Chương 170: Rùa lớn
Nén xuống cảm xúc kích động, Nguyễn Thái hai mắt sámg lên, nhìn chòng chọc vào đang không ngừng vùng vẫy [Cá Chình Đêm Tối] khóe miệng nhếch lên, lẩm bẩm:
“Mặc dù hơi khó làm một chút, bất quá vấn đề không lớn.”
Nói xong, hắn liền nắm chặt đã cong thành một vòng parapol cần câu, nhịp nhàng lắc lư, tiêu hao [Cá Chình] vừa mới khôi phục chút ít thể lực.
Nếu như không phải chất lượng của trúc can vô cùng tốt, vô cùng dẻo dai cùng bền bỉ, hắn cũng sẽ không dám làm như vậy.
Dù sao, chỉ nhìn thể tích của [Cá Chình Đêm Tối] thôi cũng đủ biết nó nặng đến cỡ nào, hơi không cẩn thận một chút liền có khả năng đứt dây, đoạn can.
Cũng may phương pháp của hắn toàn bộ đều vô cùng chuẩn xác, không có xảy vấn đề.
Nhưng, [Cá Chình] làm sao có thể bỏ mặc buông xuôi đây?
Cơ thể to lớn càng thêm ra sức vùng vẫy, cương mãnh, cuồng bạo lực lượng bạo phát ra, để cho hai tay Nguyễn Thái nắm chặt trúc can không ngừng run lên bần bật.
Nhiều lần giãy giụa mạnh tạo thành rung chấn kém chút để cho Nguyễn Thái nhịn không được nới lỏng buông tay.
Mặc dù thể lực của [Cá Chình] đã gần như bị hắn tiêu hao sạch sẽ, nhưng ba ⋆ đẳng cấp cũng không phải để trưng.
Hung mãnh vùng vẫy khiến cho căng phồng, cứng rắn cánh tay cũng chịu không được chấn động đau đớn, khiến cho Nguyễn Thái một phen khổ không tả.
Chỉ có thể nhe răng trợn mắt, hô nhẹ một câu:
“Tê~ Thật đau!”
Cũng may thể lực của hắn vẫn còn rất phong phú, sức chịu đựng vô cùng khủng bố, thành công chống cự được [Cá Chính] đợt giãy giụa cuối cùng.
Cảm nhận [Cá Chình] giây giụa đang chậm rãi yếu bớt, trong lòng Nguyễn Thái nhẹ nhõm thở phào một hơi:
“Hô~ Kết thúc.”
Nhìn xem treo trên lưỡi câi to lớn, thon dài cự vật mệt mỏi mềm oặt xuống, hắn không khỏi chậc lưỡi cảm thán:
“Chậc chậc~ Không hổ là 3 ⋆ Lam phẩm sinh vật, đủ hung mãnh!”
“Cho dù thể lực đã không còn nhiều lắm nhưng sức lực vẫn còn cuồng bạo như vậy, ha~ May mà trúc can chất lượng đủ tốt, bằng không để nó chạy trốn vậy thì quá đáng tiếc rồi.”
“Bất quá bây giờ cũng chưa phải lúc ăn mừng.”
Nhẹ lắc đầu một cái, Nguyễn Thái cũng không nói nhảm nữa, sắc mặt nghiêm lại, cẩn thận, chậm rãi thu hồi dây câu.
Xoè ~ xoè ~
Theo trục xoay nhanh chóng chuyển động, dây câu cũng bắt đầ chậm eaxi thu hồi trở về.
Ực~
Nhìn xem càng ngày càng gần cự vật, hô hấp của hắn bất giác chậm thêm vài nhịp, căng thẳng nhấp nhô yết hầu một cái.
Tại trước khi đem cá câu lên bờ, hắn tuyệt sẽ không buông lỏng một tơ một hào nào cả.
Trừng mắt chăm chú nhìn xem càng ngày càng gần to lớn [Cá Chình Đêm Tối] trong lòng Nguyễn Thái bắt đầu tính toán khoảng cách giữa hai bên.
7 mét…
5 mét…
3 mét…
Là lúc này rồi!
Không chờ mệt mỏi [Cá Chính] phản ứng, một cái to lớn nắm đấm lấy cực nhanh tốc độ đậo thẳng vào đầu nó.
Vút~ Bành!
Tiếp đó…
À, làm gì còn tiếp đó nữa.
To lớn sức mạnh đập mạnh thẳng vào trán, khiến cho não nhỏ của nó chịu đến cường đại xung kích, chỉ hơi run run thân thể vài cái liền trợn trắng mắt, bất tỉnh nhân sự.
Xác nhận [Cá Chình] đã hoàn toàn không có năng lực phản kháng, Nguyễn Thái lúc này mới buông lỏng căng thẳng thần kinh, vui vẻ cười lên:
“Ha~ Như vậy liền hoàn mỹ.”
[Cá Chình] lúc này đã không có năng lực cử động một chút, cho nên hắn cũng không khách khí chút nào.
Nhanh chóng tiến lên gỡ ra lưỡi câu, tiếp đó liền nhanh chóng đem nó trói chặt toàn thân, quăng sang một bên.
Hắn cũng không tính đem nó giết đi, dù sao chất thịt của nó cũng không ngon đến mấy, hơn nữa nó còn có công dụng khác, bây giờ giết đi thì quá lãng phí.
Cũng may mà con [Cá Chình Đêm Tối] này đẳng cấp đủ cao.
Bằng không, môi trường sinh sống đột ngột từ dưới một ngàn mét dại dương vút một cái liền chuyển lên mặt nước.
Sinh mệnh cho dù cứng rắn không chết, như vậy thì cũng cách cái chết không xa.
Nếu là như vậy, hắn chỉ có thể nhịn đau, đem nó làm thịt rồi.
Cho nên trước tiên liền ủy khuất nó một chút a, dù sao sự tình hiện tại vẫn chưa xong nữa đây.
Giống như hắn nghĩ vậy.
Nhìn thấy Nguyễn Thái đã đem con mồi xử lý hoàn tất, rắn nhỏ cùng Khả Lỵ hai mắt sáng lên, vội vàng kêu gọi trợ giúp:
Laa~! (Ala! Nhanh đến phụ một tay!!!)
“Nhanh a Nguyễn Thái! Sắp giữ không được nữa rồi!”
“Tới đây, tới đây!”
Cũng không kịp lau đi mồ hồi trên trán, Nguyễn Thái vội vàng đem đồ vật trên tay vứt sang một bên, nhanh nhẹn đi tới sau lưng hai người.
Cấp tốc nắm chặt cần câu.
Chỉ là, khi vừa tiếp xúc, một cổ cường đại sức kéo từ đầu lưỡi câu truyền tới, khiến cho Nguyễn Thái nhịn không được trợn mắt, kinh ngạc kêu lên:
“Cmn! Mạnh như vậy!”
Không cần nói cũng
biết, đây chắc chắn là cự vật!
Hơn nữa sức lực của nó so với [Cá Chình Đêm Tối] còn mạnh hơn mấy phần!
Hơn nữa cẩn thận quan sát, hắn còn nhìn ra thể lực của cự vật này còn vô cùng phong phú!
Nếu…
Nhìn thấy Nguyễn Thái ngây người một hồi, Khả Lỵ không khỏi gấp gáp đụng hắn một cái:
“Đây là lúc nào rồi mà ngươi còn bận tâm thứ này! Nhanh lên kéo a!”
Rắn nhỏ cũng nhịn không được hối thúc một câu:
Laa~! (Nhanh lên a Ala! Ta sắp không chịu nổi nữa rồi!)
Nghe được hai người hốt hoảng tiếng kêu, Nguyễn Thái không khỏi lấy lại tinh thần.
Đúng a, bây giờ cũng không phải lúc nghĩ nhiều.
Lông mày nhíu lại, Nguyễn Thái nghiêm túc gật đầu, dặn dò:
“Kế tiếp các ngươi liền nghe theo tiếp tấu của ta, khi nào ta kệ kéo thì kéo, khi nào ta kêu buông thì buông.”
Có Nguyễn Thái gia nhập vào, hai cái nhóc con chẳng khác nào uống vào một liều thuốc kích thích, mặt nhỏ hưng phấn đỏ bừng lên, kích động gật mạnh đầu:
“Ân, ân!” (x2)
Cứ thế, ba người liền hợp sức lại, từng chút, từng chút hao mòn thể lực của cự vật.
Có câu nói rất hay.
Ba đánh một không chột cũng què.
Mặc cho cự vật mạnh đến đâu, bền bỉ đến bao nhiêu, cũng đều không thể đối phó được phối hợp ăn ý ba người bọn hắn.
Chỉ dùng vỏn vẹn vài chục phút, cự vật cuối cùng cũng hết sạch thể lực, toàn thân mệt mỏi gục xuống.
Cảm nhận được dưới nước cự vật đã buông bỏ chống cự, Nguyễn Thái biết, thời cơ đã tới.
Kích động mang theo hai cái nhóc con, hô to:
“Lên!”
“A~ Lên!”
Laa~! (Lên!)
Hoa lạp~
Bọt nước tung tóe, cùng ba người giằng co mà đại bại cá lớn lúc này cũng xuống hiện trong mắt ba người.
Hmmm…
Không đúng, phải gọi là rùa lớn mới đúng.
Một con toàn thân đen xì, mang theo đen bóng mai rùa lúc này đang quơ lấy chính mình ngắn nhỏ tứ chi, không ngừng vung vẫy.
Nhưng để người chú ý nhất cũng không phải ngoại hình của nó, mà là thể tích của nó!
Gần ba mươi mét rùa lớn!
Đừng nói là hai cái nhóc con, ngay cả Nguyễn Thái cũng nhịn không được bị rùa đen to lớn thể tích rung động một hồi.
Chấn kinh kêu lên:
Laa~! (Oa~ Thật lớn!)
“Oa~ Thật lớn!”
Nghe được hai cái nhóc con chấn kinh âm thanh, Nguyễn Thái cũng không tự chủ được gia nhập vào:
“Oa~ Thật lớn!”
Cho nên, bản chất của nhân loại chính là máy lập lại?
Khụ khụ, trở lại mạch truyện.
Rất nhanh, Nguyễn Thái đã thu thập xong cảm xúc, nhìn xem rắn nhỏ cùng Khả Lỵ trừng trừng bảo thạch mắt to, chăm chú nhìn xem treo trên lưỡi câu rùa lớn.
Nhè nhẹ vỗ vỗ hai người đầu nhỏ, ôn hòa nhắc nhở:
“Tốt, đừng thất thần, nhanh chóng thu hồi dây câu a, lại nhìn nữa, trời liền muốn đen, đến lúc đó muốn ăn cơm thì phải chờ rất lâu a~”
Laa~!
A~!
Nhìn thấy hai người lấy lại tinh thần, Nguyễn Thái nhếch miệng cười nhạt, buông lỏng tay ra.
Đây dù sao cũng là hai người câu được rùa lớn, hắn chỉ trợ giúp mà thôi.
Dù sao thú vui lớn nhất khi câu cá là tự tay thu hoạch chính mình câu được cá lớn a.
Cười cười đem dây thừng trên người cởi ra, Nguyễn Thái cũng không quên đang nằm thoi thóp trên sàn gỗ [Cá Chình Đêm Tối].
Nhanh chóng chạy vào khoang thuyền lấy ra một cái to lớn thùng gỗ, nhanh tay đem nó bỏ vào bên trong, lại thuận tay đổ đầy nước biển.
Lúc này Nguyễn Thái mới thỏa mãn nở cười, đưa tay lau đi mồ hôi trên trán:
“Ha~ Cuối cùng cũng kết thúc, chà~ Hi vọng đêm nay sẽ không lại xảy ra chuyện gì, dù sao sự tình cả hôm nay đã phong phú như vậy rồi, cũng nên để cho người ta nghỉ ngơi một chút a.”