Chương 165: [Sên Lục Thực]
Theo thuyền nhỏ chậm rãi tới gần, ba người bọn hắn cuối cùng cũng nhìn rõ ràng diện mạo của đống sinh vật kia.
Tại trên to lớn bè lá, một đám nhỏ bé, mập mạp, trên thân mọc đầy giống như gai nhọn, lục sắc khí quan.
Toàn thân màu trắng béo mập, lúc này đang mệt mỏi trườm dài người ra, hưởng thụ ấm áp ánh nắng chiếu sáng.
Nhìn thấy đống này hình dáng ú nu, kỳ lạ sinh vật, Nguyễn Thái trừng lớn hai mắt, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào bọn nó.
Hô to:
“Cmn!”
—
[Sên Lục Thực]
Phẩm chất: Trắng
Cấp bậc: 1 ⋆
Giới thiệu: Một loại sên nước, trên thân lục sắc khí quan có công dụng như chất lục diệp, có thể giống như thực vật, thông qua phơi ánh nắng mặt trời mà quang hợp, bổ sung năng lượng cho cơ thể…
Công dụng: Chất thải bài tiết có thể sử dụng làm phân bón thực vật, có thể ăn (Chất thải bài tiết).
—
Sau khi nhìn rõ hình dáng đống sinh vật manh manh này, Nguyễn Thái rất nhanh liền biết được bọn nó là sinh cật gì.
Cmn! Sên biển a!
Đối với loại này hình thù kỳ lạ mà đặc sắc sinh vật, ở thế giới trước hắn từng hiếu kỳ tự thân đi quan sát loại sinh vật này mấy tháng trời.
Mặc dù bọn nó thống nhất về tên, nhưng chủng loại của chúng đều vô cùng bất đồng.
Có loài mặc lên sặc sỡ màu áo, trên thân lại mang kịch độc.
Có loài thì khiến cho bản thân trong suốt, hoặc khiến cho làn da tương đồng với hoàn cảnh xung quanh, từ đó để cho bản thân ngụy trang, ẩn núp.
Còn có loài thì chuyên ăn đủ loại thực vật từ đó khiến cho cơ thể mọc ra đủ loại khí quan giống như lá cây, có thể tự mình quang hợp.
Hiển nhiên, loại này đang xuất hiện trước mặt bọn hắn.
Đương nhiên, Nguyễn Thái từng chăm chú tìm hiểu về giống loài này, cho nên hắn cũng càng hiểu rõ [Sên Biển] đặc sắc như thế nào.
Mấy loại kể ở trên chỉ là một phần nhỏ của loài sinh vật này mà thôi.
Bất quá Nguyễn Thái lúc này cũng không có tâm tư để ý trước mặt [Sên Lục Thực] thuộc loại gì.
Ngược lại vui vẻ cười lớn vài tiếng.
“Ha ha ha~ Thu hoạch lớn!”
Về phần tại sao hắn cười vui vẻ như vậy, vậy thì phải nói đến [Bách Khoa Toàn Thư] giới thiệu công dụng của nó.
—
Công dụng: Chất thải bài tiết có thể sử dụng làm phân bón thực vật, có thể ăn (Chất thải bài tiết).
—
Lúc này chắc hẳn có người sẽ nghi hoặc chất thải bài tiết là gì a?
Nói khó nghe một điểm, đó chính là phân.
Mà thông tin lại nói, phân của đám [Sên Lục Thực] này lại có thể ăn được???
Cmn, đùa ta a?
Ngươi nói có thể dùng làm phân bón, ta còn chấp nhận, nhưng cmn, ngươi vậy mà nói phân của nó thể ăn được?
Hơn nữa còn rất mỹ vị???
Đương nhiên Nguyễn Thái sẽ không có nhiều nghi hoặc như vậy đến chửi bậy.
Dù sao [Bách Khoa Toàn Thư] cũng không phải là để trưng.
Chỉ nhìn một cái, Nguyễn Thái liền đem thông tkn của đám [Sên Lục Thực] hiểu rõ từ đầu tới đuôi.
Cho nên hắn ngoại trừ vui vẻ chính là cười to.
Nhe răng, kích động lẩm bẩm:
“Hahaha~ Quá tốt rồi, cuối cùng cũng tìm được nguyên liệu chế tạo đường, hắc hắc~ Chờ có đường, ta liền có thể nếm thử chế tạo một chút đồ ngọt rồi”
Không sai, phân của đám [Sên Lục Thực] này không chỉ có thể ăn được, hơn nữa hương vị chính là vị ngọt.
Tuy gọi là phân hơi khó nghe một chút, nhưng hình dáng chất thải bài tiết của bọn nó cũng không đến nỗi tệ như vậy.
Bề ngoài nhìn giống như một viên cô đông lại mật ong vậy, không, nói đúng hơn là mật cây mới đúng.
Đến nỗi cách đống mật cây này sản xuất, Nguyễn Thái tiềm thức xem nhẹ lướt qua.
Cà phê cứt chồn, tìm hiểu một chút?
Có thể nói, hiện mười mấy con [Sên Lục Thực] trước mặt này, quả thật là đại thu hoạch!
Mà rắn nhỏ nghe được Nguyễn Thái đột nhiên kinh hỉ cười to, nho nhỏ mặt rắn cũng kích động lên.
Nhớ tới Nguyễn Thái từng làm vài lần côn trùng chiên giòn, khóe miệng rắn nhỏ bất giác liền rơi xuống nước mắt, vội vàng dò hỏi:
Laa~? (Thế nào Ala? Chẳng lẽ đống này tròn tròn mềm mềm sinh vật này ăn rất ngon sao? Nhìn ngoại hình của bọn nó vô cùng mũn mĩm, hẳn là chất béo vô cùng nhiều a?”
Nghe rắn nhỏ nói như vậy, Khả Lỵ cũng nhịn không được hồi tưởng lại cái kia hương vị béo ngậy cùng giòn tan cảm xúc.
Tinh xảo mặt nhỏ cũng nhịn không được phiếm hồng lên, chẹp lưỡi một cái, gật đầu nói:
“Chẹp~ Ân đâu, trắng trắng mềm mềm, nhìn xem hương vị chắc chắn sẽ không tệ. Bất quá ngoại trừ có thể ăn, nó còn có công dụng khác a, Nguyễn Thái?”
Nghe được hai người lời nói, Nguyễn Thái nhếch miệng cười nhạt, vỗ vỗ hai người đầu nhỏ, chậc lưỡi nói;
“Chậc chậc~ Hai cái quỷ tham ăn.”
“Ân, Khả Lỵ nói đúng đó, mấy con [Sên Lục Thực] này ngoại trừ sản xuất ra nguyên liệu nấu ăn, còn có thể xem như phân bón thực vật, công dụng rất phong phú.”
Laa~? (Nguyên liệu nấu ăn?)
“Phân bón?”
Oa một tiếng liền mở to mắt, manh manh nghi hoặc nhìn hắn, chờ đợi Nguyễn Thái lên lớp cho các nàng.
Nhìn thấy hai cái nhóc con biểu tình nghi hoặc, Nguyễn Thái liền biết hôm nay mình lại muốn làm thêm giáo viên một lần, bất đắc dĩ gãi gãi đầu, thở dài:
“Hầy~ Chịu các ngươi rồi, cái này cũng không khó hiểu, nói nó sản xuất nguyên liệu nấu ăn… Về phần phân bón thì phải nói đến…”
Bla bla một tràng, Nguyễn Thái mới đem tri thức của mình giảng giải cho hai cái nhóc con hoàn tất.
Mà rắn nhỏ cùng Khả Lỵ cũng cái hiểu cái không gật gật đầu.
Mặc dù không biết Nguyễn Thái đang nói cái gì, nhưng cái này cũng không ngăn được hai người rung động.
Oa~ Không nghĩ tới chất thải bài tiết vậy mà có thể ăn được?!!
Nhìn thấy hai cái nhóc con mê mang, khả ái mặt nhỏ, Nguyễn Thái nhịn không được lên tay bóp nhẹ vài cái, ôn nhu nói:
“Tốt, không nói cái này, trước tiên đem đống [Sên Lục Thực] này bắt về nuôi dưỡng đã lại tính.”
Đối với đám [Sên Lục Thực] này nên xử lý như thế nào, Nguyễn Thái liền nghĩ rõ.
Đừng nhìn trước mặt bọn hắn nhiều tới mười mấy con [Sên Lục Thực] nhưng hắn vô cùng rõ ràng.
Bọn hắn đây là đạp cứt chó, may mắn hốt gọn một ổ [Sên Lục Thực].
Cho nên hắn việc nhân đức không nhường ai, gọn gàng đêm cả nhà [Sên Biển] bắt sạch, mang về nuôi dưỡng.
Dù sao khu vườn của bọn hắn vẫn còn trong giai đoạn khởi nghiệp, có đống [Sên Lục Thực] này gia nhập vào, chẳng khác nào thêm một đống nhân công trồng trọt vậy.
Huống chi bọn nó mỗi ngày còn có thể sản xuất ngọt ngào mật cây, lại thêm manh manh nhan trị, vô cùng thích hợp nuôi dưỡng thành sủng vật, cớ sao mà không làm đây?
Nghe được Nguyễn Thái nói tới quyết định này, hai cái nhóc con hai mắt không ngừng sáng lên, hoan hô đồng ý.
Cứ thế, một nhà, ông, cha, cháu, chắt [Sên Lục Thực] liền bị ba người bọn hắn, từng con, từng con chuyển vào nhà mới.
Cả nhà [Sên Lục Thực] làm sao có thể dễ dàng nhue vậy liền bị người bắt?
Nho nhỏ, mềm mại thân thể tượng trưng giẫy giụa vài cái, phát hiện không có tác dụng gì, liền nhao nhao mềm nhũn người xuống, tiếp tục hưởng thụ thái dương nhiệt độ ấm áp.
Lại hao tốn mấy chục phút thời gian, đem cả nhà [Sên Lục Thực] an bài thỏa đáng, ba người mới nở nụ cười hài lòng trở lại boong thuyền.
Laa~! (Hô hô~ Đám [Sên Lục Thực] này thật sự quá đáng yêu!)
“Ân đâu, ân đâu!”
…
Đối với hai cái nhóc con hưng phấn thảo luận sự tình, Nguyễn Thái chỉ cười nhạt vài cái, trong lòng thầm nhủ.
“Hắc hắc~ Chờ buổi tối lại cho các ngươi một cái kinh hỉ.”
Ngẩng đầu nhìn xem bầu trời một chút, phát hiện thời gian bây giờ vẫn còn rất sớm.
Xoa xoa cằm vài cái, Nguyễn Thái liền quyết định tiếp tục đi tới.
Xuất phát!