Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
bat-dau-thu-hoach-duoc-trung-dong-cuoi-tuyet-sac-nu-de

Bắt Đầu Thu Hoạch Được Trùng Đồng, Cưới Tuyệt Sắc Nữ Đế!

Tháng 1 12, 2026
Chương 1259: Phong Minh mời Chương 1258: 1000 ức linh thạch
1f66b76aa022bc22808c63c4de1b8d04

Ta Giả Vờ Có Dị Năng

Tháng 1 16, 2025
Chương 737. Sau đó Chương 736. Ta muốn tiêu sái mấy năm
chu-thien-manh-nhat-van-dao-cau-hoang.jpg

Chư Thiên Mạnh Nhất Vạn Đạo Câu Hoàng

Tháng 1 18, 2025
Chương 587. Đại kết cục Chương 586. Nhất chiến toàn diệt
bat-dau-vo-dich-tu-vi-trieu-hoan-bon-ten-dai-de-ho-ve.jpg

Bắt Đầu Vô Địch Tu Vi, Triệu Hoán Bốn Tên Đại Đế Hộ Vệ

Tháng 1 17, 2025
Chương 465. Vĩnh hằng bên trên Chương 464. Mãnh liệt một trận chiến!
mot-khoa-tu-luyen-he-thong-trong-nhay-mat-tram-van-cap.jpg

Một Khóa Tu Luyện Hệ Thống Trong Nháy Mắt Trăm Vạn Cấp

Tháng 1 19, 2025
Chương 2980. Trận chiến cuối cùng Chương 2979. Mạch Võ Tuyệt bản tôn hiện
toan-dan-linh-chu-vo-dich-theo-trieu-hoan-nu-de-bat-dau.jpg

Toàn Dân Lĩnh Chủ: Vô Địch Theo Triệu Hoán Nữ Đế Bắt Đầu

Tháng 2 1, 2025
Chương 988. Tạo Hóa Chi Môn, lĩnh chủ thời đại Chương 987. Vạn tộc khôi phục, trật tự mới
pokemon-aura-thanh-ky-si.jpg

Pokemon Aura Thánh Kỵ Sĩ

Tháng 1 22, 2025
Chương 3280. Thua muốn cùng ta hẹn hò a Chương 3279. Hi sinh người cùng đánh mất lực lượng
mat-the-mot-giay-dong-ho.jpg

Mạt Thế Một Giây Đồng Hồ

Tháng 1 19, 2025
Chương 734. Chỉ xích thiên nhai Chương 733. Ha ha ha ha
  1. Biển Vô Tận: Toàn Chức Vua Câu Cá
  2. Chương 53: Con mồi, thợ săn?
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 53: Con mồi, thợ săn?

Không tới chốc lát, một bàn vài chục kg thịt cá liền biến mất hoàn toàn.

“Ợ~ Chờ tiêu thực một chút liền ra ngoài câu cá, hắc, không biết thời tiết tốt như vậy sẽ câu lên được cá lớn gì đây.”

Nhìn xem trắng bong chén gỗ cùng mai rùa, hắn ợ nhẹ một cái, liền nằm xuống ôm lấy bụng đã phình to lên Sopia ôm vào ngực, chờ mong không thôi.

Vài chục phút sau, phát giác được dạ dày đã ngừng vận động, hắn bắt đầu đứng dậy, chuẩn bị thả lỏng một phen.

“Ân, đã tiêu hóa xong rồi sao, nên làm nóng người rồi.”

Tuy mỗi lần hắn ăn rất nhiều, nhưng tiêu hóa cũng vô cùng nhanh, không tới nửa tiếng liền tiêu hóa hết trong bụng thức ăn, chỉ để lại ấm áp năng lượng, chậm rãi chảy xuôi trong cơ thể.

Vừa mới ôm Sopia, dự định để nàng xuống, thì tiểu rắn trắng lần nữa không an phận, uốn éo mềm mại thân rắn, từ trên tay hắn bò xuống dưới, ân, dưới hông…

Đơn sơ quần lá vô cùng thông thoáng, Sopia không chút ngăn trở nào, dễ dàng chui xuống, chuẩn bị thưởng thức buổi trưa mỹ thực.

“Tê~ S…Sopia… Ngươi đang làm gì vậy!”

Cảm nhận được sủng vật của mình bị đánh thức, hắn nhịn không được giật mình một phen, hít sâu một hơi, lắp bắp nói.

Nhưng đáp lại hắn chính là Sopia một ngụm cắn xuống, ngấu nghiến nhai nuốt sủng vật của hắn, hiển nhiên, con rắn tham ăn này đã đói bụng, muốn ăn nữa.

“Đã ngươi như vậy thì cũng đừng trách ta.”

Nói xong, hắn liền tức giận đùng đùng, bắt đầu đánh trả.

Chớp mắt đã vài tiếng sau.

“Biết sợ chưa? cho chừa cái tội tham ăn.”

Nhìn xem đã mệt mỏi, mềm ngoặt xuống rắn trắng, hắn nhịn không được cười lên một tiếng, liền thần thanh khí sảng đứng dậy dọn dẹp chiến trường.

Mà Sopia trải qua một trận ăn uống no nê đã không chút sức lực nào, chỉ có thể mặc hắn ôm lên để lên giường.

“Hô~ Nên đi câu cá.”

Đem Sopia nhẹ nhàng để lên giường, sờ sờ nàng bóng loáng mềm mại đầu rắn một hồi, hắn liền thở ra một hơi, quay đầu rời đi.

La~

Tham ăn rắn trắng lúc này đã bị hắn đút ăn no bụng, đã vô cùng mệt mỏi, chỉ có thể yếu ớt kêu một tiếng, liền trơ mắt nhìn hắn đóng lại cánh cửa, theo cửa gỗ đóng lại, nàng cũng híp lại hai mắt, chìm vào giấc ngủ.

—–

Boong thuyền.

“Chậc, mưa này thật to, đều nhanh thành bão rồi, cũng không biết chừng nào thì tạnh.”

Bây giờ cũng chỉ mới qua buổi trưa, nhưng bầu trời vô cùng âm u, mây đen đầy trời, Nguyễn Thái ngẩng đầu lên nhìn xem một chút, liền chậc lưỡi than.

“Bất quá thời tiết như vậy cũng tốt, thích hợp câu lên một chút biển sâu hải sinh, hi vọng lần này thuận lợi a.”

Từng đợt nước mưa không ngừng rửa xối đập vào trên áo tơi cũng không để hắn thay đổi ý nghĩ, ngược lại khiến tim của hắn đập càng nhanh hơn, gia tốc huyết dịch trong cơ thể lao nhanh, từng đợt nhiệt khí từ trong thân thể bốc hơi, xua tan lạnh lẽo không khí.

“Để bão tố lớn hơn nữa đi, bằng không quá nhàm chán.”

Hơi thì thào một câu, hắn liền dùng sức vung ra cần câu, lưỡi câu xé rách mưa giông bão tố, giống như một đạo phi kiếm thẳng tiến không lui, chui vào ầm ầm màn mưa, tiếp đó chậm rãi chìm xuống mặt nước, nhìn thấy mồi giả rơi xuống, hắn liền theo thói quen đưa tay trái lên, điều chỉnh nón lá một chút,

Ầm! Đùng !

Theo hắn nắm vuốt động tác, trên trời đột ngột xuất hiện một vệt màu tím ánh sáng lóe quá, chiếu rọi Nguyễn Thái dưới nón lá dương cương, góc cạnh khuôn mặt, tiếp đó kinh khủng ầm đùng âm thanh xuất hiện, vô cùng chói tai.

Nhưng giật mình âm thanh cũng không có để hắn lung lay một chút nào, kiên định đứng thẳng nắm chắc trúc can, kích hoạt [Cảm Giác Cá].

“Haha, có cá. xem ra hôm nay lại là một ngày thu hoạch phong phú.”

Theo tinh thần tràn ra, dưới nước hình ảnh liền xuất hiện trong đầu hắn, từng đạo từng đạo đen mờ bóng cá từ mồi giả lao qua, để hắn nhịn không được cười lên, nói.

“Hít ~Hô~ Thật lạnh, bất quá không sao, như vậy mới thú vị chứ.”

Nhìn xem mặt nước bị lốp bốp hạt mưa đánh trúng, vang lên từng đợt gợn sóng, hai mắt của hắn nhẹ híp lại, hít sâu một hơi lại thở ra, liền bắt đầu triển khai thế công.

Một con giun biển chậm rãi nổi lên mặt biển, tiếp đó không chút lưu tình liền bị mưa to đánh chìm xuống, bị nặng hạt mưa to không ngừng đập vào trên thân, giun biển đau đớn không ngừng vặn vẹo thân thể, lăn qua lăn lại.

Nhưng mặc kệ giun biển nổi lên bao nhiêu lần vẫn bị mưa to đánh xuống, không thể không nén lại đau đớn, cố gắng nổi lên mặt nước hít thở không khí.

Đáng tiếc, mặc kệ nó ra sức ra sao, nhưng đối mặt nó là thiên tai bão tố, mà nó?

Cuối cùng vẫn là một con côn trùng, giãy giụa cầu sinh mà thôi, làm sao có thể đối kháng được lực lượng của thiên nhiên đây?

Nổi lên, bị đánh xuống, lại nổi lên, lại bị đánh xuống, hai bộ động tác không ngừng tái diễn, khiến cho giun biển phen cử động này tại dưới mặt nước vô cùng hút mắt, để cho nó đi vào thợ săn tầm mắt.

Đáng thương giun biển cũng không biết mình đã đi vào bị săn con mồi, vẫn không biết mệt, lặn lên lấy không khí xong liền bị nước mưa đánh trồi xuống, nho nhỏ nâu cát thân thể không ngừng vặn vẹo tiến lên.

Lúc này một đạo bóng đen từ phía xa đột ngột lao vụt tới, thẳng hướng giun biển!

Vụt ~

Bóng đen tốc độ vô cùng nhanh, vụt một tiếng liền xé rách màn nước, để lại từng viên bong bóng, mà giun biển giống như cảm giác được có sinh vật khủng bố đang hướng mình lao tới.

Không khỏi hốt hoảng, lắc lư thân thể càng thêm lợi hại, để cho chậm như sên bò tốc độ đề thăng lên rùa bò tốc độ, nhưng so tốc độ với đạo bóng đen kia vẫn là phí công, khoảng cách hai bên không ngừng rút ngắn, không tới vài chục giây liền sẽ bị nó đuổi kịp.

Giun biển nhìn xem càng ngày càng gần khủng bố, sợ hãi không thôi, liều mạng lắc lư thân thể càng thêm điên cuồng, chỉ thấy hai cái đầu đít không ngừng va đập nhau, để lại từng đợt bọt khí chạy trốn.

Trái ngược với không ngừng liều mạng giun biển, cái kia bóng đen ngược lại nhàn nhã tới gần, hiển nhiên nó muốn trêu đùa con giun nhỏ này, thỏa mãn săn mồi cảm giác, lại đem nó ăn vào bụng.

Cho dù giun biển biết mình đang bị nó trêu đùa, nhưng nó cũng không có cách nào khác, muốn sống, nó chỉ có thể dùng hết toàn lực, liều mạng bơi về phía trước.

Thời gia tại bóng đen chậm rãi đùa giỡn giun biển cứ thế trôi qua vài phút, mà khoảng cách hai bên đã không tới mười mét, chỉ cần bóng đen hơi dùng sức liền có thể bơi tới trước mặt giun biển, một ngụm cắn xuống, kết thúc giun biển con mồi vận mệnh.

Nhưng bóng đen giống như còn chưa chơi chán, thỉnh thoảng dừng lại thân hình, nhìn xem giun biển hao hết trong người không khí, không thể không nói lên hít một hơi, lại bị vô tình nước mưa đánh xuống, trong mắt tràn đầy giễu cợt.

Mà giun biển thấy thợ săn thỉnh thoảng dừng lại, trong lòng sợ hãi hơi hạ xuống, nhưng thân thể lắc lư cũng không có ngừng lại, chỉ có điều động tác so với phía trước chậm hơn rất nhiều.

Nói cho cùng thì nó vẫn chỉ là một con giun biển mà thôi, cố gắng chạy trốn như vậy, đủ để thấy dục vọng cầu sinh của nó cường đại đến cỡ nào, lại vài phút trôi qua, thể lực của nó cũng đã bị hao hết, chỉ có thể tượng trưng vùng vẫy vài lần liền bất động nằm xuống, mặc kệ bản thân bị cuồn cuộn sóng biển cuốn trôi.

Cách đó không xa, cái kia khổng lồ bóng đen nhìn thấy con mồi sức cùng lực kiệt, không còn chạy trốn, trong lòng đùa giỡn dục vọng cũng không còn, liền quyết định tiến lên đem giun biển nuốt vào bụng.

Vụt~

Lại vụt một tiếng, bóng đen dùng sức lao nhanh, hé miệng. một ngụm liền đem con mồi nuốt xuống, nho nhỏ tròng mắt tràn đầy săn mồi khoái cảm.

Chậc, đến cùng ai mới là thợ săn, ai mới là con mồi đây?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hen-ho-cung-ngay-nguoi-dan-toi-pham-truy-na-den-cua-pho-uoc
Hẹn Hò Cùng Ngày, Ngươi Dẫn Tội Phạm Truy Nã Đến Cửa Phó Ước?
Tháng mười một 27, 2025
truong-sinh-ta-lam-ruong-luu-tu-tien-qua-vung-vang
Trường Sinh: Ta Làm Ruộng Lưu Tu Tiên Quá Vững Vàng
Tháng 1 5, 2026
nha-ta-do-de-qua-cham-chi.jpg
Nhà Ta Đồ Đệ Quá Chăm Chỉ
Tháng 1 20, 2025
nguoi-tai-cay-nam-phong-lam-sao-khach-quy-tat-ca-deu-la-ban-gai-truoc.jpg
Người Tại Cây Nấm Phòng, Làm Sao Khách Quý Tất Cả Đều Là Bạn Gái Trước
Tháng 12 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved