Thái giống như nhớ tới cái gì, vỗ vỗ đầu, nói:
“Ân~ Kém chút quên chưa thu hoạch chiến lợi phẩm.”
Phía trước hắn ẩn nấp hang động bị một con nổi điên cá lớn tông sập, thuận tiện cũng đem mình chôn sống ở dưới.
Có thể nói nực cười đến cực điểm, không ăn được, ngươi nổi điên cái gì a?
Không chỉ không kiếm được cái gì, còn đem chính mình góp đi vào, buồn cười hay không?
Đương nhiên Nguyễn Thái cũng không có cười, ngược lại hai mắt rưng rưng, buồn xách một con 3 ⋆ cá biển.
Bất quá trước tiên không nói những cái này, chờ hắn bò xuống hang động phía trước cái đã.
Cũng may khoảng cách không xa, mặc dù Nguyễn Thái chỉ có một tay dùng để leo núi, nhưng tốc độ của hắn cũng không chậm chút nào, dùng không tới chục phút liền bò về sụp đổ hang động vị trí.
Nhìn xem trước mặt đã lạnh cứng xuống to lớn đuôi cá, hiển nhiên một bộ cá chết bộ dáng.
Thấy vậy, hai mắt Nguyễn Thái giống như phát sáng, không ngừng lấp lóe tiền tài hào quang, vui vẻ cười lên, nói một tràng dài:
“Cmn! Phát! Phát! Thể tích lớn như vậy, không có mấy chục tấn là không ther nào nói nổi, mặc dù đã chết một đoạn thời gian, ảnh hưởng hương vị một chút, nhưng may mà vẫn còn ăn được, huống chi đây vẫn là tự nhiên mà có, cho dù không ăn, lấy đem bán cũng là kiếm bộn không lỗ, dù sao đây cũng là 3 ⋆ nguyên liệu a!”
Lại qua vài giây, Nguyễn Thái chậm rãi điều chỉnh chính mình gấp rút hô hấp một chút, đem tâm tình bình phục trở lại mới bắt đầu thu hoạch chiến lợi phẩm của mình.
Dù sao đây chính là hắn dùng cả một cánh tay để đổi, không thể vứt bỏ được.
Đến nỗi làm sao để thu lấy, cái này không phải dễ dàng sao?
Mặc dù cự vật bị sụp xuống đá lớn chôn sống, muốn chậm rãi moi ra chả khác nào nằm mơ giữa ban ngày.
Nhưng…
Hắn có vạn năng balo a!
Tuy không thể trực tiếp đem cự vật thu hồi vì có đá lớn đè xuống, vậy thì đổi một cách dùng khác, không đi thu hồi cự vật nữa.
Đem đá lớn dời sạch, lại thu hồi cá lớn chẳng phải là được rồi sao, mặc dù hơi phí thời gian một tí.
Nghĩ đến liền làm, Nguyễn Thái cũng không muốn lãng phí thời gian nữa liền nhanh chóng bắt đầu công việc vận chuyển gạch đá.
Cũng may có rắn nhỏ ở một bên phụ trợ, Nguyễn Thái chỉ dùng hơn một tiếng liền dọn dẹp sạch sẽ hang động đổ nát.
“Đáng tiếc~”
Nhìn xem trước mặt bề ngoài nát bét cá lớn, Nguyễn Thái nhịn không được lắc đầu than một cái, liền để cho rắn nhỏ thu vào balo.
“Hô~ Cuối cùng cùng xong, nên xuống, cũng không biết thuyền nhỏ còn không, hi vọng là còn a, mặc dù tỉ lệ không lớn.”
Lau đi trên trán chủ ít mồ hôi, Nguyễn Thái nhẹ nhõm thở ra một hơi, lần nữa trầm tư suy nghĩ, cuối cùng liền thở dài lắc đầu một cái.
Đưa chân leo xuống.
—–
Vài chục phút sau.
Nhìn xem cảnh tượng hoang tàn trước mặt, Nguyễn Thái nhịn không được chậc lưỡi cảm thán một cái.
“Chậc~ Không hổ là sóng thần, lực phá hoại thật kinh khủng!”
Nguyên bản rậm rạp xanh tươi rừng cây lúc này đã sơ xác tiêu điều rất nhiều, đâu đâu cũng là cây đổ, thân gãy.
Nguyên bản sinh cơ dào dạt rừng rậm lúc này lại lộ ra một cổ âm u đầy tử khí.
Đương nhiên hắn cũng biết đây là cảnh tượng trước tân sinh mà thôi, nhìn xem, li ti lít nhít chấm xanh mầm non đâu đâu cũng có.
Chờ qua một đoạn thời gian nữa chính là một cảnh tượng khác, để cho người nhìn liền kinh ngạc cảnh tượng!
Đạp lấy mềm mại cát biển đi tới, trong lòng Nguyễn Thái thở dài một tiếng, gãi gãi đầu nói:
“Ầy~ Xem ra phải điều chỉnh kế hoạch nữa rồi.”
Phía trước hắn đăng lục lên đảo nhỏ, còn dự tính ra một bộ kế hoạch tiến độ cho mình, để cho mình thuận tiện khai hoang đảo hoang.
Ai ngờ một cái [Sự Kiện Thế Giới] đột nhiên đánh tới, đem kế hoạch của hắn lật tẩy không còn một móng.
Bất quá là hướng về phía tốt, để hắn không biết nên phàn nàn cái gì, chỉ có thể thở dài một hơi.
Haizz~
Nguyên bản phải dùng hơn một tháng mới tìm tòi hoàn tất đảo hoang, đảo mắt một cái thời gian liền biến thành không tới một tuần.
“Cũng tốt, tiết kiệm thời gian.”
Nghĩ như vậy, trong lòng hắn thoải mái hơn rất nhiều.
Dù sao tốc độ thám hiểm tăng nhanh thì hắn có thể nhanh chóng hơn thám hiểm hải vực khác.
“Bất quá cũng không gấp, dù sao thuyền nhỏ khả năng cao là bể tan tành, muốn hàng hải phải tạo một con thuyền mới lại thêm tay phải của ta cũng vừa mới bị thương, cho nên kế tiếp liền tạm dừng ở đây nghỉ ngơi lấy lại sức a~”